Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.163 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Hai ngày trôi qua kể từ khi cụ Trịnh mất, nhà họ Trịnh hỗn loạn trong tiếng kèn trống đám tang. Mai Hoà bê khay chè nóng lên tầng hai. Cô lách người qua cánh cửa phòng làm việc hé mở, khẽ khàng đặt khay lên bàn trà, tai dỏng lên nghe ngóng phía cầu thang gỗ ngoài hành lang. Tiếng bước chân người tới viếng lúc dồn dập, lúc loãng ra ở tầng dưới.
Chiếc tủ sắt xám xịt đặt ở góc tối sau tủ sách. Mai Hoà quỳ một chân xuống nền sàn gỗ lạnh ngắt. Ngón tay cô chạm vào vòng xoay kim loại, hơi thở dồn lên nghẹn ở cổ họng. Cô bấm bốn con số đã ghi nhớ trong đầu. Một tiếng cạch khô khốc vang lên. Cánh cửa sắt nặng nề hé ra ngay lần đầu tiên bấm số.
Trong ngăn trên cùng, ánh sáng mờ lách vào, rọi lên mép một tệp giấy tờ. Mai Hoà thò tay lục lọi. Đầu ngón tay cô chạm vào tấm bìa cứng của sổ đỏ nhà, vài quyển sổ tiết kiệm, và một cuốn sổ tay nhỏ bọc da sờn góc của cụ Trịnh. Nhưng không có bản sao di chúc.
Không có. Bản sao di chúc đã không còn ở đây.
Cô lật nhanh cuốn sổ tay bọc da của cụ. Giấy bên trong đã ngả vàng, có bốn trang được đánh dấu bằng những vệt bút chì đỏ đậm. Bên cạnh là những dòng chữ nguệch ngoạc của cụ Trịnh, ghi chú đầy vẻ nghi ngờ về bốn hợp đồng gia công.
Mai Hoà liếc nhanh ra cửa, rồi dứt khoát với tay giật phăng tờ lịch trên vách, lật mặt sau trắng tinh lên. Cô rút mẩu bút chì trong ống bút trên bàn, gấp gáp chép lại những dòng ghi chú của cụ lên giấy lịch.
Cộp. Cộp.
Tiếng đế giày da nện lên bậc thang gỗ. Rất gần.
Tim cô nẩy lên một nhịp. Mai Hoà luống cuống nhét cuốn sổ tay bọc da về chỗ cũ, đẩy mạnh cánh cửa tủ sắt cho khớp khóa, rồi xoay mạnh vòng số. Cô kịp vò tờ lịch chép tay nhét tọt vào túi áo trong.
---
Cánh cửa gỗ phòng làm việc bị đẩy mạnh. Tô Diệp đứng sừng sững ở ngưỡng cửa.
Mai Hoà đã kịp vớ lấy chiếc khăn ẩm trên khay chè, cúi người lau miết lên mặt bàn gỗ gụ bóng loáng. Tiếng khăn miết sột soạt át đi tiếng thở dốc của cô.
Tô Diệp nhíu mày, mắt quét một lượt từ chiếc tủ sắt ở góc phòng đến bóng lưng đang khom xuống của Mai Hoà.
— Cô làm gì trên này?
Mai Hoà vẫn không ngẩng đầu lên, tay đưa khăn đều nhịp.
— Tôi mang chè nóng lên cho cụ... à, cho mọi người. Thấy bàn bám bụi quá nên tôi ở lại lau dọn luôn.
Tô Diệp bước tới một bước, gót giày gõ xuống sàn gỗ một tiếng đanh gọn.
— Dưới nhà đang thiếu người bưng bê nước nôi cho khách viếng kìa. Để đấy tôi dọn, cô mau xuống dưới phụ một tay đi.
— Vâng, tôi xuống ngay.
Mai Hoà vắt khô khăn, thu dọn khay chè rồi bước nhanh ra cửa. Bóng Tô Diệp vẫn đứng im lìm bên bàn làm việc, không nói gì, cũng không chịu đi.
---
Tối muộn, khu nhà dành cho người làm ở phía sau nhà họ Trịnh chìm vào bóng tối tĩnh mịch.
