Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.186 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Mâm cơm ở nhà nãi nãi đã dọn xong từ tối. Giữa bàn còn để lại vài đĩa thức ăn thừa cho ai đói ăn thêm, trên bếp than nhỏ, nồi canh cải vẫn bốc hơi nóng. Ngoài sân, gió lùa qua khe cửa làm mấy chiếc đèn lồng đỏ treo từ hôm khai xuân đung đưa nhẹ. Ở góc phòng, chiếc quạt sưởi điện kêu lạch cạch mỗi khi tự ngắt. Nãi nãi ngồi ở đầu bàn, lưng tựa thành ghế gỗ, hai tay đặt trên đùi. Khăn len quàng cổ đã xộc xệch sang một bên, bà nhìn Vãn Nghi và Tạ Chi Hành ngồi đối diện. Tam thẩm dọn mấy cái bát thành chồng nhưng chưa bưng xuống bếp ngay. Thím nán lại ngồi nghe chuyện, tay vẫn cầm đôi đũa gác ngang miệng bát. Ở cửa bếp, mẹ Vãn Nghi tay cầm khăn lau, nhìn vào trong chứ không bước hẳn ra ngoài.
Nãi nãi gõ nhẹ hai ngón tay lên mặt bàn. Bà gọi Tạ Chi Hành lại gần, chờ anh ngồi hẳn xuống ghế bên cạnh mới nói:
— Cháu rể có số điện thoại của mẹ cháu không, gọi cho bà nghe với, chúc Tết mẹ cháu một câu. Rể mới thì phải để bà nghe, không phải gọi rồi cúp máy cho xong.
Tạ Chi Hành đáp một tiếng vâng. Anh rút điện thoại từ túi áo ra, ngón tay lướt tìm trong danh bạ. Cả bàn im lặng chờ đợi, đến tiếng đũa gõ vào bát cũng ngừng hẳn.
Tìm ra một số, anh ấn gọi rồi đặt điện thoại xuống giữa bàn, bật loa ngoài theo đúng lời nãi nãi dặn. Màn hình hướng lên trên để mọi người cùng thấy tên hiển thị. Tiếng chuông đổ ra từ loa nhỏ, vang lên trong gian nhà tĩnh lặng. Nhạc chuông nghe hơi rè vì loa điện thoại nhỏ. Cả bàn ngồi yên, không ai nói gì thêm. Mọi ánh mắt dồn về phía chiếc điện thoại nằm giữa mấy cái bát chưa dọn. Đến tam thẩm cũng ngừng lau đũa, người hơi nhoài về phía trước.
Đổ hết một hồi chuông, vẫn không có ai bắt máy. Màn hình tự ngắt cuộc gọi rồi quay về giao diện cũ, thời lượng cuộc gọi hiện lên đúng con số không giây. Trong nhà không ai đứng dậy, cũng không ai bật thêm đèn. Cả gian phòng chỉ sáng bằng ngọn đèn treo giữa trần. Tam thẩm liếc sang nãi nãi rồi lại nhìn xuống bàn. Thím không nói câu nào, chỉ khẽ đặt đôi đũa xuống mâm. Ở cửa bếp, mẹ Vãn Nghi vẫn đứng nguyên tại chỗ. Bàn tay bà siết chặt cái khăn lau, mắt nhìn xuống nền gạch chứ không bước thêm bước nào.
Nãi nãi chưa chịu dừng. Bà khẽ vuốt lại mép khăn len đang xộc xệch, nhạt giọng nói:
— Chắc bà cụ đang làm gì đó chưa nghe thấy, gọi lại lần nữa xem.
Tạ Chi Hành nhìn màn hình một lúc. Ngón tay anh đặt trên nút gọi lại, khựng lại một nhịp rồi mới ấn xuống. Tiếng chuông lại vang lên qua loa ngoài, đều đặn từng hồi, không khác gì lần trước.
