Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 1 / 24

Tôi chết đuối rồi sống lại làm người ở

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 8 phút · 1.505 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 1 — Tôi chết đuối rồi sống lại làm người ở

Nước hồ tháng mười lạnh như dao.

Mai Hoà chìm xuống, vạt áo ngủ quấn lấy hai chân. Cô đạp lên, tay quơ tìm cái bậc đá trơn rêu mà nửa nhịp thở trước còn ở dưới gót mình. Không có gì cả. Chỉ có nước, đặc và tối như trà nguội, ép vào tai, ép vào mũi.

Trên đầu cô, mặt nước vỡ thành những mảnh sáng nhọn. Có ai đó ở trên bờ. Một tiếng ho khan trầm đục của đàn ông. Một vạt tay áo sơ mi màu xám tro lướt qua chỗ sáng ấy rồi mất hút.

Cô há miệng gọi. Nước tràn vào thế chỗ tiếng gọi.

Đêm mười hai tháng mười năm hai nghìn không trăm hai mươi tư. Ba năm mang danh vợ trên giấy của nhà họ Trịnh, Mai Hoà chết dưới cái hồ sau nhà chồng mình, cách phòng ngủ của họ đúng bốn mươi bước chân. Không một ai xuống tìm cô.

Chiếc nhẫn cưới mạ bạc trên ngón áp út siết lại một cái thật mạnh, như một bàn tay vừa nắm lấy.

Rồi tắt.

---

Chỗ quảng cáo 250px

Mai Hoà mở mắt ra. Sàn đá mài xám lạnh ngắt ngay sát bên má, sực mùi nước tẩy clo. Cô bấu ngón tay vào mép xô nhựa màu đỏ, cố chống người dậy để vắt khô chiếc giẻ lau bằng sợi bông thô. Nhưng khớp ngón tay bỗng dưng mất lực, run bần bật.

Cạch!

Chiếc xô nhựa đổ nghiêng. Nước xà phòng loãng sủi bọt trắng xóa tràn ra, liếm nhanh qua đôi dép nhựa của cô, chảy lênh láng trên hành lang đá mài.

— Ối kìa! Làm sao thế?

Tô Diệp từ góc hành lang bước vội tới, giật lấy cái giẻ lau trong tay Mai Hoà, một tay đỡ lấy bả vai cô.

— Tay chân bủn rủn thế này mà đã bò ra đây lau dọn rồi? Mau, về phòng nằm nghỉ đi.

Mai Hoà vội cúi đầu, hai bàn tay chà xát thật mạnh vào chiếc tạp dề vải thô màu xám để giấu đi cái run rẩy dồn dập. Cô tránh ánh mắt dò hỏi của Tô Diệp, giọng khản đặc:

— Không sao, tôi chỉ hơi chóng mặt một chút thôi.

— Chóng mặt cái gì mà mặt mũi trắng bệch thế kia?

Tô Diệp nhíu mày, bàn tay thô ráp áp vào trán Mai Hoà.

— Người hơi hâm hấp rồi này. Đừng cố nữa, việc này lát tôi làm nốt cho.

— Tôi tự làm được, chỉ một loáng là xong.

Mai Hoà lùi lại nửa bước, né bàn tay ấm nóng của Tô Diệp.

— Để tôi làm.

Tô Diệp giật phắt cái giẻ lau, giọng dứt khoát.

— Có nghe lời không thì bảo?

Mai Hoà không tranh giành nữa. Cô đứng thẳng dậy, giả vờ quay đi vắt nước ở chậu bên cạnh, mắt lập tức liếc nhanh về phía bức tường gạch men đầu lối vào bếp. Chiếc đồng hồ treo tường vỏ nhựa xanh lá đang tích tắc. Kim ngắn chỉ đúng số năm, kim dài chỉ số hai. Trên ô lịch vạn niên chạy bằng pin bên dưới, dãy số màu đỏ hiện rõ mồn một: ngày ba mươi tháng tám.

Đúng năm giờ mười phút sáng ngày ba mươi tháng tám. Mọi thứ trong ký ức của cô đang khớp lại từng li một.

Tô Diệp đứng nán lại bên xô nước đổ, mắt vẫn ghim chặt vào bóng lưng Mai Hoà một lúc lâu. Tiếng thở dài của bà vang lên trong không gian yên tĩnh của buổi sớm, trước khi bà cúi xuống thu dọn bãi chiến trường.

Mai Hoà siết chặt nắm tay dưới vạt tạp dề. Ngày giờ đã khớp đến thế này thì những chuyện sau đó cũng sẽ lặp lại y hệt.

---

Phòng ăn nhà họ Trịnh ấm áp hơn hành lang, sực nức mùi dầu mỡ và hơi nước nóng từ nồi áp suất đang xì hơi.

Lã Thục Cầm ngồi ở đầu bàn ăn, ngón tay sơn móng đỏ gõ côm cốp xuống mặt bàn gỗ giả cổ. Bà ta không thèm ngẩng lên nhìn Mai Hoà, giọng điệu hách dịch như mọi khi:

— Đứng đờ ra đấy làm gì? Mau vào bếp bưng cháo ra đi, ông chủ sắp xuống rồi.

