Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.181 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Giữa nhà nãi nãi, mâm cơm tất niên bày ra cùng bộ bát đũa men xanh vẫn dùng mọi năm. Quanh mâm, cả họ quây quần đủ mặt, chỉ khác một chỗ ngồi thêm ở góc bàn. Trong bếp, cái ghế xếp từng dựng suốt cả năm giờ đã thành một chỗ ngồi hẳn hoi, bát đũa bày sẵn không cần ai nhắc. Nãi nãi ngồi đầu bàn, lưng tựa hẳn vào thành ghế, tự gắp được thức ăn không cần ai đút nữa. Từ bếp, mẹ Vãn Nghi bận rộn bưng hết món này tới món khác ra. Đại cô, tam thẩm, biểu tỷ Ngô Lệ Quyên cùng về đông đủ. Thi Kiến Đông ngồi cạnh bố, tay còn cầm cây bút tập viết chữ nho dở buổi chiều.
Trước giờ dọn mâm, Vãn Nghi kéo Tạ Chi Hành ra gian bếp. Từ trong túi áo, cô lấy ra một phong bì đựng đúng bốn nghìn tệ tiền tháng cuối cùng và một tờ giấy đánh máy sẵn. Đưa cả hai thứ cho anh cùng lúc, cô nói:
— Đây là tiền tháng chạp, đây là tờ thanh lý hợp đồng. Từ mai trở đi tôi không nợ anh khoản nào nữa, anh cũng không nợ tôi khoản nào.
Nói xong, cô đứng thẳng người chờ anh xem qua. Cầm lấy phong bì và tờ giấy, Tạ Chi Hành không hỏi một câu nào về số tiền hay mấy điều khoản ghi trong đó.
Từ trong túi áo, anh rút cây bút ra, ký tên vào ô bên B ngay dưới chỗ Vãn Nghi đã ký sẵn. Nét bút đưa nhanh gọn, không dừng lại đọc qua một dòng nào trong tờ giấy. Gấp đôi tờ thanh lý lại, anh đưa trả cô một bản, giữ lại một bản cho mình. Vãn Nghi nhận lại tờ giấy, xếp vào cọc giấy tờ mang theo, không nói thêm câu nào. Cô đứng nhìn anh cất cây bút trở lại túi áo trong, chỗ vẫn để mọi lần ký giấy tờ trong năm qua.
Từ túi áo khoác, Tạ Chi Hành thò tay lấy ra một tờ giấy khác gấp tư, đẩy nhẹ qua mặt bàn bếp về phía Vãn Nghi. Cô mở ra xem, nhận ra ngay cùng một mẫu giấy, cùng nét chữ tay quen thuộc của anh trên từng dòng điều khoản. Chỉ khác đúng một chỗ: dòng ghi thời hạn hợp đồng để trống, không điền một con số hay ngày tháng nào. Vãn Nghi cầm tờ giấy soi dưới ánh đèn bếp, lật qua lật lại xem có sót dòng nào khác không, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào anh. Không hỏi anh định làm gì với tờ giấy này, cô hỏi đúng một câu:
— Anh viết tờ này từ bao giờ?
Tạ Chi Hành đáp ngay, không chút ngập ngừng:
— Tôi viết hôm cô gái đứng ngoài cổng nhà mình gần bốn mươi phút, cái hôm áp rằm, đêm trước ngày mở tộc phả.
Vãn Nghi im lặng hồi lâu, nhớ lại đúng cái đêm mưa rét ấy. Lộ Đình đứng ngoài cổng ôm túi da không ai mời vào, để lại một phong bì kẹp ở khe cửa mà cả nhà không ai dám bóc ra xem. Gấp tờ giấy lại theo nếp cũ, cô cất vào cọc giấy tờ của mình, không nói thêm gì nữa rồi quay ra phụ mẹ bưng nốt mấy món cuối cùng lên mâm.
