Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 6 / 24

Trốn ra ngoài xin giấy công chứng

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 8 phút · 1.601 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 6 — Trốn ra ngoài xin giấy công chứng

Lưng Mai Hoà áp chặt vào chồng thùng carton bám đầy bụi ở góc buồng chứa đồ. Mùi bìa giấy ẩm mốc lẫn với mùi sắt rỉ xộc thẳng vào mũi, ngột ngạt. Bên ngoài hành lang nhà ngang, tiếng dép lê lẹt xẹt của Tô Diệp mỗi lúc một gần.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay Tô Diệp quét qua khe cửa gỗ hẹp, quét lên nền đất một vệt sáng rồi trượt đi.

Mai Hoà nín thở, hai tay bấu chặt vào gấu áo, tim đập dồn theo từng nhịp chân ngoài cửa. Chờ cho vệt sáng ấy dời hẳn đi, cô lập tức nâng bàn tay trái lên, ngón tay cái miết mạnh vào mặt chiếc nhẫn kim loại lạnh ngắt. Cô xoay nhẫn hai vòng ngược chiều kim đồng hồ rồi nhắm nghiền mắt lại.

Thế giới xung quanh như đông cứng. Buồng chứa đồ tối tăm biến mất.

Trong đầu Mai Hoà hiện ra hành lang dẫn lên phòng làm việc. Cô thấy mình đang bưng khay trà gỗ sơn mài, bước chân nhẹ tênh. Giọng nói sắc mỏng của Lã Thục Cầm truyền qua khe cửa khép hờ:

— Hộ khẩu của nó có ở đây đâu mà đòi đứng tên. Tờ trích lục đăng ký kết hôn tôi cất dưới đáy tủ tài liệu ngăn thứ hai rồi, khoá kỹ vào.

Bàn tay Lã Thục Cầm nhét xấp giấy tờ vào góc trong cùng ngăn thứ hai của chiếc tủ tài liệu, rồi vặn khoá.

Cảnh tượng ấy đột ngột nhòe đi, màu sắc bạc thếch như một cuộn phim cũ để lâu ngày. Một cơn đau buốt từ thái dương cắm sâu vào gáy khiến Mai Hoà lảo đảo. Cô vội vàng mở mắt ra. Tiếng dép lê của Tô Diệp ngoài hành lang vừa vặn xa dần rồi tắt hẳn.

Chỗ quảng cáo 250px

Mai Hoà rời lưng khỏi chồng thùng, đầu gối run lên vì đứng yên quá lâu. Cô vuốt lại vạt áo. Chỉ một câu nghe lại được trong đầu thì chưa đủ để cô đứng vững trước mặt cả nhà họ Trịnh. Cô cần một thứ gì đó bằng giấy trắng mực đen, có dấu đỏ đàng hoàng, thứ mà cô có thể cầm được trong tay để đưa ra chỗ đông người.

---

Tiếng máy photo ở góc phòng công chứng Tĩnh An kêu kẹt kẹt rồi im bặt. Mùi mực nóng khét lẹt bốc lên từ khe máy.

Hàn Duy Tín đứng bên cạnh máy, ngón tay dài thò vào khe rút ra từng mẩu giấy vụn bị kẹt một cách tỉ mỉ. Anh không thèm nhìn Mai Hoà đang đứng đợi bên bàn làm việc.

Mai Hoà cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau rồi lại lau mồ hôi vào chiếc tạp dề vải thô mang theo từ bếp nhà họ Trịnh. Cô cố giữ giọng thật đều:

— Chào Hàn công chứng viên, tôi muốn xin một bản trích lục đăng ký kết hôn.

Hàn Duy Tín gỡ nốt tờ giấy nhăn nhúm cuối cùng, vo tròn ném vào sọt rác, bấy giờ mới quay lại, đẩy gọng kính lên sống mũi:

— Cô Mai, theo quy trình thì phải có chứng minh thư và hộ khẩu bản chính.

— Tôi có bản sao đăng ký kết hôn đây.

Mai Hoà đặt tờ giấy gấp tư đã hơi nhàu lên mặt bàn kính.

— Nhưng người ta bảo không có hộ khẩu ở đây thì hôn nhân này không có hiệu lực pháp lý.

Hàn Duy Tín kéo chiếc ghế xoay ngồi xuống, lật giở tờ giấy của cô:

— Ai bảo cô thế?

— Người trong nhà nói.

— Luật Hôn nhân quy định rõ, việc đăng ký kết hôn được thực hiện tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền là hợp pháp và có hiệu lực trên toàn lãnh thổ, không phụ thuộc vào nơi cư trú hay hộ khẩu của hai bên sau đó.

Hàn Duy Tín gõ ngón tay xuống bàn:

— Cô muốn lấy giấy này để làm gì?

— Tôi cần một văn bản xác nhận điều đó. Có dấu đỏ của phòng công chứng.

Hàn Duy Tín nhìn cô một lát, không hỏi thêm nữa. Anh đứng dậy đi về phía tủ hồ sơ, lấy ra một tờ phôi chuyên dụng, đặt vào máy in. Máy chạy ro ro, mùi mực mới sực lên.

Sau khi đóng cái dấu đỏ chót lên tờ giấy, anh đẩy về phía cô:

— Phí dịch vụ và trích lục tổng cộng năm mươi sáu nghìn.

Mai Hoà mở chiếc ví vải nhỏ, đếm từng tờ tiền lẻ vuốt cho phẳng phiu rồi đặt lên bàn.

