Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 4 / 26

Ký lại từng tháng một

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.180 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Buổi sáng, cả nhà đang dọn dẹp chuẩn bị cơm tất niên thì nghe tiếng gậy gõ cồm cộp từ gian trong. Nãi nãi tự chống gậy đứng dậy khỏi giường, run rẩy bước ra tới sát bậc cửa. Sau hai tháng nằm liệt, đây là lần đầu tiên bà đi xa hơn mép giường. Mẹ Vãn Nghi vội chạy lại định đỡ. Nãi nãi xua tay, run rẩy nói từng chữ rõ tiếng:

— Để bà tự đi, không cần đỡ, bà còn khoẻ.

Cả nhà đứng sững lại, nhìn bà đứng vững ở bậc cửa trong ánh nắng sớm hắt qua khung gỗ. Mẹ Vãn Nghi đưa tay che miệng, đôi mắt đỏ hoe. Vãn Nghi đứng lặng ở góc sân, hai tay nắm chặt vạt áo.

Vãn Nghi định lấy chiếc phong bì cất trong ngăn kéo tủ chè ra đưa cho Tạ Chi Hành. Cô vốn tính nói thẳng ba ngày hợp đồng coi như đã xong, anh có thể thu xếp về thành phố ngay hôm nay cho kịp chuyến xe cuối. Vừa mở ngăn kéo lấy phong bì ra, cô đã nghe nãi nãi từ gian trong cất tiếng gọi:

— Chi Hành đâu rồi? Ra đây dán hộ bà mấy câu đối ngoài cổng. Tay bà giờ run lắm, dán không nổi nữa rồi.

Vãn Nghi khựng tay lại một nhịp, vội đút phong bì trở lại ngăn kéo. Cô nhìn Tạ Chi Hành bước ra sân theo tiếng gọi của bà, chưa kịp nói với anh câu nào.

Tạ Chi Hành bắc ghế dán từng tấm câu đối đỏ lên hai bên cánh cổng gỗ, tay miết phẳng từng góc giấy cho khỏi phồng vì gió. Thi Kiến Đông từ nhà nhị thúc sang sớm, xắn tay phụ giữ chân ghế cho anh đứng vững. Cậu ngước mắt gọi với:

— Anh rể dán khéo thật đấy, thẳng băng luôn.

Chỗ quảng cáo 250px

Tạ Chi Hành không đáp lại xưng hô đó, chỉ gật đầu cảm ơn rồi tiếp tục miết nốt góc giấy còn phồng. Nãi nãi đứng tựa người vào khung cửa nhìn ra sân, miệng cười tủm tỉm. Thỉnh thoảng, bà lại chỉ tay nhắc chỗ dán lệch để sửa cho ngay ngắn.

Từ trưa đến chiều, khách khứa lần lượt kéo tới đông đủ. Đại cô Thi Tú Cầm từ thành phố bên về. Tam thẩm Hà Tiểu Mai mang sang khay sủi cảo tự gói còn nóng hổi, biểu tỷ Ngô Lệ Quyên dắt theo đứa con nhỏ. Nhị thúc Thi Trường Phúc cùng Kiến Đông đã sang phụ bày bàn ghế từ sớm. Mâm cỗ bày kín chiếc bàn gỗ dài kê giữa gian ngoài với gà luộc chặt sẵn, mấy đĩa đồ xào và nồi lẩu nhỏ bốc hơi nghi ngút. Nãi nãi được dìu ra ngồi ở đầu bàn, chỗ trang trọng nhất trong nhà.

Đại cô ngồi xuống cạnh nãi nãi, liếc nhìn Vãn Nghi từ đầu xuống chân. Chưa kịp cầm đũa lên, chị ta đã buông câu đầu tiên:

— Tóc để dài lượt thượt thế này, sao không cắt gọn cho tươm tất? Con gái ba mốt tuổi rồi chứ có còn nhỏ nhắn gì nữa đâu.

Vãn Nghi cụp mắt vén lại mớ tóc ra sau vai, không đáp lời mà tiếp tục gắp thức ăn vào bát nãi nãi.

Chưa kịp ăn hết bát cơm đầu, đại cô lại nhìn xuống bộ đồ Vãn Nghi đang mặc, buông tiếp câu thứ hai:

— Cái áo khoác này mặc mấy năm liền rồi mà vẫn mặc. Về ra mắt nhà chồng tương lai mà ăn mặc xuề xoà thế, người ta cười cho đấy.

Tam thẩm ngồi cạnh cười xoà, gắp thêm miếng thịt bỏ vào bát đại cô rồi gạt đi, bảo thôi ăn cho vui, năm hết Tết đến nói chuyện đó làm gì.

Tới lúc rót rượu mời cả bàn, đại cô đã ngà ngà hơi men, buông tiếp câu thứ ba:

— Để bà nội chờ tận ba năm mới dẫn được người về, cô tính bắt bà chờ tới bao giờ nữa? Con gái tôi lấy chồng năm hai mươi tư tuổi, sính lễ nhà trai đưa 18,8 vạn. Giờ cô ba mốt tuổi rồi, có cố cũng chỉ còn được 6 vạn thôi.

Cả bàn trầm mặc một nhịp. Nhị thúc rót thêm chén rượu cho mình, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn sang Tạ Chi Hành đang ngồi cạnh Vãn Nghi.

Vãn Nghi đặt chén rượu xuống, ngước mắt nhìn đại cô, nhạt giọng nói:

— Đại cô nói phải, sáu vạn hay mười tám phẩy tám vạn cũng chỉ là con số ai đó tự đặt ra, không dính gì tới chuyện đó là cưới thật hay không.

Đại cô khựng lại nửa giây, không đáp được câu nào, cúi xuống gắp thêm miếng dưa muối bỏ vào bát mình. Cả bàn trầm mặc hồi lâu mới rôm rả trở lại.

Nãi nãi ngồi đầu bàn không ăn cơm chung được nhiều, chỉ có bát cháo riêng mẹ Vãn Nghi nấu nhừ để sẵn từ trước. Bà cầm thìa tự xúc, ăn sạch veo bát thứ hai trong ngày. Đặt thìa xuống, bà nhìn quanh mâm cỗ đông đủ rồi chậm rãi cất tiếng, giọng nhỏ nhưng ai cũng nghe rõ:

— Sang năm bà muốn nhìn thấy cái chỗ ngồi này đủ người như hôm nay, đông vui thế này bà mới yên tâm nhắm mắt.

Mọi người trong bàn im lặng lắng nghe. Mẹ Vãn Nghi cúi đầu, đôi mắt lại đỏ hoe. Vãn Nghi siết chặt hai tay dưới gầm bàn.

Tiệc tàn, khách khứa lục tục ra về. Vãn Nghi ở lại dọn mâm bát, tiện tay cầm luôn cái bát cháo không của nãi nãi mang xuống bếp. Cô tráng qua nước rồi úp lên chạn cho ráo, xong việc mới quay lại dọn nốt chỗ mâm ngoài kia.

Đêm khuya, nhà cửa yên ắng trở lại, chỉ còn tiếng pháo lẻ tẻ vọng từ xa. Vãn Nghi ngồi trong bếp lấy giấy bút viết tay một tờ phụ lục. Bàn tay cô hơi run nhưng chữ vẫn ngay ngắn từng dòng: gia hạn hợp đồng theo tháng, bốn nghìn tệ một tháng, ký lại từng tháng một. Cô viết thêm một dòng bên B không nhận bất cứ việc gì phát sinh trong họ. Tạ Chi Hành bước xuống bếp lấy nước, thấy cô còn thức liền đứng lại hỏi:

— Chị viết xong chưa? Tôi ký luôn được không?

Vãn Nghi gật đầu, đẩy tờ giấy qua cho anh đọc một lượt trước khi đưa bút.

Cô ký tên mình vào ô bên A lúc kim đồng hồ đã chỉ gần một giờ sáng. Ánh đèn dầu hắt lay lắt lên tờ giấy còn ướt mực. Bốn nghìn tệ một tháng, ký lại từng tháng một. Chiếc phong bì hai nghìn bốn trăm tệ vẫn nằm nguyên trong ngăn kéo tủ chè từ tối qua, bởi cả ngày đông đủ khách khứa, cô chưa tìm được lúc thích hợp để đưa tận tay cho anh.

Hết chương 4
Mục lục

Chương 5 — Bảy con số hai nghìn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px