Tôi Thuê Chồng Về Ra Mắt, Hắn Ở Luôn Không Đi
Đăng nhập
Chương 16 / 26

Để người ngoài đóng tiền hộ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 984 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22

Nửa đêm, nãi nãi đang ngủ chợt lên cơn khó thở. Nghe tiếng thở rít lên từng chặp, mẹ Vãn Nghi vội bật đèn, chạy sang gian trong. Tạ Chi Hành đã sửa soạn xách sẵn túi đồ để cạnh giường từ đợt nãi nãi ốm trước. Chỉ mất vài phút, anh đã bế bà ra tới cổng. Vì dòng xe khách chở người về quê nghỉ lễ nối đuôi nhau không nhích, đường vào trung tâm huyện tắc nghẽn ngay khúc rẽ chợ. Gần một giờ sáng, tài xế phải vòng qua con đường đất sau lưng chợ mới đưa được bà vào tới cửa cấp cứu bệnh viện huyện. Bác sĩ trực nghe phổi xong liền cho biết bà bị viêm phế quản cấp, phải nằm lại theo dõi ít nhất năm ngày, rồi cho truyền kháng sinh ngay trong đêm.

Suốt năm ngày nằm viện, Tạ Chi Hành và Vãn Nghi chia nhau trực đêm ở khoa nội. Người này về nhà tắm rửa thay ca thì người kia ở lại xếp chăn gối, đút cháo. Những lúc y tá bận tay ở giường khác, người ở lại đưa bà đi vệ sinh. Chiều thứ ba, nhị thúc ghé qua đúng một lần. Đứng ở cửa phòng bệnh, ông ta chỉ hỏi han vài câu tình hình. Vì hôm đó hợp tác xã Hạ Khê có buổi họp bàn chuyện phơi trà đợt tới, ông không ở lại quá mười phút. Tới sáng ngày thứ năm, bà đã tự ngồi dậy ăn được nửa bát cháo loãng. Bác sĩ ký giấy cho xuất viện, dặn về nhà uống thuốc đủ liều và tái khám sau một tuần.

Vãn Nghi cầm tập hoá đơn ra quầy thu ngân làm thủ tục ra viện, xếp hàng sau ba người mới tới lượt. Cô đưa thẻ bảo hiểm và mã bệnh án cho nhân viên thu ngân gõ vào máy. Nhìn màn hình, cô nhân viên đọc to từng dòng cho Vãn Nghi nghe. Phần bảo hiểm chi trả đã trừ xong. Chiều hôm qua, phần chênh lệch đã có người ra đóng đủ một lượt bằng tiền mặt.

Cô nhân viên ngẩng đầu nói:

— Giờ chỉ cần ký vào biên bản xuất viện là xong, không phải đóng thêm đồng nào nữa.

Vãn Nghi cất tiếng hỏi người đóng tên gì. Cô nhân viên lật lại biên lai lưu, chỉ vào ô người nộp bỏ trống, đáp:

— Hôm đó đông người xếp hàng, ai đóng tiền mặt thì máy chỉ ghi số tiền chứ không bắt buộc phải khai tên.

Ra tới sân chờ xe, Vãn Nghi hỏi thẳng Tạ Chi Hành có phải anh ra đóng khoản chênh lệch viện phí chiều hôm qua không.

Chỗ quảng cáo 250px

Tạ Chi Hành xốc lại túi đồ trên vai, nhạt giọng đáp:

— Khoản chi trong họ, hợp đồng mình viết rồi, bên B tự trả, bên A không phải hoàn.

Vãn Nghi lại hỏi sao anh quen thủ tục bệnh viện đến thế, đóng tạm ứng chỗ nào, lấy đơn thuốc ở đâu đều rành.

Tạ Chi Hành cúi xuống buộc lại dây giày cho nãi nãi đang ngồi trên ghế đá, thấp giọng nói:

— Mẹ tôi từng nằm khoa hô hấp bệnh viện nhân dân tỉnh một đợt dài, tôi quen mấy thủ tục đó từ hồi ấy.

Nói xong, anh đứng lên, không ngẩng mắt nhìn cô.

Chiều hôm đó, chuyện khoản chênh lệch đã có người đóng trước loang tới tai nhị thúc. Tối hôm sau, ông đã đứng ở sân nhà nãi nãi, sắc mặt hầm hầm.

Nhị thúc hỏi thẳng Vãn Nghi, giọng lớn đủ để mẹ cô đang đứng ở bậc cửa nghe rõ từng chữ:

— Tiền viện phí của nãi nãi mà thằng rể hờ nhà này tranh đóng trước cả người trong họ, cháu không thấy lạ à?

Vãn Nghi không né câu nào trong lời hỏi vặn của ông, đáp:

— Nó đóng vì hợp đồng ghi vậy, chú hỏi thẳng nó thì rõ.

Nhị thúc không chờ Tạ Chi Hành về, bước thẳng vào gian trong chỗ nãi nãi đang nằm nghỉ. Ông lục trong ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra cuốn sổ khám bệnh và tấm thẻ bảo hiểm y tế, gấp gọn nhét vào túi áo ngực.

Không hỏi ý kiến ai trong phòng, ông cất lời:

— Để chú cầm về nhà chú giữ cho chắc, có gì cần đi khám lại thì chú mang ra, chứ để người ngoài cứ ra vào đóng tiền hộ thế này không ổn.

Nói xong, ông quay lưng bước ra sân trước khi nãi nãi kịp mở mắt.

Mẹ Vãn Nghi đứng chắn ở cửa định giữ ông lại, giọng hụt hơi giữa câu:

— Chú cứ để đó, chuyện nhà con để con với con Nghi lo cũng được mà.

Nhị thúc gạt tay bà sang một bên, bước qua khoảng sân lát gạch cũ ra thẳng cổng. Tiếng dép lê xa dần trong con ngõ đã lên đèn.

Tối đó dọn dẹp phòng xong, Vãn Nghi định lấy cuốn sổ khám ghi lại lịch tái khám tuần sau cho nãi nãi. Mở ngăn tủ đầu giường, cô chỉ thấy một khoảng trống vuông vắn vừa đúng cỡ cuốn sổ. Mấy viên thuốc lẻ còn sót lại lăn lóc ở một góc. Hồi lâu, cô đứng nhìn khoảng trống đó, không lục thêm ngăn nào khác. Cô đẩy ngăn kéo vào lại chỗ cũ rồi tắt đèn bàn bước ra.

Sáng hôm sau, nãi nãi tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Bà gọi Vãn Nghi vào, thấp giọng hỏi:

— Cuốn sổ khám của tôi để đâu rồi?

Hai chục năm nay, bà vẫn tự cầm cuốn sổ đó ra hiệu thuốc lấy đúng liều mà không cần ai nhắc. Giờ đây, bàn tay gầy gộc lần khắp mặt gối, khắp thành giường, tìm mãi không thấy nó đâu.

Hết chương 16
Mục lục

Chương 17 — Bốn câu trong bụng

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px