Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 22 / 22

Phiên đầu

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Nghe chương này 5:15 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 22 — Phiên đầu

Đến ngày trả lại phòng 502, Kỷ Vãn và Đàm Hạc dọn hết đồ đạc ra khỏi dãy 4 từ sớm. Mỗi người xách đúng hai túi như ngày mới dọn tới. Tôn Lỗi đứng dưới sân nhận lại chìa khoá, không nhắc gì tới chuyện tiền phòng tháng cuối còn dư hay thiếu, cứ thế ghi vào sổ một dòng trả phòng. Cả hai không hỏi nửa lời về khoản tiền đã đóng từ đầu, khoác túi đi thẳng ra khỏi cổng dãy, không ngoái đầu nhìn cầu thang bốn tầng lấy một lần.

Chỗ mới hai đứa thuê nhỏ hơn hẳn phòng 502, là một gian gác xép ngay đầu phố Ngõ Bắc, chỉ cách quán bảy chỗ vài bước chân. Hợp đồng tự đứng tên, tiền nhà hằng tháng tự trả. Sáng sớm, trời còn chưa sáng hẳn, cả hai đã có mặt ở quán chuẩn bị cho phiên chợ Tết đông nhất năm. Kỷ Vãn bày bàn ghế ra đủ bảy chỗ ngồi, cẩn thận lau lại từng mặt bàn còn đọng sương đêm.

Trong lúc chờ nồi nước dùng sôi, Kỷ Vãn lấy kim chỉ ra vá lại chỗ rách ở khuỷu tay chiếc áo khoác xám Đàm Hạc đang mặc. Sợi chỉ màu nâu gần giống, không trùng hẳn với sắc vải. Đàm Hạc đứng yên cho cô vá, tay kia vẫn cầm muôi khuấy nồi nước dùng, không cởi áo ra dù cô bảo cởi cho dễ khâu. Vá xong, cô cắn đứt sợi chỉ thừa, nhìn chiếc áo sờn hết hai vai treo trên người anh. Trong gian gác xép mới dọn tới, bên cạnh không có chiếc áo khoác nào khác.

Kỷ Vãn mở túi ni lông người giao hàng vừa mang tới, lấy ra hai chiếc tạp dề vải bố đặt may riêng cho quán, cùng một cỡ, cùng một kiểu dây bắt chéo sau lưng. Cô đưa một chiếc cho Đàm Hạc, chiếc còn lại giữ cho mình. Cả hai cùng mặc vào trước tấm gương treo cạnh bếp. Ngoài phố, trời chưa tỏ hẳn mà chợ Tết đã bắt đầu đông người qua lại, tiếng rao hàng vọng cả vào trong quán.

Trước khi mở cửa đón khách đầu tiên, Kỷ Vãn lấy trong túi áo khoác ra một tờ mười tệ cũ gấp tư và bốn đồng xu một tệ. Đó là số tiền anh bán vỏ chai ở vựa Ngõ Bắc hồi tháng chín, cất trên nóc tủ lạnh suốt mấy tháng không ai đụng tới. Cô bỏ cả nắm tiền vào ngăn kéo gỗ dưới quầy tính tiền, đặt ngay ngắn xuống đáy ngăn kéo trống trơn chưa có đồng nào khác. Đàm Hạc nhìn cô làm việc đó, không nói gì, chỉ vươn tay khép ngăn kéo lại giúp cô.

Giữa buổi sáng đông khách, Ngụy Cường đạp xe ngang qua. Anh ta dừng lại nhìn vào trong quán một hồi, đoạn mới xuống xe dắt vào lề đường. Đàm Hạc ra tận cửa đón, nói thẳng không vòng vo: - Chỗ hầm dãy 4 với chỗ gom vỏ chai ba tháng nay là của anh, tôi trả lại. Phần vỏ chai gom được tôi để sẵn ở góc hầm rồi. Ngụy Cường đứng sững một lúc, chỉ đáp đúng một tiếng: - Được. Nói xong, anh ta dắt xe đi thẳng, không ngoái lại nhìn quán lấy một lần.

Bà Hoắc tới quán từ sớm, ngồi hẳn vào bàn trong cùng, đầu gối vẫn quấn băng, đợi chuyến xe về quê do con trai đã đặt vé. Kỷ Vãn mang hai trăm tệ ra đặt vào tay bà, đúng khoản tiền đã vay hôm Đàm Hạc phát sốt hồi tháng mười một, không thiếu một đồng nào. Bà Hoắc nhận lấy, gấp tờ tiền nhét vào túi áo trong, nhạt giọng nói: - Coi như huề, khỏi phải nhớ nữa. Nói xong, bà không nhắc thêm lời nào.

Gần trưa, Kỷ Hoành Nghiệp đẩy cửa bước vào quán. Ông nhìn một lượt bảy cái bàn đã kín khách rồi ngồi vào chỗ trống duy nhất còn lại, gọi hai tô mì: - Cho hai tô, đầy đủ như người ta gọi. Kỷ Vãn bưng hai tô ra đặt trước mặt ông, tính đúng hai mươi sáu tệ theo giá niêm yết trên tường, không bớt một đồng. Kỷ Hoành Nghiệp móc túi trả đủ tiền, không mặc cả nửa lời.

Chỗ quảng cáo 250px

Dọn tô cũ đi, Kỷ Vãn đứng lại cạnh bàn một thoáng. Trước mặt cả Đàm Hạc lẫn bà Hoắc ngồi bàn bên, cô nói với bố: - Sổ nợ bìa xanh của bà Hoắc, dòng đầu tiên ghi đúng ngày con mới đứng quầy. Bà biết con là ai từ hôm ấy rồi. Kỷ Hoành Nghiệp khựng đũa giữa chừng, liếc sang bà Hoắc một cái. Đàm Hạc đứng sau quầy nghe trọn câu đó, tay vẫn cầm muôi chưa kịp đặt xuống. Bà Hoắc chỉ cúi đầu ăn nốt bát mì của mình, không nói thêm nửa lời.

Buổi trưa vãn khách, Đàm Hạc rửa tay xong liền bước tới đứng cạnh Kỷ Vãn ở quầy, thấp giọng nói: - Ba tháng cũng coi như xong rồi. Mắt nhìn ra dòng người tấp nập trên phố Ngõ Bắc, Kỷ Vãn đáp: - Ừ, xong rồi. Không ai nói thêm câu nào nữa, cả hai quay lại thu dọn bát đũa trên mấy cái bàn.

Buổi chiều, khách lại càng đông hơn buổi sáng. Bảy cái bàn xoay vòng liên tục, không lúc nào trống quá năm phút. Kỷ Vãn quay người mở ngăn kéo, lấy tờ mười tệ cùng bốn đồng xu ra, đặt lên bậu cửa sổ ngay chỗ vạt nắng hắt vào, rồi kéo cửa đón lượt khách đầu tiên của buổi chiều.

Hết chương 22
Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px