Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút · 868 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Chiều muộn, Vãn Nghi đẩy cổng bước vào sân nhà nãi nãi. Túi xách trên vai cô đã xếp sẵn đồ cho chuyến xe khách tối nay về lại Thượng Hải, làm nốt những ngày cuối tháng. Mấy hôm trước Trung Thu vừa qua, bưu điện huyện đóng cửa nghỉ lễ liền mấy ngày. Thư từ giấy tờ dồn ứ lại, tới hôm nay nhân viên bưu điện mới phát hết chỗ còn tồn cho khắp các thôn quanh huyện. Bà Thi Thục Phân đang ngồi bên hiên tách vỏ hạt dưa còn sót lại từ mâm cỗ trông trăng. Thấy con gái về, bà đẩy đĩa hạt dưa sang một bên, kéo thêm cái ghế mời cô ngồi xuống cạnh mình.
— Sáng nay ra chợ mua rau, nghe mấy người bán hàng khô bàn tán, bảo trên hợp tác xã đổi người chấm hồ sơ trà rồi,
bà Thục Phân nói. Tay bà vẫn tách vỏ hạt dưa đều đều, không ngẩng lên nhìn con gái. Chỗ chấm ngành hàng trà trên Vạn Hoà vốn có ba người. Giờ nghe đâu một người tự làm đơn xin rút, khai trong nhà có người cùng địa bàn với bên nộp hồ sơ. Còn ai thay vào thì bà chỉ nghe loáng thoáng một cái họ, không chắc đúng hay sai. Bà không biết người rút là ai. Bà chỉ biết tin đó truyền tới quầy hàng khô trước khi truyền về tới sân nhà mình, kể lại đúng phần mình nghe được, không thêm bớt câu nào.
Vãn Nghi ngồi im nghe hết. Trong đầu cô tự xếp lại từng mảnh: chỗ chấm ngành hàng trà chỉ có ba người, mà người duy nhất cô biết làm đúng việc đó ở Vạn Hoà là Tạ Chi Hành. Ba tuần nay cô để ý anh về muộn hơn mọi hôm. Tối nào anh cũng ôm theo một cái cặp da khoá số, đặt hẳn cạnh chân giường, không còn bỏ hớ trên bàn ăn cạnh xấp giấy tờ khác lúc mang việc về nhà nữa. Cô chưa từng hỏi anh về cái cặp, cũng chưa từng thấy anh mở nó ra trước mặt ai trong nhà. Chiều nay đúng lúc mẫu thân vừa dứt câu chuyện ở chợ thì bóng anh đã hiện ở đầu ngõ, cái cặp vẫn kẹp chặt dưới nách.
Tạ Chi Hành đẩy cổng bước vào. Cái cặp da vẫn kẹp dưới cánh tay trái, tay phải anh xách thêm túi bánh dẻo mua ở tiệm đầu phố.
— Dì ăn cơm chưa, cháu mua ít bánh Trung Thu bán xả hàng, rẻ hơn hẳn hôm rằm,
anh nói, đặt túi bánh lên bàn hiên trước mặt bà Thục Phân. Bà Thục Phân đỡ lấy túi bánh, đáp một câu cảm ơn, liếc nhanh sang cái cặp da anh vẫn giữ chặt. Bà đứng dậy bưng đĩa hạt dưa vào trong bếp, dặn với ra ngoài bảo hai người cứ ngồi nói chuyện cho thoải mái, để lại hai người ngoài hiên.
— Anh có phải là người vừa làm đơn xin rút khỏi hội đồng chấm hồ sơ trà của thôn Hạ Khê không?
Vãn Nghi hỏi thẳng, không vòng vo qua chuyện bánh trái vừa nhắc. Tạ Chi Hành đặt cái cặp da xuống mặt bàn hiên, ngồi xuống đối diện cô.
— Đúng, tôi nộp giấy khai người nhà sáng nay, xin rút theo đúng quy trình công ty, vì trong nhà cô có người cùng địa bàn với bên nộp hồ sơ,
anh nói, mắt nhìn thẳng vào cô.
— Người chấm thay là Đường Mẫn, phó phòng thu mua, chấm theo bảng điểm trăm, sàn đỗ bảy mươi lăm, không nhích một điểm nào ngoài bảng.
— Anh rút để giúp cho cả thôn, hay để giữ mình khỏi dính vào chuyện của tôi?
Vãn Nghi hỏi tiếp. Giọng cô không đổi, mắt vẫn nhìn thẳng vào anh, chờ câu trả lời cho nửa sau câu hỏi. Tạ Chi Hành không đáp. Tay anh đặt lên mặt khoá số của cái cặp da, ngón cái xoay nhẹ mấy vòng số rồi dừng lại. Anh nhìn xuống mặt bàn hiên chứ không nhìn sang cô nữa. Cô chờ thêm một lúc. Tiếng gió lùa qua mấy tàu lá chuối sau vườn, không ai trong hai người lên tiếng trước. Cô nhìn ngón tay anh dừng lại đúng ở con số cuối cùng chưa xoay hết, biết chắc câu hỏi mình vừa đưa ra sẽ còn treo lại đó lâu hơn một buổi chiều.
Tạ Chi Hành đứng dậy, xoay nốt hai vòng số còn lại trên mặt khoá. Nghe tiếng tách nhỏ vang lên, anh xách cái cặp bước vào trong bếp. Anh với tay đặt nó lên nóc tủ lạnh, đẩy sâu vào phía trong, chỗ anh phải kiễng chân mới chạm tới, không còn để trong tầm tay với mỗi khi ngồi ăn cơm nữa. Vãn Nghi đứng ở cửa bếp nhìn theo, thấy túi xách của chính mình vẫn dựng ở góc tường. Bên trong đã gấp sẵn tờ hợp đồng có dòng cấm đơn phương chấm dứt trước hạn, chuẩn bị mang theo lên chuyến xe tối nay về lại Thượng Hải.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89