Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.103 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Chiều, mẹ Vãn Nghi đang lúi híu vo gạo nếp chuẩn bị hấp bánh bao mang lên phần mộ dịp tảo mộ sắp tới. Sực nhớ cái nồi hấp mới cho vợ nhị thúc mượn hôm kia đồ xôi cúng đầy tháng cháu ngoại vẫn chưa lấy về, bà nhờ Vãn Nghi đạp xe sang nhà nhị thúc lấy lại. Bà dặn thêm nếu ông bận thì cứ tự vào bếp lấy, khỏi phải đợi cả buổi. Vãn Nghi dựng xe đạp ngoài cổng, gõ cửa hai tiếng rồi mới đẩy cửa bước vào sân. Tiếng chó nhà bên sủa vọng sang mấy tiếng rồi im bặt.
Nhị thúc từ trong nhà bước ra, tay còn cầm cuốn sổ ghi chép việc họ. Thấy cô, ông cười bảo vợ đi chợ huyện mua đồ cúng chưa về, cái nồi hấp cất trên gác bếp để ông trèo lên lấy. Ông vừa quay người định đi, điện thoại trong túi áo đã reo lên một hồi dài. Rút máy ra xem, ông cau mày bấm nghe ngay. Ông nói với Vãn Nghi rồi bước hẳn ra sân:
— Cháu ngồi chơi một lát, để nhị thúc nghe cái điện thoại này đã, việc hợp tác xã.
Giọng ông chuyển sang oang oang đúng kiểu nói chuyện công việc.
Vãn Nghi một mình đứng lại gian ngoài, nghe tiếng nhị thúc ngoài sân bàn chuyện giấy tờ nộp muộn với ai đó, giọng lúc trầm lúc cao tuỳ câu hỏi phía bên kia. Gian nhà vắng, chỉ có tiếng quạt trần quay chậm trên đầu cùng tiếng chó sủa xa xa ngoài ngõ. Ánh nắng chiều chiếu xiên qua khung cửa sổ, rọi đúng mặt cái tủ gỗ kê sát tường. Cô ngước mắt nhìn quanh chờ. Ánh mắt dừng lại trên nóc tủ, nơi một tập giấy dày kẹp giữa mấy cuốn sách cũ của Thi Kiến Đông đặt hờ, chưa được cất vào đâu.
Tập giấy bìa xanh lam quen mắt, đúng màu bìa bộ hồ sơ cô đã tự tay dán lại phong bì mười ngày trước. Khác mỗi chỗ, tập này không có phong bì bọc ngoài. Cô nhận ra ngay đây là bản lưu, cái bản hợp tác xã giữ lại nhà sau khi bản chính theo cặp da ông Lữ mang đi nộp. Giọng nhị thúc ngoài sân vẫn đang nói dở cuộc điện thoại, nghe chừng còn lâu mới xong. Tiếng ông nhắc đi nhắc lại một con số hẹn ngày.
Vãn Nghi bước lại gần tủ. Không kéo ghế, không gọi ai, cô tự tay nhấc tập giấy xuống đặt lên mặt tủ thấp hơn để đọc cho vững tay. Cô lật từ trang bìa trở đi, không lật nhanh, ngón tay giữ mép từng trang cho khỏi quăn, mắt lướt đúng những chỗ tay nghề của cô quen tìm suốt bảy năm nay.
Trang bìa in sẵn theo mẫu chung, góc dưới có một dòng chữ nhỏ ghi mẫu này chỉ có hiệu lực tới hết ngày mùng một tháng bảy năm ngoái. Bộ hồ sơ nộp cuối tháng ba năm nay, tức gần một năm sau khi mẫu cũ hết hạn, mà không ai trong hợp tác xã để ý dòng chữ nhỏ ấy. Vãn Nghi giữ nguyên trang đó một lúc. Cô nhớ lại từng thấy đúng dòng chữ kiểu này trên một mẫu đơn khác hồi năm đầu đi làm. Khi ấy cô cũng là người phát hiện ra.
Lật tiếp tới tờ chứng nhận trà không dính thuốc sâu, cô thấy đó là bản chụp, góc có đóng dấu đỏ công chứng hẳn hoi, nhìn qua tưởng chắc chắn. Nhưng ngày cấp in trên chính tờ gốc được chụp lại đã lùi về tận tháng chín năm ngoái. Tờ chứng nhận thật vốn đã hết hạn từ lâu trước khi bản chụp này ra đời. Cô ghi nhớ con số tháng chín năm ngoái trong đầu, gấp mép trang lại để đánh dấu chỗ vừa đọc.
Cô lật tiếp qua các trang sau, tìm thấy một ô đáng lẽ phải điền tên người phụ trách kỹ thuật lại bỏ trống trơn. Ở mục ngày lấy mẫu kiểm nghiệm, ngày ghi lại đứng sau cả ngày cấp giấy kết quả. Gần cuối tập, một con dấu tròn đóng đè lên góc chữ ký, ngày đóng dấu bên cạnh lại sớm hơn ngày ký tên đúng ba hôm. Chữ ký của chủ nhiệm hợp tác xã xuất hiện lặp lại giống hệt nhau từng nét bút ở hai trang cách xa nhau, quá giống để là hai lần ký tay thật.
Vãn Nghi rút trong túi áo khoác ra tấm vé xe khách mua từ Thượng Hải về tuần trước, mặt sau còn để trắng. Cô mượn cây bút bi cài trên bìa cuốn sổ họ để cạnh đó, ghi nhanh sáu gạch đầu dòng bằng chữ tắt chỉ mình cô đọc được. Viết xong, cô gấp tấm vé làm đôi, nhét lại vào túi áo trong. Bàn tay cô hơi run vì phải viết nhanh trong lúc vẫn nghe ngóng tiếng bước chân ngoài sân.
Cô gập tập giấy lại theo đúng nếp cũ, tay kia vẫn cầm cây bút bi mượn, ngòi bút chưa kịp bấm vào trong. Lúc dồn tập giấy cho phẳng, đầu bút chạm khẽ vào góc trang thứ tư. Một giọt mực xanh nhỏ rơi xuống, loang ra thành một chấm bằng đầu đũa. Cô vội lấy ngón tay cái chùi qua. Vết mực mờ bớt đi nhưng không sạch hẳn, một quầng xanh nhạt vẫn còn ăn vào thớ giấy ở đúng góc trang.
Ngoài sân dứt tiếng nói, nhị thúc cất điện thoại vào túi bước vào nhà. Thấy Vãn Nghi đứng gần cái tủ, ông cất tiếng hỏi sao cô không ngồi ghế đợi.
Vãn Nghi đáp:
— Cháu định tự lên gác bếp lấy nồi hấp cho đỡ phiền, chỉ chưa biết lối lên nên đứng đây chờ nhị thúc ra chỉ đường thôi.
Ông nghe vậy gật đầu tin ngay, không nhìn về phía cái tủ. Nhị thúc dẫn cô ra sau bếp, trèo lên gác gỗ lấy cái nồi hấp to xuống đưa tận tay cô, dặn thêm câu hấp xong nhớ rửa sạch trả lại như cũ. Ra tới ngoài cổng dắt xe, cô rút tờ khăn giấy trong túi ra lau sạch vết mực còn dính trên đầu ngón tay cái.
Đạp xe về nhà nãi nãi, nồi hấp buộc sau xe, Vãn Nghi lẩm nhẩm lại trong đầu đúng sáu gạch đầu dòng vừa ghi trên mặt sau tấm vé xe.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89