Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.123 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22Những chuyến đi chúc Tết vội vã khắp ngõ Tây Hoè trôi qua rất nhanh. Nhà nào cũng đóng cửa sớm về ăn cơm nhà, chợ búa nghỉ hẳn hai ngày liền. Chỉ còn tiếng pháo lẻ tẻ nổ đâu đó cuối phố mỗi tối.
Năm hôm sau, Tạ Chi Hành theo Vãn Nghi đi hết một lượt chúc Tết họ hàng gần. Gặp ai cũng chỉ chào hỏi vài câu ngắn rồi thôi. Trong hai ngày đầu năm bận rộn cỗ bàn, không ai hỏi thêm gì nhiều. Đến mùng ba, cả họ lại kéo về nhà nãi nãi ăn cơm. Người mang theo hộp bánh, người xách chai rượu biếu. Từ sớm, cổng nhà đã mở toang đón khách ra vào.
Mâm cơm mùng ba bày đông đủ chẳng kém gì hôm tất niên. Nhị thúc xách theo đúng chiếc cặp da cũ sờn góc. Đại cô, tam thẩm, biểu tỷ Ngô Lệ Quyên cùng Kiến Đông đều có mặt, ngồi kín cả gian ngoài. Nãi nãi vẫn được dìu ra ngồi ở đầu bàn. So với mấy hôm trước Tết, sắc mặt bà đã hồng hào hơn hẳn. Bà tự tay cầm đũa gắp thức ăn, không cần ai đút nữa. Vãn Nghi ngồi bên cạnh Tạ Chi Hành, liên tục gắp thức ăn cho nãi nãi. Nhị thúc đặt cuốn sổ bìa xanh xuống ngay giữa mâm cơm, lên tiếng:
— Nhân tiện đông đủ thế này, tôi giở lại cuốn sổ này cho mọi người xem. Mười một mối tôi lo cho Vãn Nghi suốt ba năm qua đều đàng hoàng cả, chứ không phải tôi bịa ra đâu.
Ông mở sổ ngay giữa mâm, lật vài trang đầu, đọc to tên bốn người gồm con trai ông chủ tiệm thuốc bắc đầu phố, kỹ sư bên nhà máy giấy, thầy giáo trường huyện và cả Trình Duy làm bên xưởng gỗ, rồi nhạt giọng nói:
— Cứ mối nào coi được là nó chê ngay, giờ mới hiểu ra sao ba năm rồi vẫn chưa xong.
Biểu tỷ Ngô Lệ Quyên ngồi bên cạnh đặt đũa xuống mâm, liền gật gù phụ hoạ:
— Chị hai mươi sáu tuổi đã lấy chồng rồi em ạ. Ai quá ba mươi mà chưa xong cũng chỉ vì kén cá chọn canh thôi, chứ đàn ông tử tế ngoài kia thiếu gì.
Cả mâm cơm chìm vào trầm mặc. Tam thẩm cười trừ, gắp thêm miếng gà bỏ vào bát nãi nãi cho đỡ ngượng. Kiến Đông cúi gắm mặt xuống bát cơm của mình, không dám ngước mắt nhìn ai.
Vãn Nghi đặt bát xuống, nhìn thẳng nhị thúc cùng biểu tỷ, thản nhiên đáp:
— Mười một mối đó cháu không nhớ hết mặt. Nhưng cháu nhớ không mối nào hỏi cháu lấy một câu về công việc, chắc tại họ cũng không định coi cháu là người để lấy.
Nhị thúc khựng lại một nhịp. Ông gấp cuốn sổ lại, đặt xuống bên cạnh chén trà của mình. Ông không đáp thêm câu nào nữa, chỉ húng hắng ho một tiếng cho đỡ ngượng.
