Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 1.062 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Buổi trưa, bà đòi ra sân phơi nắng. Bà bảo nằm mãi trên giường thấy người ê ẩm, xương cốt cứng đơ không chịu nổi. Vãn Nghi cùng Tạ Chi Hành mỗi người đỡ một bên. Hai người dìu bà từng bước qua bậc cửa, ra chiếc ghế mây kê dưới mái hiên, nơi ánh nắng rọi thẳng xuống sân gạch còn ướt sương. Khi ba người bước ra, mấy con chim sẻ đậu trên dây phơi hốt hoảng bay tán loạn, làm rơi vài cọng rơm xuống sân gạch. Mẹ Vãn Nghi bưng ấm trà nóng đặt lên chiếc bàn con cạnh ghế, thêm đĩa hạt dưa còn sót từ mấy ngày Tết. Mẹ kéo tấm chăn mỏng phủ lên đầu gối bà, chỉnh lại nếp chăn cho phẳng rồi mới lui vào bếp. Mẹ đứng ở khung cửa nhìn ra, tay vẫn cầm chiếc khăn lau bát dở dang.
Bà ngồi yên một lúc, hai tay nhẹ xoa lên mặt bàn gỗ đã lên nước bóng. Bà hỏi han vài câu về mấy ngày Tết vừa qua: khách khứa tới đông không, cỗ bàn còn dư gì không, mấy nhà hàng xóm năm nay có về đủ không. Vãn Nghi đứng cạnh ghế rót chén trà đầy cho bà, lên tiếng đáp qua loa từng câu. Tạ Chi Hành khoanh tay đứng phía sau, thỉnh thoảng gật đầu theo câu chuyện chứ không xen vào. Bà nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống bàn cạch một tiếng nhẹ. Bà chỉnh lại tấm chăn mỏng trên đầu gối, ngước mắt nhìn hai người đang đứng trước mặt, giọng nói đổi khác hẳn:
— Hai đứa đứng sát lại đây, để bà nhìn cho rõ.
Vãn Nghi bước lại gần Tạ Chi Hành, giữ một khoảng cách vừa đủ. Cô thả buông hai tay hai bên, mắt nhìn thẳng về phía bà chứ không quay sang anh. Bà nhìn một lượt từ đầu tới chân cả hai. Ánh mắt bà dừng lại ở khoảng trống giữa hai người lâu hơn đôi chút, rồi quay sang Tạ Chi Hành, giọng nhẹ nhưng chắc:
— Cháu nắm tay Vãn Nghi cho bà xem, hai đứa sống chung một nhà mà đứng cách nhau cả gang tay thế kia.
Tạ Chi Hành không đưa tay ra ngay. Anh quay sang nhìn Vãn Nghi, khựng lại một nhịp chờ đợi. Vãn Nghi khẽ gật đầu, vươn bàn tay phải về phía anh. Các ngón tay cô hơi co lại vì gió lạnh. Tạ Chi Hành chìa tay nắm lấy. Ngón tay anh khép quanh bàn tay cô vừa đủ chặt, không siết thêm mà cũng không buông lỏng.
Bà nhìn xuống hai bàn tay đang chạm nhau rồi gật gù. Bà đưa tay mình lên áp chặt hai bàn tay đó lại làm một. Lòng bàn tay bà khô ráp và ấm hơn Vãn Nghi tưởng, gốc ngón cái có mấy vết chai cũ. Bà giữ nguyên tư thế ấy hồi lâu. Ngón tay cái bà miết nhẹ lên mu bàn tay Tạ Chi Hành rồi chuyển sang hỏi chuyện khác, giọng vẫn thong thả:
— Cháu quê ở huyện nào, bà nghe giọng không phải người vùng này.
Tạ Chi Hành liền cất giọng đáp, không chậm một nhịp:
— Cháu quê ở huyện Tương Bình, chuyển lên thành phố học rồi ở lại làm việc luôn.
Bà gật đầu, không hỏi thêm nơi đó xa gần thế nào. Bà chỉ nhìn lại hai bàn tay đang bị mình giữ chặt. Vãn Nghi đứng yên, bàn tay vẫn nằm gọn trong tay anh. Lần đầu tiên nghe thấy tên huyện đó, cô cố nhớ lại xem trong họ từng có ai nhắc tới chưa nhưng không nghĩ ra.
Bà buông tay hai người ra, tựa lưng vào ghế mây rồi nhẹ thở dài một tiếng:
— Bà nằm hai tháng nay, chỉ sợ đúng một chuyện, sợ cháu đứng đó rồi mai lại đi mất.
Nói xong, bà quay đầu nhìn ra sân, không nhìn hai người nữa. Tay bà lại xoa nhẹ lên mặt bàn gỗ như lúc mới ngồi xuống.
Ngay lúc đó, Vãn Nghi rút tay ra khỏi tay Tạ Chi Hành. Cô bước thẳng ra vòi nước ngoài sân, vặn vòi rửa tay thật kỹ từ lòng bàn tay đến từng ngón, kỳ sạch cả chỗ ngón cái của bà vừa miết qua. Nước lạnh xối qua da thịt khiến cô đứng thêm một lúc mới tắt vòi. Cô vẩy tay cho ráo bớt rồi mới lau vào vạt áo. Mẹ cô vẫn đứng ở khung cửa bếp từ nãy tới giờ, tay cầm chiếc khăn lau bát chưa lau tiếp. Mẹ nhìn cảnh đó, không bước ra mà cũng không quay vào.
Tối đến, Vãn Nghi ngồi vào bàn viết kê sát cửa sổ phòng mình. Cô kéo chiếc đèn bàn lại gần, ánh sáng vàng đổ xuống mặt bàn gỗ cũ. Cô nghĩ lại chuyện bà giữ tay lâu hơn mọi lần trước. Cô biết thế nào bà cũng sẽ hỏi lại chuyện nắm tay vào một hôm khác. Tờ hợp đồng của riêng cô vẫn nằm trong ngăn kéo bàn viết, không khoá, cũng không phải nơi kín đáo tới mức không ai đụng tới được. Cô kéo ngăn kéo lấy tờ giấy ra, mở phẳng trên mặt bàn. Cô tìm đúng dòng chữ cấm nắm tay đã viết từ đêm ký hợp đồng gốc, quyết định sửa ngay tối nay.
Cô cầm bút kẻ một nét gạch ngang qua dòng chữ đó, bàn tay không hề run rẩy. Cô ghi ngày tháng vào lề bên cạnh bằng nét chữ nhỏ hơn phần còn lại của tờ giấy. Làm xong, cô gọi vọng ra ngoài. Cô chờ Tạ Chi Hành bước vào phòng rồi mới đẩy tờ giấy về phía anh:
— Anh ký nháy vào chỗ em vừa gạch.
Tạ Chi Hành cúi xuống nhìn dòng chữ bị gạch một lượt. Anh cầm bút ký nháy ngay bên dưới nét gạch, không hỏi vì sao dòng đó bị xoá.
Ký xong, anh đặt bút xuống bàn:
— Có muốn ghi thêm dòng nào khác không?
Vãn Nghi lắc đầu:
— Chưa.
Cô gấp tờ giấy lại theo đúng nếp cũ rồi cất vào ngăn kéo. Cô xoay chìa khoá tới khi nghe tiếng chốt cài vào ổ, đoạn đặt chùm chìa khoá lên góc bàn.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89