Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.132 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mấy ngày sau cái buổi sáng bị Trịnh Kiêu chặn đường gạn hỏi ở phòng sách, Mai Hoà bị gọi lên phòng làm việc ở tầng hai.
Lã Thục Cầm nhấc nắp ấm trà lên, nhìn làn nước đặc sánh bên trong, rồi đặt nắp xuống khay, keng một tiếng.
Giữa chiếc bàn gỗ gụ láng bóng là một xấp tiền mặt dày cộm, mệnh giá lớn xếp phẳng phiu, đè lên tờ thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn một bên. Năm mươi triệu đồng nằm im lìm dưới ánh đèn tuýp.
Lã Thục Cầm đẩy nhẹ xấp tiền về phía cô.
— Ký đi. Cầm lấy năm mươi triệu này mà về quê.
Mai Hoà không nhìn xấp tiền. Cô vô thức xoay chiếc nhẫn bạc trơn ở ngón áp út. Cô xoay nhẹ nó, nhẩm đếm trong đầu từ một đến bảy.
Lã Thục Cầm gõ ngón tay sơn đỏ xuống mặt bàn.
— Mày lì lợm cái gì? Hộ khẩu của mày vẫn ở dưới quê, chưa từng nhập vào cái nhà họ Trịnh này một ngày nào cả. Trên giấy tờ, mày lấy cái gì mà đòi danh phận?
Trịnh Kiêu đứng ở cửa, bấm điện thoại xem giờ rồi lật úp xuống bệ cửa sổ.
— Ký đi,
Trịnh Kiêu buông một câu lạnh băng,
— mẹ đã nể tình cho cô đường lui rồi, đừng để đến lúc tay trắng ra đi.
Mai Hoà hít một hơi, giọng vẫn đều.
— Con cần ba ngày.
Lã Thục Cầm nheo mắt.
— Ba ngày? Mày định giở trò gì?
— Con cần thu dọn đồ đạc.
Mai Hoà đưa tay đẩy nhẹ xấp tiền trở lại giữa bàn.
— Tiền này con chưa nhận.
Lã Thục Cầm nhìn chằm chằm vào xấp tiền bị đẩy ra, sắc mặt sa sầm. Mấy ngón tay sơn đỏ gõ xuống mặt bàn, nhanh hơn lúc nãy một nhịp.
Ở cửa, Trịnh Kiêu ngẩng lên nhìn mẹ mình một lúc lâu rồi mới cụp mắt xuống màn hình. Mai Hoà đếm được ba giây gã nhìn bà. Ba năm ở cái nhà này, cô chưa thấy gã nhìn mẹ lâu như thế bao giờ.
Ba ngày. Đủ để tìm một tờ giấy mà bà ta không khoá được vào tủ nào.
---
Sáng hôm sau, buồng trong cạnh phòng thờ sực mùi nhang trầm ấm và mùi dầu gió.
Mai Hoà bưng bát cháo trắng nóng hổi, cẩn thận múc từng thìa, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi bón cho cụ Trịnh Vĩnh Đạo. Cụ nằm yên trên giường, đôi mắt đục mờ nhìn cô không chớp.
Sau khi bón hết nửa bát cháo, Mai Hoà đặt bát xuống bàn, vắt chiếc khăn bông ấm trong chậu nước nhỏ, nhẹ nhàng lau mặt rồi lau dọc hai cánh tay gầy guộc cho cụ. Cô giữ nhịp tay đều đặn, tỉ mỉ như mọi sáng.
Đột nhiên, bàn tay khô héo của cụ Trịnh Vĩnh Đạo khẽ động đậy. Ngón tay cụ run rẩy, bấu lấy ống tay áo len của Mai Hoà, giật hai cái.
Tay Mai Hoà khựng lại. Tim cô nảy lên, nhưng tay cô vẫn lau đều như cũ, không để lộ một chút biểu cảm nào trên mặt. Cụ muốn nói gì đó với cô.