Ngoài sân, Kiến Đông châm mồi cho dây pháo treo sẵn từ chiều. Tiếng nổ đầu tiên vang lên kéo cả nhà đứng dậy ùa ra xem. Nãi nãi cũng được dìu ra tận bậc cửa nhìn cho rõ ánh lửa. Nhị thúc đứng dậy theo mọi người ra sân. Ông vội vã tới mức quên hẳn cuốn sổ bìa xanh vẫn nằm nguyên trên bàn nước, cạnh chén trà đã nguội ngắt từ lúc nào.
Vãn Nghi nán lại trong nhà thêm một chút, viện cớ dọn bớt bát đũa trước khi ra xem pháo. Mẹ cô đứng ở khung cửa bếp, tay còn cầm chiếc khăn lau bàn. Bà thấy con gái đi ngang qua bàn nước rồi dừng lại, cầm cuốn sổ bìa xanh lên xem. Đứng ở góc đó, mẹ cô không nhìn rõ con gái đang mở tới trang nào trong sổ.
Vãn Nghi lật cuốn sổ tới những trang cuối cùng. Đó là nơi nhị thúc ghi tên, tuổi, nghề nghiệp từng người trong mười một mối theo cột dọc quen thuộc. Ở cột ngoài cùng bên phải, nơi mười một mối kia chưa ai từng để ý tới, ghi bảy dòng đánh dấu ngày tháng cùng con số hai nghìn đứng sau mỗi ngày. Nét chữ nhỏ hơn hẳn các cột tên tuổi bên cạnh. Mực cùng một loại nhưng nét viết run hơn, mỗi dòng chỉ ghi vội một chữ số rồi thôi.
Cô nhẩm cộng bảy con số hai nghìn đó lại, ra đúng một vạn bốn nghìn tệ. Con số đó vừa vặn bằng khoản tiền tạ ơn mai mối ở vùng này. Cô đối chiếu tiếp bảy ngày tháng trong cột đó với bảy ngày nhị thúc từng gọi điện báo tin cho mình. Cô nhớ khá rõ từng cuộc gọi vì vẫn giữ thói quen ghi chú ngày tháng công việc trong điện thoại. Ở cả bảy dòng, ngày ghi trong sổ luôn đứng trước ngày ông gọi điện cho cô, không dòng nào chệch khỏi quy luật.
Vãn Nghi gấp sổ lại. Cô không gọi ai vào xem, cũng không mang ra sân hỏi thẳng nhị thúc giữa tiếng pháo rộn ràng. Vãn Nghi đứng lặng hồi lâu bên bàn nước, bàn tay vẫn đặt trên mặt bìa xanh. Ngoài sân, tiếng pháo vẫn tiếp tục nổ từng đợt, xen lẫn tiếng cả nhà cười nói vọng vào.
Từ khung cửa bếp, mẹ cô bước lại gần hơn một chút, định hỏi con gái đang xem gì. Thấy Vãn Nghi đã gấp sổ lại và quay ra phía cửa sổ nhìn pháo, bà thôi không hỏi nữa. Bà trở lại bếp, tiếp tục dọn nốt chỗ bát đũa còn ngổn ngang trên bàn ăn.
Vãn Nghi nhặt cuốn sổ lên lần nữa, phủi nhẹ lớp bụi mỏng trên mặt bìa xanh rồi xoay lại đúng chiều cũ. Cô buộc sợi dây chun ngang qua giữa cuốn sổ y hệt lúc nhị thúc để lại, đặt xuống đúng chỗ bên cạnh chén trà nguội, không xê dịch thêm một phân nào.
Bảy dòng trong cột đó, mỗi dòng ghi một ngày thu kèm con số hai nghìn, ngày tháng không dòng nào giống dòng nào. Ngày thu của mối thứ chín là hai mươi tháng chín, còn hôm nhị thúc gọi điện bảo cô về gặp người ta lại là mùng bốn tháng mười, cách nhau đúng nửa tháng trời. Ngoài sân, tiếng pháo vẫn nổ giòn, khói pháo cay xè bay tràn vào tận trong nhà. Tiếng Kiến Đông reo lên, gọi mọi người ra xem thêm một dây pháo vừa được châm lửa.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89