Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 17 / 26

Bốn câu trong bụng

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút · 883 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Sáng sớm, cả thôn kéo ra sân phơi của Hợp tác xã Hạ Khê vào đúng vụ trà xuân. Nong nia bày kín khoảng sân bê tông trước nhà kho. Mùi trà mới hái nồng lên theo từng đợt gió. Từ mấy ngả đường, người gánh trà tươi đổ về vẫn nối nhau tới gần trưa. Tiếng nong tre cọ xuống nền bê tông xen lẫn tiếng người gọi nhau xê dịch chỗ phơi cho kịp nắng lên cao. Ở đầu sân, Nhị thúc đứng điểm danh theo tờ lịch trực ghi từ hồi tháng giêng. Gọi tới tên Tạ Chi Hành, ông bảo anh sang phụ dãy nong bên trái, đúng phiên trực của họ tháng này.

Ông Lữ dúi cái sàng tre vào tay Tạ Chi Hành, dặn sàng nhẹ ba nhịp rồi đảo mặt trà cho đều nắng. Dặn xong, ông quay đi lo dãy nong khác, không đứng lại xem. Tạ Chi Hành cầm sàng lên. Tay anh xoay đúng ba nhịp rồi lật cổ tay đảo cả mẻ trà sang bên, động tác gọn không vấp một nhịp nào. Ánh mắt anh không hề ngó xuống sàng lúc đảo. Đi được mấy bước, ông Lữ quay đầu lại nhìn đúng một lần. Thấy mặt trà trên nong đã đều màu, ông mới bước tiếp sang dãy khác, không nói thêm câu nào.

Gần trưa, Tạ Chi Hành bốc một nắm lá ở nong gần cửa kho đưa sát mũi ngửi. Anh quay sang gọi ông Lữ lại:

— Mẻ này còn ẩm, chú ạ, phơi thêm nửa buổi nữa mới sao được, sao ngay giờ thì cháy mặt ngoài mà ruột lá vẫn còn sống.

Tay anh vẫn giữ nguyên nắm lá chưa buông. Ông Lữ cúi xuống bốc thử một nắm khác, vò nhẹ trong lòng bàn tay rồi gật đầu:

— Nghe cháu nói cũng có lý, thôi để nong này phơi thêm nửa buổi, mai sao cũng chưa muộn.

Đoạn, ông tự tay xê dịch mấy tấm nong ra chỗ nắng nhiều hơn.

Đang xúc trà đổ vào bao gần đó, Thi Kiến Đông nghe được liền dừng tay hỏi:

Chỗ quảng cáo 250px

— Anh rể học sàng trà với ngửi trà ở đâu mà rành thế, hay hồi nhỏ nhà anh cũng làm nghề này?

Tạ Chi Hành cúi xuống xúc tiếp mẻ trà bên cạnh rồi đáp:

— Làm nghề thu mua thì phải biết mấy chuyện này, không biết thì sao chấm được hàng tốt hàng xấu.

Thi Kiến Đông gật gù:

— Vậy ra anh có đi học lớp ngắn hạn về trà thật, tưởng bữa trước mọi người chỉ nói đùa.

Nói xong, cậu quay lại với bao trà của mình, không hỏi thêm.

Vãn Nghi xách ấm nước ra rót cho từng người đang làm quanh sân. Tới lượt nhóm ông Lữ, cô dừng lại nói:

— Mọi người nghỉ tay uống nước đã, nắng gắt thế này.

Nói xong, cô rót đầy mấy cái cốc nhựa để trên bậc thềm kho rồi đi tiếp sang dãy nong khác, không nán lại nghe thêm câu chuyện giữa Tạ Chi Hành và Thi Kiến Đông.

Đứng cách đó mấy bước, Nhị thúc khoanh tay trước ngực nhìn về phía dãy nong Tạ Chi Hành đang làm, trầm mặc suốt lúc đó. Đến chiều lúc dọn nong vào kho, Vãn Nghi đi ngang qua nghe ông hỏi ông Lữ xem chuỗi siêu thị đang chấm hồ sơ hợp tác xã tên là gì. Tay vẫn xếp nong chồng lên nhau, ông Lữ đáp luôn:

— Vạn Hoà đấy chú, chuỗi lớn, ký được đợt này là ngon.

Giữa trưa, cả sân nghỉ tay ăn cơm nắm mang theo. Trên bậc thềm kho, Vãn Nghi ngồi cùng mấy người phụ nữ trong thôn, mặt quay về phía dãy nong Tạ Chi Hành ngồi ăn cùng Thi Kiến Đông. Tay cô bóc dở nắm cơm mà mắt không rời khỏi chỗ đó. Ăn xong, cả sân lại vào việc. Từ sáng tới chiều, Vãn Nghi đứng ở mép sân, hết rót nước lại dọn phụ mấy bao trà đã đầy. Ánh mắt cô không rời khỏi chỗ Tạ Chi Hành làm việc. Cô nhìn anh cầm sàng, bốc lá ngửi, xê dịch nong hết lượt này tới lượt khác. Cô không một lần hỏi anh học nghề đó từ đâu. Nắng xuống thấp dần, ông Lữ cho nghỉ tay. Cả sân bắt đầu thu dọn nong nia chất vào góc kho, người về trước người về sau. Lúc Vãn Nghi và Tạ Chi Hành ra khỏi cổng hợp tác xã, trời đã ngả sang màu vàng nhạt.

Ra tới mép sân, Vãn Nghi cúi xuống gỡ mấy lá trà khô còn bám ở gấu quần Tạ Chi Hành. Cô thả lá xuống nền sân phơi, rồi mới đi tiếp ra con đường đất giữa hai bên ruộng vắng bóng người. Trong lòng, cô nhẩm lại bốn câu có thể hỏi ngay lúc này, từ chuyện sàng trà học ở đâu tới chuyện sao ông Lữ nghe một người mới vào sân đúng nửa buổi. Nhưng cô biết hỏi giữa đường vắng thế này thì anh chỉ cần đáp trúng một câu là xong chuyện. Cô giữ nguyên cả bốn câu trong bụng, bước cạnh anh hết quãng đường đất về tới đầu ngõ.

Hết chương 17
Mục lục

Chương 18 — Bốn chữ Vạn Hoà góc bìa

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px