Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.155 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Tối đến, cả ngõ Tây Hoè nấu thang viên từ chiều. Mùi gừng và đường phèn bay tận ra đầu ngõ, xen lẫn tiếng pháo tép trẻ con đốt lẻ tẻ ngoài sân đình. Trong bếp nhà nãi nãi, nồi nước sôi ùng ục trên bếp than. Viên bột nếp nổi lên từng đợt trắng đục. Hơi nước bốc mờ khung cửa sổ nhỏ phía sau chậu rửa. Mẹ Vãn Nghi chạy sang hàng xóm mượn mấy cái bát, Tạ Chi Hành đứng cạnh bếp trông nồi thay bà. Anh cầm đôi đũa dài khoắng đều cho viên khỏi dính đáy nồi, thỉnh thoảng lại cúi nhìn qua khe lò than, xem lửa còn cháy đều hay không. Cái ghế xếp anh từng tự kê ngủ đêm đầu tiên vẫn dựa một góc sau cánh cửa bếp. Tối nay, anh tự tay xếp gọn lại, dựng sát vào tường. Mẹ Vãn Nghi nhờ đó có chỗ đặt cái nồi hấp bánh bao còn thừa từ trưa, người ra vào cũng không bị vướng chân.
Mâm cơm dọn ra giữa nhà, cả gia đình quây quần ăn thang viên nóng. Nãi nãi ngồi đầu bàn, được xới riêng một bát nhỏ toàn viên nhân đậu đỏ bà thích nhất. Cạnh bát để sẵn đĩa hạt dưa cắn dở từ chiều. Hơi nước bốc lên làm mờ tròng, bà tháo cặp kính lão đưa sang cho Tạ Chi Hành ngồi cạnh cầm hộ. Bà cần rảnh hai tay để nâng bát. Bà nhìn anh, nói:
— Cháu rể cầm hộ bà cái này, kẻo rớt xuống bát thì hỏng cả bát viên đấy.
Anh đỡ lấy, gấp gọng kính lại rồi nhét vào túi trong cái áo khoác đang mặc. Ăn hết nửa bát, nãi nãi buông đũa xuống. Bà đặt một tay lên trán, người khẽ lảo đảo trên ghế. Mẹ Vãn Nghi đứng gần đó vội đỡ lấy vai bà, gọi lớn:
— Bà lại sốt rồi!
Tạ Chi Hành xốc nách đỡ nãi nãi đứng dậy, chậm rãi dìu bà vào gian trong, đặt nằm xuống giường. Anh kéo tấm chăn bông đắp ngang ngực bà, xong mới quay ra bê cái lò than nhỏ vào kê cạnh chân giường cho ấm. Bê xong lò than, người anh nóng bừng lên, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh cởi phăng cái áo khoác đang mặc, tiện tay móc lên chiếc đinh đóng sẵn ở đầu giường, chỗ vốn treo khăn mặt của bà. Làm xong, anh quay ra ngoài lấy thêm than cho đủ lửa qua đêm. Cặp kính vẫn nằm nguyên trong túi áo, không ai còn nhớ tới. Vãn Nghi đứng ở cửa gian trong nhìn theo. Mẹ cô bưng chén nước ấm vào đặt lên đầu tủ. Bà lúc này đã nhắm mắt, hơi thở đều hơn đôi chút.
Nãi nãi mở mắt ra, thấy Vãn Nghi còn đứng ở cửa. Bà cất giọng khàn hơn ban chiều:
— Con bé, kính của bà lúc nãy đưa cho cháu rể cầm, giờ đang trong túi áo treo đầu giường kìa. Con lấy hộ bà, bà muốn xem lại cuốn lịch trên đầu tủ, coi ngày nào tốt cúng rằm cho trọn.
Vãn Nghi gật đầu, bước lại gần cái áo khoác treo trên đinh. Cô vừa chạm tay vào vạt áo, bà mắt vẫn nhắm, nói thêm một câu:
— Con rót cho bà cốc nước ấm đã, họng bà khô quá, kính lấy sau cũng được.
Vãn Nghi buông vạt áo, quay ra bếp lấy nước.
Cô rót nước từ phích ra cốc, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi mới bưng vào. Sợ nước sánh ra tay áo, cô bước chậm hơn thường lệ, dù quãng đường chỉ mất vài phút. Bước tới cửa gian trong, cô thấy nãi nãi đã ngồi dậy từ lúc nào. Lưng bà tựa vào thành giường, một tay vịn mép chăn, tay kia lục sâu trong túi áo khoác treo ở đầu giường. Ngón tay bà lần mò rồi rút ra một tờ giấy gấp tư, không phải cặp kính. Mặt giấy gấp úp vào trong, không lộ chữ nào ra ngoài. Vãn Nghi khựng lại ở cửa, không dám bước tiếp. Cốc nước trong tay hơi nghiêng làm vài giọt sánh xuống nền gạch. Cô chỉ lặng im nhìn bà lật ngược tờ giấy lên, rồi lại úp xuống mấy lần liền.
Nãi nãi gấp tờ giấy lại theo đúng nếp cũ, nhét trả về vị trí ban đầu trong túi áo. Cài lại nắp túi cẩn thận xong, bà mới ngẩng lên nhìn Vãn Nghi đang đứng sững ở cửa:
— Con bưng nước vào đây cho bà. Còn cái áo ấy con treo lại ngay ngắn hộ bà, cháu rể móc lệch quá, cứ chực rơi xuống đất.
Vãn Nghi bước tới đặt cốc nước lên bàn nhỏ cạnh giường. Cô đỡ bà nằm xuống, kéo lại mép chăn cho ngay ngắn, không hỏi câu nào về tờ giấy vừa thấy mà chỉ đáp một tiếng vâng thật khẽ. Nãi nãi kéo chăn lên ngang ngực, ánh mắt hướng lên trần nhà.
Bà đưa tay tháo chiếc vòng bạc đeo ở cổ tay trái. Chiếc vòng đeo mấy chục năm đã mòn nhẵn một bên, bà đặt nó vào lòng bàn tay Vãn Nghi:
— Con cầm cái này giữ hộ bà một dạo, tay bà giờ gầy quá, đeo lỏng lẻo hay tuột lúc nào không biết. Con giữ cho bà yên tâm nhé.
Cầm lấy chiếc vòng, Vãn Nghi thấy nó nhẹ hơn mình tưởng. Cô nắm chặt trong lòng bàn tay một lúc rồi mới cất vào túi áo len, cẩn thận cài khuy lại:
— Nãi nãi để con giữ, lúc nào nãi nãi muốn đeo lại thì con mang ra ngay nhé.
Bà nhẹ gật đầu, bàn tay buông xuống mép giường, mắt khép hờ.
Nãi nãi nằm im hồi lâu, mắt nhìn lên trần nhà, ngón tay khẽ miết mép chăn. Bà chậm giọng hỏi, từng chữ tách rời:
— Sang năm bà không còn nữa thì con ăn Tết ở đâu, về đây một mình hay về nhà chồng con hả?
Vãn Nghi ngồi xuống mép giường, tay nắm chặt chiếc vòng bạc trong túi áo, không trả lời ngay. Hồi lâu sau cô mới cất được lời, giọng hơi nghẹn lại:
— Nãi nãi đừng nói vậy, nãi nãi còn ngồi dậy ăn hết bát cháo cơ mà. Sang năm con vẫn về đây ăn Tết với nãi nãi.
Bà không đáp, chỉ nhắm mắt lại, hơi thở đều đều.
Ngồi thêm một lúc, đến khi chắc bà đã ngủ, Vãn Nghi mới đứng dậy. Cô gỡ chiếc áo khoác xuống khỏi đinh, giũ thẳng tà áo rồi treo ngay ngắn lên chỗ cũ ở đầu giường, không thò tay vào túi trong xem có gì. Cô tắt bớt ngọn đèn ngủ cho dịu ánh sáng, khép hờ cửa gian trong lại.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89