Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.155 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mùi nước lau sàn nồng nặc bốc lên từ chiếc xô nhựa đặt sát chân tường buồng chứa đồ. Mai Hoà đứng yên trong góc tối, ngón tay cái miết chặt vào mặt nhẫn kim loại lạnh ngắt. Bên ngoài, đoạn hành lang tầng hai vẫn còn một vệt nước loang lổ chưa lau xong, cả nhà họ Trịnh sắp sửa xuống dùng bữa sáng. Cô không có nhiều thời gian.
Nỗi nôn nóng muốn biết quy luật của căn phòng cứ cào cấu trong lồng ngực, nhưng cô không dám đoán bừa. Nếu lỡ tay đụng nhầm vào những tấm thẻ quan trọng thì hậu quả khôn lường. Ánh mắt cô quét qua những tấm thẻ gỗ treo kín mặt tường, cuối cùng dừng lại ở một góc khuất.
Tấm thẻ đề ngày mưa tháng bảy năm 2019. Đây là tấm thẻ vô hại nhất mà cô có thể tìm thấy.
Mai Hoà hít một hơi sâu, ngón tay xoay nhẹ chiếc nhẫn thật chậm. Không gian xung quanh lập tức biến đổi, kéo cô vào màn mưa xối xả của ngày hôm đó. Trước mặt cô, một bóng người quen thuộc đang đứng dưới mái hiên. Mai Hoà tiến lại gần, giơ tay định chạm vào vai người đó. Nhưng ngón tay vừa tới nơi, cả bàn tay liền xuyên thẳng qua như chạm vào một làn khói ẩm ướt. Cô không cảm nhận được thớ vải, cũng chẳng có chút hơi ấm nào.
Cô lập tức thoát ra ngoài.
Đứng lại trong buồng chứa đồ chật hẹp, Mai Hoà nhìn lên tấm thẻ ngày mưa tháng bảy năm 2019. Những nét chữ viết tay trên mặt gỗ đã nhạt đi trông thấy, như bị phủ một lớp sương mù mỏng. Cô cắn môi, ngón tay lại đặt lên chiếc nhẫn, xoay thêm một vòng để đi vào đúng tấm thẻ đó lần thứ hai liên tiếp. Khi bước ra ngoài lần nữa, tấm thẻ ấy đã mờ thêm một bậc, các nét chữ nhạt nhòa đến mức gần như tan biến vào thớ gỗ.
Cô run run giơ tay lên, lần tìm vị trí tấm thẻ của cuộc nói chuyện sau cánh cửa phòng làm việc ở tầng hai. Thế nhưng, đầu ngón tay cô chỉ chạm vào mảng tường trống trơn, lạnh ngắt. Không có tấm thẻ nào ở đó cả.
Có tiếng bước chân nặng nề nện xuống cầu thang gỗ từ phía ngoài hành lang. Mai Hoà giật mình buông tay khỏi chiếc nhẫn, vội vã lách người ra ngoài, bỏ lại xô và chiếc giẻ sũng nước ngay cạnh cửa buồng chứa đồ.
---
Mai Hoà vừa cầm lại chiếc giẻ thì một đôi giày cao gót đã dừng ngay trước mặt cô. Lã Thục Cầm đứng đó, chiếc váy lụa phẳng phiu không một nếp nhăn. Đi ngay phía sau bà ta là quản gia Tô Diệp với cuốn sổ kẹp nách.
Ánh mắt Lã Thục Cầm quét qua vệt nước chưa lau xong trên sàn hành lang, rồi dừng lại trên khuôn mặt hơi tái của Mai Hoà.
Bà ta không hỏi lý do, chỉ quay sang nói với Tô Diệp bằng giọng lạnh tanh:
— Tô quản gia, quy định của nhà này trước giờ ăn sáng thế nào?
Tô Diệp nhìn vệt nước trên sàn, rồi nhìn Mai Hoà đầy ái ngại, khẽ đáp:
— Thưa bà chủ, việc nhà chưa xong trước giờ ăn thì phải trừ giờ công.
