Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 3 / 26

Mười một người không ai hỏi

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 958 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Nhị thúc Thi Trường Phúc sang chúc bà. Một tay ông xách chiếc cặp da cũ sờn góc đựng mấy cuốn tộc phả, tay kia cầm thêm cuốn sổ mỏng bìa xanh buộc ngang bằng sợi dây chun đã chùng. Bước vào gian trong, ông đặt cặp da xuống ghế đẩu kê sát tường rồi bài bản cúi chào nãi nãi. Sau vài câu hỏi thăm sức khoẻ, khen bà trông đã có da có thịt hơn hôm trước, ông mới ngồi xuống ghế đối diện, cẩn thận vuốt lại nếp áo cho phẳng. Tạ Chi Hành đang pha ấm trà mới lập tức đứng dậy, rót thêm một chén đưa tận tay ông. Anh hai tay bưng chén trà ngang ngực, cúi đầu chào đúng phép người mới ra mắt họ hàng. Chờ ông đỡ lấy, anh mới lùi lại một bước. Vãn Nghi ngồi cạnh giường nãi nãi, hai tay vẫn đỡ bát cháo cho bà. Liếc qua cuốn sổ bìa xanh lạ mắt trên tay khách, cô thầm nghĩ đây chắc chắn không phải một buổi chúc Tết đơn giản.

Nhị thúc nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống mặt bàn gỗ đã bóng loáng, quay sang nhìn thẳng Tạ Chi Hành. Ông đủng đỉnh, rành rọt từng chữ:

— Ba năm nay tôi lo cho cháu gái tôi đúng mười một mối, mối nào cũng đàng hoàng, con cái nhà tử tế cả, có công ăn việc làm hẳn hoi, vậy mà không mối nào nó chịu gặp quá một lần.

Nói xong, ông quay sang Vãn Nghi, dừng ánh mắt trên người cô lâu hơn một chút, chờ cô đáp lại. Nãi nãi ngồi trên giường nghe vậy chỉ cười trừ, tay vẫn cầm cái quạt nan phe phẩy dù trời cuối năm không nóng là mấy.

Vãn Nghi đặt đũa xuống mâm, nhìn thẳng nhị thúc, chậm rãi đáp:

— Mười một người đó không ai hỏi cháu làm nghề gì, nhị thúc ạ. Cháu không gặp lại họ lần hai vì lẽ đó, chứ không phải cháu kén chọn gì cả.

Nhị thúc nhấp thêm một ngụm trà, trầm mặc gật đầu cho qua chuyện. Ông đặt lại chiếc cặp da xuống cạnh ghế. Nãi nãi trên giường khẽ cười một tiếng, đưa tay xoa đầu cháu gái. Tạ Chi Hành đứng bên cạnh lặng lẽ rót thêm trà cho cả hai người.

Trước khi ngồi vào mâm cơm trưa, nhị thúc xin phép ra sau nhà rửa tay. Ông để quên cuốn sổ bìa xanh ngay trên bàn nước, sát cạnh ấm trà đang nguội dần. Vãn Nghi ngồi gần đó, ánh mắt lướt qua tấm bìa xanh cũ. Sợi dây chun buộc ngang cuốn sổ đã giãn hẳn vì thắt mở nhiều lần. Mấy nét chữ mờ mờ ẩn hiện qua lớp bìa mỏng. Cô không với tay tới, chỉ nhìn qua một lượt rồi tiếp tục rót nước sôi vào ấm trà. Tạ Chi Hành ngồi đối diện cũng liếc qua cuốn sổ, rồi lại quay sang tiếp chuyện nãi nãi về mấy chậu hoa Tết ngoài sân.

Chỗ quảng cáo 250px

Nhị thúc quay lại bàn ngồi xuống, tiện miệng hỏi Tạ Chi Hành:

— Nhà cháu ở đâu, bố mẹ làm nghề gì?

Tạ Chi Hành rót thêm trà mời ông, bình thản đáp:

— Nhà cháu chỉ còn mình cháu.

Nhị thúc gật gù, quay sang nói nhỏ vài câu với nãi nãi, đoán chừng bố mẹ cậu ở xa nên mới ra ngoài lập nghiệp sớm. Nãi nãi gật đầu theo lời ông, không ai trong bàn hỏi thêm câu nào nữa. Vãn Nghi ngồi bên lặng lẽ nghe hết, âm thầm gắp thêm miếng cá vào bát nãi nãi.

Trước khi xách cặp da ra về, nhị thúc lấy giọng nghiêm chỉnh nhắc lại chuyện tộc phả:

— Rằm tháng bảy sang năm tu tộc phả, ba năm một lần, tôi vẫn là người chép, cả nhà nhớ thu xếp về cho đông đủ, đừng để thiếu ai.

Khoác lại chiếc áo ngoài, ông đứng dậy, quên hẳn cuốn sổ bìa xanh vẫn nằm trên bàn nước. Chào nãi nãi một câu, ông xách cặp da bước ra cổng, để cuốn sổ mỏng lại phía sau. Vãn Nghi tiễn ông ra tới tận cổng, nhìn dáng ông khuất sau góc phố mới quay vào. Cô định bụng lát nữa sẽ nhắc ông lấy đồ, nhưng vừa vào tới sân đã bị mẹ gọi phụ dọn mâm cơm nên quên mất.

Đêm đó, sau khi dọn dẹp mâm bát xong xuôi, Vãn Nghi ngồi lại một mình trong bếp dưới ánh đèn dầu. Cô lấy ra chiếc phong bì trắng còn mới tinh mua ở hiệu tạp hoá đầu phố, chuẩn bị trả tiền công ba ngày đúng như hợp đồng. Mở ví lấy từng tờ tiền ra, cô cẩn thận xếp ngay ngắn theo mệnh giá. Đã quen tay đếm tiền ở phòng kế toán công ty, cô thao tác nhanh gọn, miệng khẽ lẩm nhẩm theo từng tờ mà không cần đếm lại. Ngoài sân, tiếng pháo lẻ tẻ từ cuối phố vọng lại. Gió lùa qua khe cửa bếp làm ngọn đèn dầu chao nhẹ một nhịp.

Đếm đủ hai nghìn bốn trăm tệ, cô gấp phẳng phiu bỏ vào phong bì, dán kín miệng lại rồi cất tạm vào ngăn kéo tủ chè ở góc bếp. Cô định bụng sáng mai sẽ đưa tận tay trước khi anh về lại thành phố. Đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ mười, kim giây vẫn tích tắc chạy đều. Từ gian trong vọng ra tiếng nãi nãi dặn mẹ cô mai nhớ luộc thêm con gà, vì năm nay nhà có cháu rể về ăn Tết, phải làm tươm tất.

Hết chương 3
Mục lục

Chương 4 — Ký lại từng tháng một

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px