Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 11 / 26

Tờ hợp đồng gấp tư

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.182 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Sáng hôm sau, vì có người tới nhờ xem ngày tốt dựng nhà, nhị thúc mở cửa từ đường sớm hơn mọi bận. Ông đứng nói chuyện với khách ngay trước sân, giọng oang oang vọng ra tận ngõ. Người khách đứng chờ, tay cầm cuốn lịch vạn niên đã sờn gáy, thỉnh thoảng lại giở ra chỉ vào một trang hỏi lại. Tranh lúc ông đang bận tiếp khách, Vãn Nghi sang xin mượn lại cuốn sổ bìa xanh. Cô lấy cớ họ hàng ở xa nhờ chép hộ mấy số điện thoại còn thiếu trong sổ chung, để dịp giỗ tổ dễ liên lạc. Tay cô cầm sẵn cây bút cùng mảnh giấy trắng, ra vẻ mượn xem qua rồi trả ngay. Nhị thúc gật đầu không hỏi thêm câu nào. Ông quay vào trong lục ngăn kéo bàn thờ tổ, rút cuốn sổ ra đưa cho cô, dặn chép xong nhớ mang trả sớm kẻo cần đối chiếu. Vãn Nghi cầm cuốn sổ về, dây chun buộc ngang vẫn giữ nguyên vòng cũ. Cô nhét sổ vào túi áo khoác, suốt quãng đường về không mở ra xem thêm lần nào, bước chân giữ đều không nhanh hơn mọi bận. Trên đường từ nhà nhị thúc về nhà nãi nãi, mấy sạp hàng đầu ngõ vẫn còn bày bánh kẹo Tết bán nốt. Cô không dừng lại xem sạp nào, tính đợi lúc nhà vắng người mới mở.

Buổi chiều, trời hơi âm u, mây kéo về nhiều hơn ban sáng. Gió lạnh thổi qua khe cửa bếp làm ngọn lửa trong lò than lay nhẹ. Mẹ Vãn Nghi khoác túi vải ra chợ chiều mua thêm mớ rau cải cùng miếng đậu phụ cho bữa tối, dặn hai đứa ở nhà trông chừng bếp than đang ủ. Đi được một đoạn, bà ngoái đầu dặn thêm chuyện đậy vung nồi cháo cho nãi nãi. Cửa bếp khép hờ, chắn gió lùa từ ngoài sân. Vãn Nghi cùng Tạ Chi Hành dọn nốt chỗ bát đũa bữa trưa còn lại trong chậu, người rửa người tráng. Nước xà phòng sủi bọt trắng trong chậu nhôm cũ. Hơi lạnh từ nước khiến hai bàn tay cô đỏ ửng lên. Ngoài sân, mấy cái áo phơi từ sáng vẫn chưa khô hẳn, gió thổi lật qua lật lại từng tà áo kêu phần phật. Vãn Nghi lau tay vào vạt tạp dề, đi vào buồng lấy cuốn sổ bìa xanh cất dưới đáy tủ quần áo lúc sáng. Cô mang sổ ra đặt lên bàn bếp rồi tháo dây chun, lật tới đúng trang cuối cùng ghi tên mười một người, ngón tay giữ chặt mép trang cho khỏi lật lại.

Cô đặt ngón tay lên cột bên phải cùng, nơi ghi ngày tháng bằng nét mực cùng màu với cả cuốn sổ, rồi đẩy sang phía Tạ Chi Hành đang đứng lau tay bên bồn rửa:

— Anh nhìn cột này hộ em, bảy dòng có ghi ngày, dòng nào cũng đứng trước ngày người ta báo tin cho em đấy.

Tạ Chi Hành bước lại gần bàn, cầm cuốn sổ lên đọc từng dòng. Ngón tay anh dò theo đúng cột cô vừa chỉ, mắt dừng lại hơi lâu ở dòng cuối cùng. Đọc xong, anh đặt cuốn sổ xuống bàn nguyên chỗ cũ, không xê dịch một phân. Tay vẫn để nguyên trên bìa sổ, anh nhạt giọng hỏi:

— Em định làm gì với mấy cái ngày này vậy?

