Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 941 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Buổi sáng, gian bếp nhà nãi nãi vắng hẳn người. Nồi cháo sáng còn chưa bắc lên bếp. Ngoài sân giếng chỉ có tiếng nước chảy rả rích vọng vào. Vãn Nghi dậy sớm hơn mọi hôm. Từ trong túi áo khoác vắt trên thành ghế, cô lần lấy tờ hợp đồng gấp tư vẫn mang theo người từ đêm ký tại gian bếp này. Cô trải phẳng tờ giấy lên mặt bàn gỗ, chậm rãi vuốt lại mấy nếp gấp cho nó nằm thẳng.
Cô kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên hai bên mép tờ giấy. Ánh mắt cô nhìn tờ giấy trôi về đúng dáng vẻ mỗi ngày ở phòng pháp chế, khác hẳn người vừa bị cả họ đọc tên giữa từ đường hôm qua. Tờ giấy này cô giữ bên mình đã nhiều tháng. Cô gấp tư nhét trong đủ loại túi áo, nào ngờ chưa một lần lật sang mặt sau đọc cho hết.
Mặt trước ghi rõ mã hợp đồng HK-N-004. Phía dưới là các điều khoản ba ngày, mỗi ngày tám trăm tệ cô đã thuộc lòng từ lâu. Chữ ký bên B nằm ở góc dưới cùng, nét bút nghiêng đều và hơi kéo dài ở chữ cuối. Cô tính nhẩm trong đầu. Một công ty mỗi năm chỉ nhận không quá sáu đơn, đơn của cô lại đứng thứ tư trong mã số. Trước cô, vốn dĩ đã có ba người khác từng ký một tờ hợp đồng cùng mẫu này.
Cô lật tờ giấy sang mặt sau, nơi từng kẻ lại ô thông tin bên A theo đúng mẫu hợp đồng dịch vụ công ty gửi. Tại mục người đại diện theo pháp luật, một chữ ký nhỏ nằm ngay dưới dòng chức danh. Cô trầm mặc nhìn chữ ký đó hồi lâu rồi lật ngược tờ giấy lại. Đặt hai mặt trước sau cạnh nhau trên mặt bàn, cô so từng nét lên xuống của hai chữ ký cách nhau đúng một mặt giấy.
Nét nghiêng, độ kéo dài ở chữ cuối, cho đến chỗ ngòi bút hơi nhoè lúc nhấc lên đều trùng khớp. Đây không phải sự giống nhau tình cờ, mà do cùng một tay cầm bút ký liền hai lần trên một tờ giấy. Cô ngồi im, hai tay vẫn giữ nguyên trên mặt bàn.
Từ ngoài sân vọng vào tiếng bước chân. Tạ Chi Hành bước qua cửa bếp. Nhìn thấy tờ giấy trải sẵn trên bàn cùng Vãn Nghi đang cúi đầu, anh khựng lại ngay khung cửa, không bước thêm bước nào vào trong. Vãn Nghi không ngẩng đầu lên ngay, hai tay giữ nguyên trên hai mặt tờ giấy. Hồi lâu sau, cô mới thấp giọng hỏi thẳng:
— Chữ ký ở mặt sau này, người đại diện công ty Hữu Khách, là chữ ký của anh phải không?
Giọng Vãn Nghi không lớn nhưng chắc nịch từng chữ. Ánh mắt cô vẫn nhìn xuống tờ giấy, không ngước lên nhìn Tạ Chi Hành đang đứng cách bàn vài bước. Cô lặng lẽ đợi một lúc. Cô không hỏi lại lần thứ hai, chỉ ngồi im chờ câu trả lời.
Tạ Chi Hành bước hẳn vào bếp. Anh đứng lại cách bàn một khoảng, nhìn tờ giấy rồi ngước mắt nhìn cô:
— Đúng, công ty đó là của anh.
Nói xong, anh không thêm một lời giải thích nào khác, cũng không bước lại gần bàn để nhìn kỹ hơn tờ giấy đang mở sẵn.
Vãn Nghi đứng dậy khỏi ghế, hai tay vẫn tì lên mặt bàn. Giọng cô bắt đầu dồn dập và gằn hơn:
— Tôi trả tiền để thuê một người về đóng vai chồng ba ngày, vậy mà người đó bán cho tôi chính bản thân mình, rồi ở lại nhìn tôi trả góp từng tháng mà không nói ra một lời.
Cô nói liên tục không dừng lại lấy hơi, cũng không hạ giọng ở chữ cuối:
— Anh biết rõ từ đầu tôi đang trả tiền cho ai. Tôi cứ tưởng mình đang thuê một người xa lạ, để rồi cả họ đứng giữa từ đường đọc tên tôi lên thành cái tên của một đứa lừa dối cả nhà.
Bàn tay cô đặt hẳn lên tờ giấy giữ chặt lấy nó. Ánh mắt lúc này mới nhìn thẳng vào Tạ Chi Hành đang đứng yên bên kia bàn. Anh không cãi lại câu nào, cũng không cúi đầu né tránh ánh mắt cô.
Vãn Nghi thò tay vào túi áo khoác lấy ra cái vòng bạc nãi nãi gửi cô giữ hộ hồi rằm tháng giêng. Cô đặt mạnh xuống mặt bàn ngay cạnh tờ hợp đồng, dằn giọng:
— Cầm về trả lại cho bà đi, cái này không phải phần của anh.
Cô đẩy cái vòng về phía Tạ Chi Hành. Anh đứng im, không nhích lại gần thêm một bước nào.
Tạ Chi Hành không cầm cái vòng lên, cũng không nói thêm câu nào. Anh chỉ đứng nhìn chiếc vòng nằm trên mặt bàn, bên cạnh tờ hợp đồng đã lật sang mặt sau. Vãn Nghi nhìn cái vòng thêm một lúc rồi tự tay cầm lên lại. Cô siết chặt trong lòng bàn tay, không đẩy về phía anh thêm lần nào nữa, cất trở lại vào túi áo khoác.
Cô gập tờ hợp đồng lại theo đúng nếp gấp cũ, hai mặt trước sau khớp lại làm một. Đút gọn tờ giấy vào túi sau quần, cô đứng dậy đi thẳng ra khỏi bếp, không một lần quay đầu nhìn Tạ Chi Hành đang đứng lại một mình bên bàn.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89