Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 14 / 26

Tấm vé xe khách gấp đôi

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 958 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Bà nội sai mẹ Vãn Nghi làm cơm mời cả nhà sang ăn trưa, nhân tiện ông Lữ ghé qua trả lại cái cặp da chú hai bỏ quên ở hợp tác xã hôm trước. Mâm cơm bày gà luộc chặt miếng, canh bí đao, một đĩa đậu que xào tỏi và bát cháo trắng riêng phần bà nội. Bà ngồi đầu bàn, lưng tựa cái gối mẹ Vãn Nghi vừa kê. Chú hai ngồi cạnh ông Lữ, tay rót rượu mời khắp lượt. Tạ Chi Hành ngồi cuối bàn cạnh Thi Kiến Đông. Thím ba và cô cả ngồi đối diện Vãn Nghi qua mặt bàn.

Ông Lữ nâng chén rượu lên, nói:

— Bộ hồ sơ đã nộp được hơn một tuần. Cứ đà này, chắc phòng thu mua Vạn Hoà xem qua là gật đầu ngay, cả thôn Hạ Khê đang chờ tin.

Chú hai gật gù theo, nói:

— Năm nay coi như xong việc lớn. Chỉ còn chờ ngày ký chính thức để mở suất kỹ thuật viên cho Thi Kiến Đông.

Vãn Nghi đặt đũa xuống mâm. Tay cô lần vào túi áo khoác, rút ra tấm vé xe khách gấp đôi. Mặt sau còn nét chữ viết vội bằng bút bi mượn hôm trước.

Vãn Nghi mở tấm vé ra, đọc từng gạch đầu dòng giữa mâm cơm đang im bặt:

— Cháu xem qua bộ hồ sơ đó rồi. Sáu chỗ sai, không chỗ nào sửa được bằng cách nộp bù thêm giấy.

Chỗ quảng cáo 250px

Cô đọc tiếp. Mẫu đơn đã hết hiệu lực từ tháng bảy năm ngoái. Tờ chứng nhận dư lượng là bản chụp công chứng của một tờ gốc đã hết hạn từ tháng chín. Ô tên người phụ trách kỹ thuật bỏ trống. Ngày lấy mẫu đứng sau cả ngày cấp giấy kết quả. Con dấu đóng sớm hơn chữ ký ba hôm. Chữ ký chủ nhiệm hợp tác xã giống hệt nhau ở hai trang cách xa nhau trong cùng một tập.

Chú hai đặt chén rượu xuống mạnh tới mức rượu sánh ra mặt bàn, hỏi:

— Cháu là người của Vạn Hoà hay là người được ngồi chấm hồ sơ mà dám nói chắc đến mức đó? Ai cho cháu cái quyền này?

Giọng ông mất hẳn vẻ vui lúc nãy. Vãn Nghi gấp tấm vé lại, cất vào túi áo, đáp:

— Cháu không phải người của Vạn Hoà. Cháu chỉ đọc ra được sáu chỗ đó thôi.

Cô cả đặt bát cháo xuống trước mặt bà nội, quay sang nhìn thẳng Vãn Nghi, nói:

— Vãn Nghi ba mươi mốt tuổi, lo được cái thân mình cho xong đã là tốt lắm rồi, hơi đâu mà đi lo hồ sơ hộ cả hợp tác xã.

Thím ba bật cười trước tiên. Tiếng cười giòn kéo cả bàn cười theo. Thi Kiến Đông cũng cúi đầu cười vào bát cơm. Chỉ có mẹ Vãn Nghi ngồi im, tay siết chặt cán đũa.

Ông Lữ chờ tiếng cười lắng bớt mới lên tiếng, tay vẫn đặt trên mặt bàn cạnh đĩa đậu que:

— Bộ hồ sơ đó có chữ ký của chú hẳn hoi. Chú đã ký nộp từ cuối tháng ba rồi. Giờ cháu nói sai hay đúng thì cũng nộp xong mất rồi, sửa vào đâu được nữa?

Vãn Nghi nhìn thẳng ông, đáp gọn:

— Muộn thì để năm sau nộp lại đúng mẫu, còn hơn để một bộ hồ sơ chết ngay từ vòng hình thức mà cả thôn không ai hay.

Không ai đáp lại câu đó. Chú hai cầm đũa gắp miếng gà, nhai chậm. Mắt ông nhìn xuống mâm, không nhìn ai. Ông Lữ xoay chén rượu trong tay mấy vòng rồi mới uống cạn, đặt chén úp xuống mặt bàn. Một tiếng cạch khô khốc vang lên giữa gian nhà đang im.

Bà nội đưa tay ra hiệu cho mẹ Vãn Nghi múc thêm cho bà bát cháo thứ hai. Bà không nói gì về sáu chỗ sai vừa nghe, cũng không nói gì bênh cháu. Bà nhìn Vãn Nghi một lúc lâu. Sau đó, bà quay sang hỏi Tạ Chi Hành đường về Thượng Hải tuần này có đông xe không.

Bữa cơm tan chậm hơn thường lệ. Mỗi người ngồi nán lại gắp thêm vài đũa cho có việc làm. Không ai đứng dậy trước. Vãn Nghi là người đầu tiên kéo ghế đứng lên. Cô bước ra sân, đứng một mình cạnh giậu mồng tơi, không quay đầu lại phía trong nhà. Cô đứng cho tới lúc nghe hết tiếng ghế kéo lần lượt của từng người còn lại.

Tối hôm đó, dọn dẹp mâm bát xong, Vãn Nghi ngồi lại một mình ở bàn học cũ trong buồng. Cô lấy tờ hợp đồng gốc ra khỏi cái bìa hồ sơ nhựa, giở tới đúng trang có dòng chữ viết tay. Dòng chữ ghi ba ngày, tám trăm tệ một ngày, bằng nét mực của chính cô hồi hai mươi bảy tháng chạp năm ngoái, giờ đã ố vàng nhẹ ở góc.

Cô lật qua các phụ lục đã ký thêm sau đó, tới trang trống cuối cùng. Cầm bút, cô viết thêm một dòng mới: hợp đồng có hiệu lực tới hết ngày ba mươi tháng chạp năm nay, không bên nào được đơn phương chấm dứt trước hạn.

Tạ Chi Hành đứng ở cửa buồng nhìn cô viết xong. Hắn không hỏi vì sao có dòng đó. Ngay khi cô đẩy tờ giấy sang, hắn cầm bút ký tên mình xuống dưới. Nét ký chỉ mất đúng hai giây. Đầu bút nhấc khỏi giấy trước khi cô kịp cất bút vào ống.

Cô gấp tờ giấy cất lại vào bìa hồ sơ nhựa, cài khoá kéo cẩn thận.

Hết chương 14
Mục lục

Chương 15 — Bảy người kia có ai đòi nữa không

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px