Vãn Nghi kéo ghế ngồi xuống đối diện, hai tay đặt lên mặt bàn. Ngước mắt nhìn thẳng vào cuốn sổ đang mở giữa hai người, ngón tay cô nhẹ xoa lên góc bìa đã sờn:

— Em chưa định làm gì cả, tự em đọc ra thì chỉ có một mình em biết. Để lâu trong đầu, em cứ ngờ ngợ không chắc có phải mình đọc sai hay không. Giờ có thêm một người nhìn thấy giống em, em yên tâm hơn thôi.

Chỗ quảng cáo 250px

Tạ Chi Hành ngồi xuống ghế đối diện, gấp cuốn sổ lại cho ngay ngắn. Anh vuốt phẳng góc bìa cong lên rồi đẩy về phía cô:

— Sổ này mai anh với em mang trả lại nhị thúc luôn, đừng giữ lâu. Để lâu trong nhà mình không hay đâu.

Nói xong, anh đứng dậy trước, kéo ghế về lại đúng chỗ cũ dưới gầm bàn. Cuốn sổ nằm yên giữa bàn, dây chun buộc ngang chưa kịp buộc lại.

Cả hai đứng dậy quay lại bồn rửa. Tạ Chi Hành tráng nốt mấy cái bát trong chậu, dội nước sạch qua từng cái rồi xếp gọn vào góc. Vãn Nghi dùng miếng bọt biển kỳ cọ cái chén cuối cùng, xoay tròn quanh miệng chén mấy vòng rồi dốc ngược lên giá gỗ cạnh bồn. Nhìn nước từ đáy chén chảy hết, cô mới quay người lau tay vào chiếc khăn vắt sẵn bên hông bếp. Chồng bát đĩa đã xếp gọn trên giá, không còn vương giọt nước. Tiếng nước chảy vừa ngừng, cả gian bếp liền chìm vào yên tĩnh. Tạ Chi Hành với tay lấy chiếc khăn treo cạnh bếp lau khô tay, đi vào buồng trong lấy tờ hợp đồng gấp tư cất trong ngăn kéo bàn viết ra. Anh đặt tờ hợp đồng lên bàn bếp cạnh cuốn sổ bìa xanh, tìm cây bút bi kẹp sẵn ở góc giấy rồi kéo ghế ngồi xuống.

Anh lật vài trang đầu xem lại điều khoản cũ, ngón tay dừng lại đúng dòng còn bỏ trống. Mở rộng tờ hợp đồng, anh lật tới dòng trống ngay dưới chữ ký cũ, cúi đầu viết một mạch không hề khựng lại. Nét chữ anh đứng thẳng, khác hẳn nét chữ nghiêng của Vãn Nghi phía trên, mực chảy đều không vấp chữ nào. Anh đọc to câu vừa viết:

— Mọi khoản chi trong họ bên B tự trả, bên A không hoàn lại.

Nói xong, anh đặt bút xuống khựng lại một nhịp rồi cầm lên lại, dứt khoát ký tên mình ngay bên dưới. Anh ghi thêm ngày hai mươi tháng giêng ngay cạnh chữ ký, nét mực còn ướt bóng dưới ánh đèn bếp treo trên mặt bàn.

Vãn Nghi cầm tờ giấy lên, đọc lại dòng anh vừa viết. Ngón tay cô cẩn thận lần theo từng chữ còn ướt mực, tránh làm lem nét chữ. Cả tờ hợp đồng từ dòng đầu tới dòng cuối, từng nét chữ, con số cùng những lần sửa đều do tự tay cô viết và ký nháy. Suốt mấy tháng nay gấp mở nhiều lần, bốn góc giấy cũng đã sờn đi. Dòng anh vừa thêm chính là dòng duy nhất trên tờ giấy không phải chữ của cô. Ngoài cổng vang lên tiếng mẹ Vãn Nghi xách làn rau bước vào sân, tiếng dép lê quẹt trên nền gạch. Bà gọi vọng vào bếp hỏi cơm tối nay định nấu món gì. Vãn Nghi gấp nhanh tờ giấy lại, cất vào đúng ngăn kéo cũ trước khi mẹ bước tới cửa bếp.

Hết chương 11
Mục lục

Chương 12 — Một trăm ba mươi chín hộ

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px