— Trừ đi.
Lã Thục Cầm buông một câu cộc lốc rồi lướt qua người cô, gót giày gõ cộp cộp xuống cầu thang.
Mai Hoà siết chặt chiếc giẻ trong tay. Cô đếm thầm trong bụng để nén cơn tức đang dâng lên cổ họng, gương mặt cố giữ vẻ bình thản tối đa. Cô im lặng, không giải thích lấy một câu.
Tô Diệp đứng lại bên cạnh cô, thở dài một tiếng nhỏ:
— Sáng nay cô làm sao thế? Mọi khi tay chân nhanh nhẹn lắm cơ mà.
— Tôi sơ ý quá, để lần sau tôi chú ý hơn.
Mai Hoà khẽ cúi đầu.
Tô Diệp gật đầu, ánh mắt hiện rõ vẻ áy náy nhưng cũng đành quay người đi xuống lầu. Mai Hoà nhìn theo bóng lưng vị quản gia, lòng nặng trĩu. Cái giá của việc lén lút dùng phòng ký ức không chỉ nằm ở những tấm thẻ mờ đi trên tường, mà còn trừ thẳng vào đồng tiền công của cô. Lần sau muốn vào căn phòng đó, cô phải tìm được một chỗ khuất và một quãng giờ không ai đi tìm cô.
---
Trưa nắng gay gắt hắt thẳng vào bậc cửa bếp sau nhà họ Trịnh. Mai Hoà ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp bên bậu cửa, vội vã lấy cây bút bi cũ ra chép nhanh mấy dòng quy luật cô vừa thử ra vào mặt sau một tờ lịch cũ. Cô phải viết thật nhanh để cất đi trước khi có người qua lại.
— Viết gì đấy chị dâu?
Một tiếng cười lanh lảnh vang lên ngay trên đỉnh đầu. Trịnh Oánh bất ngờ xuất hiện từ phía góc vườn, trên tay cầm chiếc điện thoại đang bật sẵn camera chỉ thẳng vào mặt Mai Hoà.
Mai Hoà giật thót mình. Cô vội vàng lau hai lòng bàn tay đầy mồ hôi vào chiếc tạp dề đang mặc, úp sấp tờ lịch xuống đầu gối, lấy hai bàn tay đè lên cho khuất ống kính.
— Không có gì, tôi đang chép lại đơn thuốc cho em trai dưới quê thôi.
Mai Hoà cố giữ giọng đều đều, tay luồn thật nhanh tờ lịch vào sâu trong túi tạp dề.
Trịnh Oánh nhướn mày, bước tới một bước, camera điện thoại vẫn không hề hạ xuống:
— Đơn thuốc gì mà nhìn thấy tôi là phải giấu vội thế kia? Có gì mờ ám à?
— Thuốc nam của thầy lang dưới quê cắt cho, toàn tên cây cỏ lỉnh kỉnh, tôi sợ quên nên ghi lại thôi cô út.
Mai Hoà gượng cười, đứng dậy lùi lại một bước để né tránh góc quay.
Trịnh Oánh trề môi, lúc này mới chịu dừng quay, tắt máy rồi nhét vào túi quần, nhưng ánh mắt vẫn quét một lượt từ đầu đến chân cô đầy dò xét.
— Tưởng có bí mật gì to tát. Lo mà làm cho xong việc đi.
Nói rồi Trịnh Oánh quay lưng bỏ đi về phía dãy nhà ngang. Mai Hoà đứng yên tại chỗ, bàn tay trong túi tạp dề vẫn siết chặt tờ lịch cũ đến mức nhăn nhúm. Cô đã giữ được tờ giấy, nhưng đoạn video ngắn mà Trịnh Oánh vừa quay được thì đã nằm trong chiếc điện thoại kia rồi.
Đoạn phim ấy giờ nằm trong máy Trịnh Oánh. Mà Trịnh Oánh thì chưa bao giờ giữ nổi thứ gì cho riêng mình quá một ngày.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89