Tiếng dép lê lẹt xẹt vang lên ngoài cửa. Lã Thục Cầm bước vào buồng, ánh mắt sắc lẹm quét qua hai người.
Ngay lập tức, cụ Trịnh Vĩnh Đạo buông lỏng tay áo Mai Hoà, nhắm nghiền hai mắt lại, hơi thở nặng nề đều đặn như đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Lã Thục Cầm đứng ở cuối giường, khoanh hai tay trước ngực.
— Lau dọn nhanh lên rồi ra ngoài dọn dẹp phòng khách.
Mai Hoà không đáp, chỉ cúi đầu vắt lại chiếc khăn vào chậu nước ấm.
Cụ không thờ ơ với cô như cả nhà vẫn tưởng. Nhưng cử chỉ ấy đã bị cắt ngang. Cụ muốn nói với cô một điều gì đó, mà cụ thì không còn nhiều buổi sáng nữa.
---
Chiều cùng ngày, gian bếp phụ phía sau nhà họ Trịnh tối tăm và sực mùi dầu mỡ nguội.
Tô Diệp đặt một bát cơm nóng hổi có vài miếng thịt kho và rau xào lên mặt bàn gỗ cũ kỹ.
— Ăn đi con, tranh thủ lúc còn nóng.
Mai Hoà cầm đôi đũa tre, cúi đầu lùa cơm thật nhanh vào miệng. Cô nhai vội vã, chỉ muốn ăn cho xong bát cơm này để rời khỏi bếp, tránh bị gặng hỏi thêm về chuyện giấy tờ.
Nhưng Tô Diệp không để cô đi. Bà kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống đối diện, thở dài một tiếng, tay vuốt phẳng vạt tạp dề.
— Mai Hoà này, nghe dì khuyên một câu đi. Ký giấy cho xong cái kiếp này đi con. Nhà này không phải nơi để con nương tựa đâu.
Mai Hoà không ngẩng lên. Cô cắm cúi ăn, tiếng đũa tre khua lách cách trong lòng bát. Cô nuốt miếng cơm xuống, không đáp một câu nào.
Đến người tử tế duy nhất trong nhà cũng khuyên cô buông tay mà đi. Vậy là không còn ai đứng về phía cô. Cô sẽ tự đứng một mình.
---
Đêm cuối cùng của thời hạn ba ngày.
Căn phòng nhỏ ở khu nhà ngang phía sau chỉ còn một vệt trăng hắt qua khe cửa. Mai Hoà nằm trên phản gỗ cứng, mở mắt nhìn lên trần.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy. Cô đếm thầm trong đầu, rồi lại bắt đầu lại từ một. Đếm đến lần thứ mười mấy, cơn buồn ngủ vẫn không tới.
Trong lòng bàn tay cô, tờ lịch xé dở bị bóp chặt đến nhàu nát, mồ hôi rịn ra làm ẩm cả mép giấy.
Đêm đã về khuya. Cô không có chìa khóa cổng riêng. Chiếc điện thoại cũ của cô thì hết tiền trong tài khoản từ tuần trước. Mỗi lần ra vào cổng chính đều phải xin phép quản gia và ký tên vào sổ bảo vệ ở bốt gác. Giờ này, cô hoàn toàn bị cô lập trong căn phòng này, không có cách nào tự đi tìm người xác nhận ngay trong đêm.
Nhưng đầu cô không chịu dừng. Phải tìm ra đường trước khi trời sáng.
Mai Hoà ngồi phắt dậy. Cô mò mẫm tìm cây bút chì găm trên vách ngăn, lật mặt sau tờ lịch ra, hứng vệt trăng hắt qua khe cửa sổ. Nét chì vạch mạnh lên giấy:
— Hộ khẩu không phải hôn nhân, cần người ngoài nhà này nói câu đó bằng giấy có dấu.
Cô bấu chặt ngón tay vào tờ lịch. Muốn có tờ giấy đó, cô phải ra khỏi cổng sắt kia trước khi trời sáng.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89