Hồi chuông thứ hai kéo dài hơn lần đầu. Cả bàn vẫn ngồi im nghe hết từng tiếng, không ai giục tắt máy, cũng không ai nói thêm câu nào. Ngồi cạnh Tạ Chi Hành, Vãn Nghi nghe rõ từng tiếng chuông qua loa ngoài. Cô đếm từng tiếng cho tới khi màn hình tự tắt cuộc gọi lần thứ hai, vẫn không có ai bắt máy. Cô liếc nhìn Tạ Chi Hành một cái. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn thẳng vào màn hình điện thoại không chớp. Tam thẩm ngồi trầm mặc, hai tay đặt trên đùi, không dọn dẹp gì thêm.
Tạ Chi Hành cầm điện thoại lên tắt màn hình. Anh đặt hai tay lên đùi, trầm mặc một hồi mới thấp giọng nói:
— Giờ này gọi nữa cũng không ai bắt máy đâu ạ.
Nói xong, anh đặt điện thoại úp mặt kính xuống bàn, cạnh mấy cái bát chưa dọn. Anh không cầm lên xem lại lần nào nữa, cũng không nhìn về phía nãi nãi chờ câu hỏi tiếp theo.
Nãi nãi không hỏi thêm câu nào. Bà ngồi im một hồi, ánh mắt nhìn ra khoảng sân tối ngoài cửa rồi mới quay sang phía cửa bếp, nhạt giọng gọi mẹ Vãn Nghi:
— Con vào lấy hai cân trà loại mới, gói cho cháu rể mang về biếu mẹ nó, có đi có lại mới phải phép.
Mẹ Vãn Nghi vâng một tiếng. Bà đặt cái khăn lau xuống mép bàn bếp rồi quay người đi vào trong, bước chân nhanh hơn lúc nãy.
Mẹ Vãn Nghi lấy hộp trà cất trên nóc tủ đổ ra cân đĩa. Bà thêm bớt vài lần cho đúng hai cân, kim cân dao động qua lại một hồi mới đứng yên. Bà gói trà trong một lớp giấy dầu, buộc dây gai thắt nút chặt rồi gấp mép giấy gọn gàng. Gói trà cầm vừa nặng một bàn tay, mùi trà khô thoảng qua lớp giấy dầu. Bà mang gói trà ra đặt cạnh chỗ Tạ Chi Hành ngồi rồi quay lại dọn nốt mâm bát trên bàn, không nói thêm câu nào.
Đêm đã khuya, mọi người tản về phòng hết. Chỉ còn Vãn Nghi ở lại bếp rửa nốt chồng bát đũa cao ngất trong bồn, nước xà phòng nguội dần sau mấy lượt tráng. Tạ Chi Hành xách ấm nước sôi vào tráng lại mấy cái chén trà rồi đứng cạnh cô bên bồn rửa. Ánh đèn tuýp rọi xuống mặt nước xà phòng sủi bọt. Hơi nước bốc lên mờ cả góc kính cửa sổ. Ngoài sân, tiếng gió thổi qua mấy tàu lá chuối cạnh giếng vọng vào ngày càng rõ.
Vãn Nghi tay xoay đều miếng bọt biển quanh miệng bát, không ngẩng đầu lên. Nước từ vòi chảy xuống đều đều, cô khẽ hỏi sang chuyện khác:
— Mẹ anh ốm gì mà gọi hai lần không bắt máy vậy?
Tạ Chi Hành cầm cái chén tráng dở trong tay. Nước từ vòi chảy qua các ngón tay, anh đáp không chậm một nhịp:
— Mẹ anh nằm giường mười bảy khoa hô hấp bệnh viện nhân dân tỉnh, ba năm trước.
Nói xong, anh đặt cái chén đã tráng lên giá rồi cầm cái tiếp theo hứng dưới vòi nước. Anh không nói thêm gì về việc bà giờ ở đâu hay khoẻ chưa, tay vẫn đều nhịp tráng từng chiếc chén. Chồng bát trong bồn vẫn còn cao quá nửa.
Nhìn dòng nước chảy qua tay anh, Vãn Nghi chợt nhớ ra ba năm trước chính cô cũng từng đứng ở khoa hô hấp đó. Hôm đó cũng là một ngày rét nhất mùa đông. Nước từ vòi công cộng ngoài hành lang chảy ra buốt tới tận xương, lạnh đến mức cô phải rụt tay lại giữa chừng.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89