Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.139 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Khi trời đã sẩm tối, xe khách từ Thượng Hải về tới bến huyện Vân Đình. Thi Vãn Nghi xuống xe, xách hai túi quà nặng trĩu trên hai tay. Cô đi ngang dãy hàng bán hạt dưa và pháo giấy đỏ bày sát cổng bến. Bên cửa hàng ăn đầu phố, cô nhận ra mấy tấm câu đối dán từ năm ngoái đã bạc màu vì mưa nắng cả năm chưa ai bóc xuống. Cảm nhận gió cuối năm hắt vào mặt lạnh buốt, cô kéo cao cổ áo, bước chậm lại một nhịp qua hàng bánh bao hấp đang bốc khói. Ba năm liền, cô về đúng cữ này. Ba năm liền, câu đầu tiên cô nghe được ở đầu ngõ không phải là lời hỏi thăm đường xa. Người ta chỉ hỏi năm nay cô đã dẫn ai về chưa, hỏi ngay khi cô còn chưa kịp đặt túi xuống bậc thềm.
Trong khu phố cũ của huyện, ngõ Tây Hoè nằm ở tận cùng. Nhà nãi nãi ở số 9. Cổng gỗ sơn đỏ đã bong ra từng mảng lớn, lộ thớ gỗ xám bên dưới. Cô đẩy cổng bước vào sân. Từ gian bếp phía sau nhà, mùi khói bếp lẫn mùi lá trà cũ tạt ra. Ngay cửa đặt một chậu than đang cháy dở để hơ tay trước khi vào. Bà Thi Thục Phân đang cúi người bên bếp, tay đảo nồi cháo. Nghe tiếng bước chân, bà liền ngẩng lên, đôi đũa tre trong tay còn chưa kịp đặt xuống mâm. Bà kéo con gái vào trong, đỡ lấy một túi quà. Ánh mắt bà nhìn quanh sân sau lưng cô, như đang đếm xem có ai theo cùng không.
Ngồi xuống trong bếp, mẹ kể nãi nãi đã nằm liệt giường suốt hai tháng nay, tính từ tháng mười, sau một trận cảm nặng khiến chân tay yếu hẳn đi. Giờ mỗi lần ngồi dậy phải có người đỡ dưới nách mới nhấc mình lên nổi. Mẹ ngồi thụp xuống cạnh bếp than. Giọng bà chùng hẳn xuống, nhắc lại chuyện Tết năm ngoái bà đã tự đếm trong đầu suốt ba ngày. Có tới hai mươi ba lần người trong họ hỏi con gái bà chuyện chồng con. Người hỏi thẳng mặt ngay giữa mâm cỗ, người vòng qua chuyện tuổi tác rồi vẫn chốt lại đúng một câu ấy. Mỗi lần nghe hỏi, bà lại gập một ngón tay xuống dưới gầm bàn.
Trước khi trời tối hẳn, Vãn Nghi đặt hai túi quà xuống nền bếp, thấp giọng nói thẳng với mẹ:
— Người tối nay tới không phải bạn trai con quen thật. Con thuê anh ta, tám trăm tệ một ngày, ba ngày.
Nói xong, cô ngồi xuống bên bếp, hai tay xoè ra hơ trên thành nồi cháo còn ấm, mắt không rời ngọn lửa, chờ mẹ hỏi lại.
Bà Thục Phân đặt hẳn đôi đũa xuống mâm, quay sang nhìn con gái hồi lâu rồi mới nhạt giọng hỏi:
— Con tính kỹ chưa? Nhỡ nãi nãi hỏi thẳng con thì con trả lời sao?
Vãn Nghi đáp cô đã tính kỹ. Ba ngày là đủ, qua Tết anh ta về thành phố, không ai trong họ phải nhớ tên anh ta thêm một ngày nào nữa. Mẹ không gật cũng không lắc đầu, chỉ đứng dậy bắc thêm một nồi nước lên bếp. Bà không nhắc lại chuyện đó thêm câu nào trong gian bếp tối hôm ấy, chỉ thỉnh thoảng liếc ra phía cổng.