Mai Hoà chốt chặt cửa phòng mình. Cô lôi tờ lịch gấp nếp từ trong túi áo ra, đặt lên bàn gỗ. Để hiểu mấy chữ
— tờ thứ ba
trong di chúc có ý nghĩa gì, cô cần tìm lại mảnh ký ức cũ.
Cô nhìn xuống ngón tay mình. Chiếc nhẫn sần sùi nằm im lìm. Mai Hoà kẹp móng tay vào mặt nhẫn, xoay hai vòng ngược chiều kim đồng hồ rồi nhắm chặt mắt.
Không khí xung quanh lập tức đặc quánh lại, mùi nhang đèn biến mất, thay vào đó là mùi gỗ ẩm mốc của chân cầu thang nhà họ Trịnh từ kiếp trước.
Tai cô lùng bùng, rồi một giọng nói sắc mỏng quen thuộc vang lên, rõ như người đang đứng sau lưng cô. Đó là giọng Lã Thục Cầm, nói với Trịnh Oánh:
— Tờ thứ ba thì để Phùng Đắc Lộ giữ. Chuyện này mày ngậm miệng lại, kể cả với anh mày.
Đoạn ghi dừng ở đó, đúng chỗ cô bưng khay đi khỏi chân cầu thang. Đầu ngón tay đeo nhẫn của cô nhói lên một cơn lạnh buốt thấu xương. Sức lực như bị rút bớt, thẻ ký ức trong đầu cô nhạt đi một tông màu rõ rệt.
Mai Hoà mở bừng mắt, thở dốc trong bóng tối của hiện tại. Cô cầm cây bút chì, đè mạnh ngòi viết thêm ba chữ
— Phùng Đắc Lộ
ngay bên cạnh những dòng chép tay trên tờ lịch.
Một cái tên chưa từng có mặt trong bữa cơm nhà này, mà lại được giao giữ tờ thứ ba.
---
Sáng hôm sau, sương mù còn chưa tan hết trên những tán cây quanh sân trước nhà họ Trịnh.
Hạ Bân đang đứng cạnh chiếc xe riêng màu đen của bà chủ, một tay cầm khăn lau vô lăng, tay kia cầm chùm chìa khóa đếm đi đếm lại trong lòng bàn tay. Tiếng kim loại va vào nhau lách cách.
Mai Hoà bước tới gần, tay bưng chậu nước lau kính xe.
— Anh Bân, hôm nay xe chạy sớm thế ạ?
Hạ Bân không ngẩng đầu, tay vẫn miết khăn lên vô lăng da bóng lộn.
— Ừ, lát nữa có chuyến.
Mai Hoà đặt thau nước xuống cạnh bánh xe, giả vờ hỏi bâng quơ cho ra vẻ chuyện tầm phào.
— Dạo này tôi thấy anh chạy xe suốt, chắc bà chủ bận nhiều việc bên ngoài lắm.
Hạ Bân dừng tay lau, chùm chìa khóa trong tay anh ta lại lách cách vang lên.
— Bà chủ thì lúc nào chẳng bận. Mấy hôm trước tôi vừa phải chạy một chuyến chở phong bì tài liệu qua phòng công chứng Tĩnh An.
Tim Mai Hoà đập mạnh một nhịp dưới lớp áo mỏng. Cô khẽ giọng:
— Xa thế cơ ạ? Chắc toàn giấy tờ quan trọng của nhà họ Trịnh.
Hạ Bân liếc cô một cái, mắt nheo lại.
— Hỏi nhiều làm gì. Bà chủ dặn trước rồi, sắp tới lại có thêm một chuyến như thế nữa.
Hỏi thêm nữa là lộ. Mai Hoà dừng lại. Cô cúi người nhấc thau nước lên.
— Vâng, tôi hỏi thăm thế thôi. Anh lau xe tiếp đi.
Cô bước nhanh đi, nhưng ánh mắt nghi hoặc của Hạ Bân vẫn găm sau gáy cô.
Tờ thứ ba thật sự đang nằm ở phòng công chứng Tĩnh An sao? Và chuyến đi tiếp theo sẽ là khi nào?
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89