Mai Hoà đứng im bên mép bàn. Lồng ngực cô thắt lại khi nghe thấy đúng tông giọng, đúng nhịp điệu gõ tay mà cô đã từng nghe qua. Cô với lấy cốc nước lọc mát lạnh để trên bàn, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch để đè nén cơn chấn động đang cuộn lên trong lòng. Sau đó, cô thản nhiên cầm bình thủy tinh rót thêm một cốc đầy nữa, đặt xuống chỗ cũ nhưng không đụng vào.

— Hôm nay lại điếc tai rồi à?

Lã Thục Cầm nhíu mày, giọng cao lên một tông.

— Tôi nói cô bưng cháo ra cơ mà?

— Tôi đi ngay đây.

Mai Hoà cúi đầu, giọng phẳng lặng không một chút gợn sóng.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân nặng nề từ phía cầu thang gỗ vang lên. Trịnh Kiêu khoác chiếc áo gió màu sẫm lướt nhanh qua phòng ăn. Gã không thèm dừng bước, chỉ liếc xéo qua Mai Hoà một cái, cất giọng trầm đục:

— Dì Hòa, chuẩn bị cho tôi ít nước ấm.

Nói xong, gã đẩy cửa bước thẳng ra sân trước, bóng dáng cao lớn khuất sau rèm cửa.

Mai Hoà nhìn theo bóng lưng gã, đầu ngón tay siết chặt vào thành cốc nước. Từng câu chữ, từng bước chân, từng cái liếc mắt của hai người này đều trùng khớp hoàn toàn với những gì cô đã trải qua. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô thực sự đã quay lại buổi sáng định mệnh ấy.

Cô đang cầm trong tay cả một quãng đời đã sống qua một lần. Việc đầu tiên phải làm là đo xem căn phòng kia lấy của cô những gì.

---

Căn buồng nhỏ chứa đồ ở góc khuất khu người ở tối om và đầy mùi ẩm mốc của những tấm thảm cũ.

Mai Hoà khép hờ cánh cửa gỗ, đứng nép vào khoảng trống chật hẹp giữa chiếc tủ sắt rỉ sét và chồng thùng carton kê sát tường. Cô giơ bàn tay trái lên ngang tầm mắt, hít một hơi thật sâu rồi dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải xoay chiếc nhẫn ngược chiều kim đồng hồ đúng hai vòng. Cô nhắm chặt mắt lại.

Cả không gian xung quanh bỗng chốc im bặt, hơi ẩm mốc quanh người cũng tan đi.

Trong bóng tối sâu thẳm của tâm thức, một căn phòng xám xịt hiện ra, tường treo kín những tấm thẻ vuông. Mai Hoà đưa tay, chạm vào tấm thẻ ghi đêm cô chết.

Đêm ấy chạy lại trước mắt cô, lần này từ bên ngoài, lạnh tanh như xem một đoạn phim quay trộm. Cô thấy chính mình đứng trên bậc đá xanh. Tiếng ho khan ấy vang lên lần thứ hai. Vạt tay áo xám tro ấy lướt qua lần thứ hai. Rồi lưng cô đổ về phía trước.

Cô ghìm đoạn phim lại đúng chỗ đó, cố xoay tầm nhìn về phía sau lưng mình.

Không xoay được. Đoạn ghi chỉ có đúng những gì cô đã nhìn thấy đêm ấy, mà đêm ấy cô không hề quay đầu lại. Chỗ lẽ ra là khuôn mặt kẻ đứng sau chỉ còn một mảng tối.

— Cộc, cộc!

Tiếng gõ cửa dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ kéo tuột cô ra khỏi không gian xám xịt kia.

— Mai Hoà? Cô có trong đó không?

Tiếng Tô Diệp từ bên ngoài vọng vào.

Mai Hoà đứng chết cứng giữa góc tối, đầu óc tê dại, chưa cất nổi tiếng đáp. Phải mất một nhịp thở dài, các khớp ngón tay cô mới tìm lại được cảm giác ấm nóng. Cô vội vàng úp bàn tay phải lên ngón đeo nhẫn của tay trái để che chiếc nhẫn đi, rồi mới đẩy nhẹ cánh cửa gỗ ra.

Tô Diệp đứng ngay cửa, đôi mắt đầy vẻ nghi ngại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt của cô:

— Làm cái gì mà gọi mãi không thưa thế? Cứ đứng chết trân ra đấy làm tôi tưởng cô ngất xỉu rồi.

— Tôi dọn mấy cái thùng carton, hơi mệt nên đứng nghỉ một lát.

Mai Hoà khẽ mỉm cười, bàn tay phải vẫn ghì chặt ngón đeo nhẫn bên trái dưới vạt áo.

Tô Diệp lắc đầu, ánh mắt vẫn còn dò xét, rồi quay người bỏ đi.

Mai Hoà cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Khi cô vừa rút lui khỏi phòng ký ức, tấm thẻ cô chạm vào đã mờ đi trông thấy. Cô đã nhìn lại cái chết của mình mà vẫn không thấy mặt kẻ đẩy. Và căn phòng kia sẽ đòi cái giá gì cho mỗi lần xem lại, cô chưa biết.

Hết chương 1
Mục lục

Chương 2 — Mỗi ký ức chỉ xem được ba lần

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px