Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 941 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Bác sĩ Lư Mẫn xoay người, đẩy cánh cửa gỗ của phòng bệnh khép chặt lại. Tiếng chốt cửa sập vào khung nghe khô khốc. Ông quay lại nhìn Mai Hoà, ngón tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ bệnh án kẹp bìa da xanh.
— Ba mươi triệu tiền thuốc chống đông với xét nghiệm tiền mổ. Đóng trước mười hai giờ trưa ngày mười chín. Quá một phút cũng tính là trễ.
Mai Hoà nắm chặt lấy thanh sắt lạnh ngắt ở mép giường của em trai. Lòng bàn tay cô ướt sũng mồ hôi.
— Nếu trễ thì sao ạ?
— Nếu trễ, khả năng giữ được suất mổ đã xếp cho tiểu Trác sẽ tụt xuống dưới mười phần trăm. Tôi nói thẳng để cô chuẩn bị tinh thần.
— Bác sĩ Lư, không thể du di thêm hai ngày sao? Tôi chắc chắn sẽ xoay đủ, chỉ cần qua ngày kia...
— Không được.
Lư Mẫn cắt lời cô, lắc đầu dứt khoát.
— Lịch phòng mổ tháng này của viện Thành Nam đã kín sạch cho các ca cấp cứu và bệnh nhân khác rồi. Không có chỗ nào để xin lùi hay chen ngang nữa cả.
Mai Hoà nhìn đăm đăm vào chiếc cốc thủy tinh cáu bẩn trên tủ đầu giường của em trai. Cô cầm lên, uống cạn sạch thứ nước nguội ngắt bên trong, rồi lẳng lặng rót đầy lại từ phích nước nóng bên cạnh, nhưng không đưa lên miệng uống thêm ngụm nào nữa.
Trên giường bệnh, Mai Trác vẫn nằm im không nhúc nhích. Gương mặt thằng bé nhợt nhạt dưới ánh đèn tuýp, nhưng hai bàn tay gầy gò đã siết chặt lấy góc chăn bông màu xanh nhạt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra.
---
Sau tấm kính quầy thu ngân, máy đếm tiền chạy xè xè. Mai Hoà đứng ở hành lang, ngón tay giữa vô thức xoay tròn chiếc nhẫn trên tay trái. Cô đếm lại xấp tiền còn nguyên nếp trong tay đến lần thứ hai, nhẩm tính con số trong đầu rồi đẩy qua khe kính nhỏ.
Nữ nhân viên thu ngân nhận lấy, vuốt phẳng rồi cho vào máy đếm. Sau vài giây, cô ta gõ bàn phím cạch cạch, lắc đầu nhìn Mai Hoà qua lớp kính dày:
— Không đủ đóng khoản hạn chót đâu chị. Quy định của bệnh viện là đóng thiếu một đồng cũng không giữ được phòng bệnh riêng.
Trên màn hình máy tính quay ra ngoài, bảng viện phí của Mai Trác lập tức nhảy sang màu đỏ lòm báo nợ.
— Nhưng em tôi...
— Chúng tôi phải làm theo lệnh từ trên xuống. Giường bệnh này đã có người khác đăng ký rồi.
Nửa tiếng sau, chiếc giường sắt của Mai Trác bị hai hộ lý đẩy ra khỏi phòng, đưa thẳng ra hành lang. Tiếng bánh xe rít lên trên nền gạch hoa men mờ. Chiếc giường được kê tạm ngay cạnh cửa thang máy, nơi người ra vào lại qua suốt ngày và gió lùa lạnh ngắt.
Mai Trác nằm trên giường, quay mặt vào bức tường quét vôi bong tróc. Thằng bé thở dài một tiếng, rồi hai tiếng, đến tiếng thứ ba thì khẽ khàng quay đầu lại nhìn chị:
— Chị, cho em xin ngụm nước.
Mai Hoà vội đưa chai nước khoáng lại gần. Mai Trác nhấp một hớp nhỏ, rồi bỗng nhiên nói một mạch:
— Cháo ở căng tin viện này dạo này nấu loãng thế không biết, toàn nước là nước, chẳng có tí thịt nào. Mà cái quạt trần ở hành lang này quay khỏe thật đấy chị ạ, mát hơn hẳn cái quạt rách trong phòng kia. Nằm đây vừa thoáng vừa dễ nhìn người qua lại, đỡ buồn chán.
Mai Hoà đứng im, cổ họng nghẹn đắng, không thốt nổi một câu hỏi nào thêm.
---
Mùi dầu mỡ cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi khi Mai Hoà vừa bước qua ngưỡng cửa gian bếp nhà họ Trịnh trên đồi Bạch Sa.
Ngay giữa phòng, Trịnh Kiêu giật phắt chiếc tạp dề của Tô Diệp ra. Gã thò tay vào túi tạp dề, lôi ra một tấm ảnh màu khổ nhỏ.
— Cái gì đây?
Trịnh Kiêu gằn giọng, đọc to dòng chữ ghi ngày tháng phía sau tấm ảnh bằng giọng mỉa mai, rồi đập mạnh nó xuống mặt bàn đá granite đen bóng.
— Giấy tờ giả này là ai làm ra hả? Nói!
Tô Diệp đứng run rẩy bên cạnh bếp ga, tay trái không ngừng ấp lên vết bỏng đỏ tấy ở cổ tay. Bà liếc nhìn Mai Hoà vừa bước vào, rồi lắp bắp chỉ tay về phía cô:
— Là... là chị Hòa! Chị Hòa đưa cho tôi tấm ảnh đó!
Ánh mắt Trịnh Kiêu lập tức xoáy thẳng vào Mai Hoà như hai mũi dao.
Mai Hoà nín thở. Cô bước tới, đưa hai bàn tay vẫn còn dính bụi đường lau mạnh vào chiếc tạp dề đang mặc, rồi áp chặt lòng bàn tay phải xuống mặt bàn đá để che đi ngón tay đeo nhẫn của mình.
— Anh Kiêu, chuyện này...
Ở góc phòng, Lã Thục Cầm vẫn ngồi im trên chiếc ghế tựa bọc da. Bà thong thả nhấc nắp ấm trà gốm Tử Sa lên, ngó nghiêng vào bên trong nhìn những lá trà đang nở ra, rồi đặt nắp ấm xuống, một tiếng
— cạch
khô gọn.
— Đủ rồi,
giọng Lã Thục Cầm lạnh tanh, không để cho ai kịp phân bua nửa lời.
— Khóa cửa khu người ở lại. Thu hết điện thoại của Mai Hoà cho tôi.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89