Cả nhà ngồi vào mâm. Nãi nãi ngồi đầu bàn, mẹ Vãn Nghi và nhị thúc ngồi hai bên. Đại cô, tam thẩm, biểu tỷ cùng Thi Kiến Đông ngồi kín quanh bàn. Vãn Nghi và Tạ Chi Hành ngồi cạnh nhau ở phía cuối. Nhị thúc rót rượu mời khắp lượt. Tay không còn cầm cuốn sổ tay nào, ông lặng lẽ ngồi ăn, thỉnh thoảng liếc nhìn Thi Kiến Đông đang tập cầm đũa cho quen tay trước khi cầm bút chép tộc phả sang năm.
Giữa bữa, không ai hỏi, cũng không ai gợi chuyện, Tạ Chi Hành tự đặt đũa xuống, nhạt giọng nói đủ cho cả mâm nghe thấy:
— Con có một việc muốn nói với cả nhà trước khi hết năm nay. Công ty Hữu Khách cho thuê người về ra mắt chính là công ty của con, con mở từ hồi còn đi học.
Cả mâm đồng loạt dừng đũa. Nãi nãi đặt bát xuống trước tiên. Mẹ Vãn Nghi ngồi im không nói được câu nào. Nhị thúc quay phắt sang nhìn anh, đôi đũa trên tay khựng lại giữa chừng.
Nhị thúc đặt hẳn đũa xuống, sắc mặt đỏ dần lên. Không đứng dậy, cũng không lớn tiếng với ai, ông nói:
— Chuyện cưới xin của cháu, cháu tự lo liệu. Chú chỉ mong từ nay giấy tờ trong nhà đâu ra đấy, đừng để chú phải đi hỏi khắp huyện một lần nữa.
Nói xong, ông cầm đũa gắp tiếp miếng thịt gà trong đĩa. Trong họ không ai nhắc chuyện đuổi ông ra khỏi họ, cũng không đòi lại một vạn tư tiền tạ mai mối đã thu trước đó. Ông vẫn ngồi nguyên chỗ cũ ăn hết bữa cơm tất niên, chỉ không còn cầm cuốn sổ họ trong tay.
Vãn Nghi đặt bát xuống, nhạt giọng nói với cả bàn:
— Nhân tiện cả nhà đang ở đây, con xin dừng việc ghi tên anh Chi Hành vào tộc phả. Chưa cưới thì chưa ghi, để sang năm tính sau cũng chưa muộn.
Nãi nãi ngước mắt nhìn cô một lúc rồi gật đầu, giọng nhẹ hẳn đi:
— Con nói phải, việc ấy để khi nào cưới hẳn hoi rồi ghi cũng không muộn, bà không ép.
Cả bàn không ai phản đối câu đó. Đại cô gật gù, tam thẩm im lặng gắp thêm miếng rau, Thi Kiến Đông cúi đầu ăn tiếp.
Ăn xong bữa, Vãn Nghi lấy lại tờ giấy Tạ Chi Hành đưa lúc chiều, trải ra trên mặt bàn đã dọn bớt bát đĩa rồi rút cây bút trong túi áo len. Cô không ký ngay. Gạch một đường thẳng qua dòng đơn giá bốn nghìn tệ một tháng, cô viết đè lên con số không. Ký tên mình vào ô bên A, cô giữ lại bản đó cho riêng mình. Tại dòng ghi thời hạn hợp đồng, cô không điền thêm một chữ nào vào chỗ trống, để nguyên đúng vị trí Tạ Chi Hành đã bỏ trống.
Vãn Nghi đẩy tờ giấy đã ký sang phía nãi nãi đang ngồi kế bên, chỉ tay vào đúng dòng để trống cho bà nhìn rõ, không nói thêm một câu giải thích nào. Nãi nãi cúi xuống nhìn dòng chữ để trống đó khá lâu. Không hỏi gì thêm, bà gật nhẹ đầu một cái rồi đẩy tờ giấy trở lại cho cô. Gấp tờ giấy cất vào túi áo trong, Vãn Nghi cầm đũa lên, gắp một miếng cá kho trong đĩa gần nhất đưa lên miệng, ăn miếng đầu tiên của bữa cơm tất niên năm đó.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89