Hàn Duy Tín thu tiền, lật cuốn sổ tay trên bàn, cầm bút máy viết tên cô vào đó. Đầu bút sột soạt gạch dưới cái tên

— Mai Hoà

hai đường thật đậm. Anh ngẩng đầu, nói nhỏ:

— Cầm lấy. Nhưng tôi khuyên cô, tờ giấy này đem cho người ngoài nghe thì được, chứ mang về dọa người nhà họ Trịnh thì không có tác dụng gì đâu.

Mai Hoà giật mình, ngón tay bấu chặt vào mép tờ giấy mới nhận. Cô vội vàng nhét tờ giấy vào túi vải, cúi đầu chào rồi bước nhanh ra cửa.

Thời gian đang cạn dần. Mỗi lần ra ngoài cô đều bị ghi sổ, đường về nhà còn phải đi qua cổng chợ.

---

Cổng chợ sáng Ngô Đồng ồn ào tiếng người mua bán, mùi cá tanh lẫn với mùi rau héo bay nồng nặc trong không khí ẩm ướt.

Hạ Bân đang đứng cạnh chiếc xe tải chở hàng màu xanh lá mạ. Anh ta cầm một chiếc khăn vải xám lau chiếc vô lăng bám đầy dầu mỡ, thỉnh thoảng lại tung nhẹ chùm chìa khóa trong lòng bàn tay, tiếng kim loại va vào nhau nghe lách cách. Trên nắp capo xe là cuốn sổ bìa xanh dùng để ghi chép giờ giấc ra vào của người làm trong nhà họ Trịnh.

Mai Hoà đi tới, bước chân vô thức chậm lại. Cô ghì chặt chiếc túi vải chứa tờ giấy công chứng sát vào sườn, tay kia lại bấu vào tạp dề khi ánh mắt Hạ Bân quét qua người cô.

Hạ Bân ngừng lau vô lăng, nhìn cô lâu hơn mọi ngày. Ánh mắt anh ta dừng lại ở chiếc túi vải phồng lên một góc cứng.

Mai Hoà mím môi, chuẩn bị sẵn tinh thần nghe anh ta gặng hỏi sáng nay cô đi những đâu.

Hạ Bân đút chùm chìa khóa vào túi quần, cầm cuốn sổ bìa xanh lên, mở nắp bút bi:

— Sổ hôm nay tôi ghi cô đi chợ đúng hai tiếng. Vừa kịp giờ chuẩn bị bữa trưa.

Mai Hoà ngớ người, nhìn ngòi bút của Hạ Bân vừa hạ xuống mặt giấy. Anh ta không hỏi một câu nào về quãng đường thừa của cô.

— Cảm ơn anh Bân.

Mai Hoà khẽ nói.

Hạ Bân không đáp, chỉ phẩy tay ý bảo cô đi nhanh lên.

Mai Hoà bước vội vào lối nhỏ dẫn vào chợ. Hạ Bân vừa cho không cô hai tiếng đồng hồ. Người như anh ta không cho không ai cái gì.

---

Giữa chợ Ngô Đồng, cạnh gốc cây ngô đồng già vỏ xù xì, những vạt nắng sớm bắt đầu xiên qua kẽ lá, rọi xuống đống lá rụng úa vàng dưới đất.

Bạch Ngọc Phương đứng ngay giữa lối đi hẹp, hai tay khoanh trước ngực, chiếc giỏ tre trống rỗng đeo trên khuỷu tay đung đưa. Bà chặn ngang đường Mai Hoà, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm:

— Mai Hoà, đứng lại đó. Cô đi đâu từ sáng sớm thế này? Trong túi có cái gì đấy?

Mai Hoà đứng yên, giữ mặt bình thản, ngón tay siết chặt quai túi vải:

— Tôi đi mua ít đồ chuẩn bị cho bữa trưa thôi.

— Mua đồ mà túi nhẹ bỗng thế kia à?

Bạch Ngọc Phương bước tới một bước, ghé sát mặt vào tai cô, hạ giọng:

— Nói thật đi, cô còn giữ giấy tờ gì nữa không? Cái ngữ không có hộ khẩu như cô thì bám vào đâu được?

Mai Hoà nén hơi thở gấp, nhìn thẳng vào mắt người đàn bà trước mặt. Nếu đưa tờ giấy công chứng ra ngay lúc này, Bạch Ngọc Phương sẽ có cách chối bay, hoặc giật lấy mà xé đi. Cô cần một nơi có đông người chứng kiến.

— Cô mà biết điều thì đưa giấy ra đây cho tôi xem trước. Tôi hứa không để cô phải chịu thiệt.

Bạch Ngọc Phương đưa tay định giật lấy chiếc túi vải.

Mai Hoà lùi lại nửa bước, né tránh bàn tay của bà, giọng nói thong thả, rõ ràng từng chữ:

— Trưa mai bà có rảnh không? Lên nhà họ Trịnh uống chén nước đi. Có chuyện gì, chúng ta nói một thể trước mặt mọi người.

Bạch Ngọc Phương sững người, bàn tay lơ lửng giữa khoảng không rồi từ từ hạ xuống. Bà nheo mắt nhìn vẻ tự tin lạ thường của cô con dâu nhà họ Trịnh, gật đầu cái rụp:

— Được, trưa mai tôi lên. Để xem cô diễn trò gì.

Bạch Ngọc Phương quay người bỏ đi, gót giày nện xuống nền đất ẩm.

Mai Hoà nhìn theo bóng bà khuất sau sạp rau. Cô đã hẹn được người chứng kiến cho ngày mai. Trong tay mới chỉ có một tờ giấy do người ngoài ký, mà trưa mai thì cả nhà họ Trịnh sẽ đứng ở sân trước.

Hết chương 6
Mục lục

Chương 7 — Giữa sân trước, tôi từ chối ký

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px