Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 8 phút · 1.658 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mùi dầu gió lẫn mùi thuốc bắc trong buồng bốc lên ngai ngái, át cả bát cháo hạt sen đặt trên bàn trà. Mai Hoà vắt ráo chiếc khăn bông trong chậu nước ấm, hơi nóng bốc lên làm mờ đi một góc chiếc gương soi treo tường. Cô đỡ lấy cánh tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh của cụ Trịnh Vĩnh Đạo, lau nhẹ từ cổ tay lên đến bả vai. Hôm nay cô lau rất chậm, chậm hơn mọi hôm một nhịp. Cô cố giữ hơi thở thật đều, không để bàn tay lộ ra một chút vội vã hay run rẩy nào.
Bàn tay cụ Trịnh Vĩnh Đạo bỗng co rút lại. Những ngón tay khẳng khiu như cành củi bấu chặt lấy ống tay áo vải thô của Mai Hoà. Cụ kéo mạnh một cái. Rồi buông ra. Rồi lại kéo thêm một cái nữa.
Mai Hoà dừng hẳn chiếc khăn bông, cúi sát, nhìn thẳng vào đôi mắt đã đục mờ của cụ. Cụ không thể phát ra tiếng, nhưng khuôn ngực gầy lép dưới lớp áo lụa trắng đang phập phồng liên hồi. Cụ dồn chút sức tàn, lần bàn tay run rẩy vào khe đệm bên hông, lôi ra một chiếc phong bì giấy xi măng hơi nhàu nát, đẩy mạnh về phía cô.
Mai Hoà đón lấy, nhét vội vào túi tạp dề. Cô hé miệng túi, liếc nhanh vào trong. Bên trong là ba mươi triệu tiền mặt và một mẩu giấy nhỏ có ghi bốn con số cùng ba chữ nguệch ngoạc:
— tờ thứ ba
.
Cụ Trịnh Vĩnh Đạo nhấc ngón trỏ lên, gõ cộc, cộc vào thành giường gỗ lim. Hướng ngón tay gầy guộc của cụ chỉ thẳng ra phía cầu thang dẫn lên phòng làm việc tầng hai, nơi kê chiếc tủ sắt hai cánh khoá số, rồi cụ lại thu tay về, tự chỉ vào ngực mình.
Mai Hoà ghé sát tai cụ, nói nhỏ:
— Cụ muốn con mở tủ sắt?
Cụ Trịnh Vĩnh Đạo gật đầu, mi mắt giật mạnh một cái.
— Cụ biết di chúc của cụ bị người ta động vào rồi đúng không?
Cụ gật đầu một cái thật dứt khoát, hơi thở hắt ra nghẹn đặc ở cổ họng. Mai Hoà rút trong túi áo ra một mẩu bút chì và một tờ giấy nhỏ, đặt bút vào lòng bàn tay cụ, kê tờ giấy bên dưới. Cụ cố bấu lấy bút, muốn viết thêm điều gì đó, nhưng ngón tay run bần bật, nét chì chỉ vạch ra mấy đường ngoằn ngoèo không thành hình, rồi cây bút tuột khỏi tay, lăn ra mép giường.
Ngón tay cụ buông lơi, rơi xuống đệm. Đầu ngón trỏ vẫn mấp máy muốn gõ tiếp lên thành giường nhưng không còn chút lực nào để phát ra tiếng động.
---
Mai Hoà cúi gập người lau sàn hành lang đá mài ngoài phòng thờ. Tiếng giẻ lau sột soạt đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa.
Bỗng từ buồng trong vang lên tiếng gõ vào thành giường, cộc, cộc, rời rạc mà gấp, rồi tắt hẳn.
Mai Hoà quăng phắt miếng giẻ, chạy xộc vào buồng.
Chỉ vài phút sau, cả nhà họ Trịnh ùa vào như ong vỡ tổ. Lã Thục Cầm, Trịnh Kiêu, Trịnh Hoành, Bạch Ngọc Phương, Tô Diệp dồn chật ních cả buồng trong và phòng thờ.
Lã Thục Cầm vừa vuốt ngực vừa quát lớn:
— Tô Diệp, gọi ngay cho bên nhà tang lễ đi! Chuẩn bị áo quan, nhanh lên!
Bên cạnh giường, Trịnh Hoành không thèm nhìn mặt cụ, ghé sát vào tai Trịnh Kiêu nói nhỏ nhưng giọng vẫn lọt ra ngoài:
— Anh Kiêu, đất khu nam giờ đang lên một trăm hai mươi triệu một mét vuông, chậm một ngày là mất vài tỷ tiền chênh lệch đấy.
Trịnh Kiêu gật đầu, mắt dán vào chiếc tủ sắt góc phòng:
— Cứ lo việc này xong đã.
Bạch Ngọc Phương đứng bên tủ phấn, tay vẫn lần giở mấy tờ tiền lẻ trong túi xách, bỗng quay ngoắt lại, mắt sắc lