Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 2 / 26

Ánh đèn hắt qua khe cửa

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 1.020 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Sáng sớm, tam thẩm Hà Tiểu Mai sang mượn nồi hấp lớn để hấp mẻ bánh bao chuẩn bị mấy ngày Tết. Bước qua sân, bà thấy Tạ Chi Hành đang ngồi ở bậc thềm lau lại đôi giày dính bùn từ chiều hôm qua. Bà đặt cái nồi mượn được xuống cạnh chân mình, đứng khoanh tay nhìn anh lau giày một lúc. Nghe tin nhà họ Thi có khách lạ tới ở từ tối hôm qua, bà không vòng vo mà hỏi thẳng:

— Cháu làm nghề gì mà tận trong Thượng Hải cũng thu xếp về được đúng dịp Tết thế này?

Tạ Chi Hành đứng dậy phủi tay vào quần, ngước mắt nhìn thẳng bà rồi đáp gọn:

— Cháu làm thu mua cho một chuỗi siêu thị.

Tam thẩm lập tức gật gù, không hỏi thêm về tên chuỗi hay chức vụ. Trong lòng bà đã tự xếp anh vào hàng nhân viên đi chợ mua hàng quanh khu chợ đầu mối huyện. Bàn tay bà xoa xoa cái nồi hấp còn lạnh ngắt.

Tam thẩm bê nồi về, còn ngoái lại dặn với sang một câu, giọng đã vui hẳn lên:

— Được đấy, làm ăn đàng hoàng là được, chứ bọn trẻ bây giờ toàn đi làm thời vụ, chả đứa nào yên chỗ, đứa thì bỏ việc giữa chừng, đứa thì đi biệt cả năm không về.

Qua khung cửa sổ, Vãn Nghi đứng trong bếp nghe hết câu chuyện. Tay vẫn cầm cái khăn lau bát, cô không ra tiếp lời, chỉ lặng lẽ dọn nốt mấy cái bát ăn sáng còn sót trên bàn. Cô biết câu trả lời của anh không sai một chữ nào.

Chỗ quảng cáo 250px

Giữa trưa, nãi nãi được đỡ ra ngồi ở mép giường ăn cơm. Vừa và xong miếng cơm đầu tiên, bà chợt nhắc chuyện dọn gian trong bỏ trống bấy lâu cho hai đứa ở cùng. Bà bảo phòng đó rộng rãi, thoáng gió, lại có sẵn cái giường đôi bố mẹ Vãn Nghi từng dùng ngày trước. Vãn Nghi ngồi bón cơm cho bà, giọng nhẹ nhưng chắc, đáp ngay:

— Nãi nãi cứ để gian trong cho nãi nãi nằm, gần bếp cho tiện lúc con sắc thuốc với hâm cháo ban đêm, con với anh Chi Hành ở đâu cũng được, không câu nệ đâu ạ.

Trầm mặc hồi lâu, nãi nãi gật đầu không ép thêm, chỉ dặn với ra ngoài cửa bảo Tạ Chi Hành đừng ngại gì trong nhà này. Vãn Nghi khẽ thở ra một hơi nhẹ.

Chiều muộn, Tạ Chi Hành ra sau hè lục được cái ghế xếp cũ dựng ở góc tường. Phủi bớt lớp bụi bám dày, anh mang thẳng vào bếp, kê sát tường cạnh cái chạn bát. Anh ngồi thử lên lắc hai bên, nghe tiếng cọt kẹt khe khẽ mới yên tâm. Đứng dậy, anh lấy cái gối tựa từ túi đồ mang theo đặt lên mặt ghế cho đỡ cấn lưng. Đi ngang qua bếp thấy cảnh đó, Vãn Nghi dừng lại nhìn cái ghế một lúc. Cô trầm mặc không nói, quay người đi lấy cho anh cái chăn mỏng cất trên chạn từ mùa đông trước.

Trước khi tắt bớt đèn ngoài phòng khách, Vãn Nghi quay lại bếp. Đứng tựa khung cửa khoanh tay trước ngực, cô hỏi thẳng điều vẫn thắc mắc từ lúc ký hợp đồng qua trung gian:

— Anh có phải chủ của Hữu Khách không?

Tạ Chi Hành đang gấp cái chăn mỏng, ngước mắt nhìn cô. Tay vẫn tiếp tục gấp cho phẳng nếp, anh nhạt giọng đáp:

— Hợp đồng của chị ký với Lộ Đình.

Vãn Nghi gật đầu. Quay ra tắt nốt ngọn đèn phòng khách, cô để lại một mình ánh đèn bếp còn sáng phía sau lưng.

Trước khi lên gác, Vãn Nghi quay lại bếp lần cuối. Mang theo tấm chiếu cói gấp sẵn trong tủ, cô trải lên mặt ghế xếp cho đỡ cấn lưng, tay vuốt lại mấy nếp chiếu cho phẳng phiu. Cô thấp giọng dặn anh cứ tắt bớt lửa trong bếp than kẻo ngạt. Đứng ngoài cửa, tay đặt lên công tắc, cô chờ Tạ Chi Hành nằm yên vị mới tắt đèn rồi khép hờ cánh cửa, chừa một khe hở nhỏ cho đỡ ngợp hơi than.

Rạng sáng hôm sau, tam thẩm dậy sớm hơn thường lệ để ra chợ huyện tranh mua mớ thịt tươi. Đi ngang nhà họ Thi, thấy ánh đèn bếp hắt qua khe cửa hé, bà tò mò dừng bước. Ghé mắt nhìn vào, bà thấy rõ một người đàn ông nằm co trên cái ghế xếp, đắp tấm chăn mỏng, dưới lưng trải chiếu cói. Bà đứng lại vài giây, không gõ cửa hỏi han mà quay người đi thẳng ra chợ. Bước chân nhanh hơn hẳn, miệng bà lẩm bẩm điều gì đó, tay vẫn ôm khư khư cái làn đi chợ bên hông.

Tới gần trưa, Vãn Nghi ra khỏi nhà đi mua ít đậu phụ về nấu canh. Vừa bước ra khỏi cổng, cô đã thấy vài người quen đứng túm ở đầu ngõ quay sang nhìn mình. Có người buông câu nho nhỏ với người bên cạnh rồi che miệng cười, ánh mắt liếc theo cô suốt đoạn ngõ. Cô không để ý nhiều, cứ thế đi thẳng ra hàng đậu phụ quen. Nơi đó, bà chủ hàng vẫn ngồi múc đậu bằng cái muôi gỗ cũ, mặt bàn gỗ ướt loang lổ nước.

Bà bán đậu phụ múc xong hai bìa đậu bỏ vào túi ni lông đưa cho Vãn Nghi. Ánh mắt không giấu vẻ tò mò, bà hỏi thẳng:

— Cô cưới rồi à, sao để chồng phải ngủ bếp thế, khổ thân, nhà cửa rộng vậy mà.

Vãn Nghi đưa tiền, tay khựng lại một nhịp rồi đáp một câu cho qua chuyện. Cô quay người đi ngay, không đứng lại giải thích thêm. Đi được một đoạn, cô mới sực nhận ra từ tối hôm qua tới giờ, cô chưa từng nói với ai trong ngõ một chữ cưới.

Hết chương 2
Mục lục

Chương 3 — Mười một người không ai hỏi

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px