Chờ trời sẫm hẳn, Vãn Nghi lên gác cất đồ, lấy trong túi xách ra một tờ giấy gấp đôi, tự tay đánh máy ở văn phòng tuần trước khi về quê. Ba ngày. Tám trăm tệ một ngày. Không nắm tay. Không quá hai chén. Không nhận hồng bao của ai trong họ dù người ta có dúi tận tay. Dưới ánh đèn bàn, cô đọc lại từng dòng một lượt. Ngón tay cô dừng đúng ba giây ở mỗi điều khoản, đúng cách cô vẫn soát hợp đồng ở công ty. Đọc xong, cô gấp tờ giấy lại theo nếp cũ, cất tạm vào ngăn túi xách đặt đầu giường.
Khi trời chập tối, ngoài cổng có tiếng gõ. Bên hàng rào nhà kế bên, tam thẩm Hà Tiểu Mai đang phơi nốt mẻ dưa muối. Nghe tiếng, tam thẩm liền ngó sang, tay vẫn cầm cái rổ tre. Vãn Nghi ra mở cổng. Ngoài cổng, một người đàn ông dáng cao xách hộp trà gói giấy đỏ đang đứng thẳng, chờ cô lên tiếng trước chứ không tự bước vào. Cô quay sang phía tam thẩm, nhạt giọng giới thiệu ngay tại cổng:
— Tam thẩm, đây là Tạ Chi Hành, bạn con quen ở Thượng Hải.
Tam thẩm gật đầu, ánh mắt nhìn người khách lạ từ đầu tới chân một lượt. Bà quay đi phơi nốt mẻ dưa, nhưng đầu vẫn ngoái lại thêm lần nữa trước khi khuất sau bờ tường.
Tạ Chi Hành bước qua sân, dừng trước mặt bà Thục Phân đang đứng ở cửa bếp. Anh cúi đầu chào, hai tay đưa hộp trà lên ngang ngực:
— Cháu chào dì.
Bà Thục Phân dùng cả hai tay đón lấy hộp trà, đáp lời mời vào nhà cho ấm. Giọng bà hơi cứng, tay kia vẫn còn cầm chiếc khăn lau bếp chưa kịp vắt lên vai.
Từ gian trong, nãi nãi nghe tiếng người lạ ngoài sân liền gọi vọng ra hỏi ai vừa tới nhà. Vãn Nghi dẫn Tạ Chi Hành vào đứng cạnh giường, bảo đây là người cô dẫn về ra mắt năm nay. Nãi nãi chống hai tay nhổm dậy khỏi gối. Ánh mắt bà sáng hẳn lên, bà cất tiếng hỏi ngay:
— Cháu tên gì, năm nay bao nhiêu rồi?
Tạ Chi Hành đứng thẳng bên mép giường, cúi thấp người cho vừa tầm mắt bà, thấp giọng đáp:
— Cháu tên Tạ Chi Hành, năm nay ba mươi tư.
Nãi nãi gật gù liên tiếp, miệng cười hở cả lợi. Bà không hỏi thêm câu nào, chỉ đưa tay nắm lấy tay áo anh giữ lại gần giường.
Trên khay gỗ đầu giường, bát cháo trắng từ bữa trưa vẫn còn nguyên, đã nguội hẳn từ lâu. Nãi nãi tự tay cầm thìa múc ăn liền mấy miếng, hết sạch cả bát trong lúc Vãn Nghi còn đang rót nước ấm cho bà tráng miệng. Kể từ ngày nằm liệt giường vào tháng mười, đây là bát cháo đầu tiên bà ăn hết trọn vẹn. Bà Thục Phân đứng ở khung cửa gian trong nhìn cảnh đó. Hai tay bà siết chặt vạt áo trước ngực, môi mím lại không nói một lời, chỉ đứng nhìn cho tới khi nãi nãi buông chiếc thìa xuống khay.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89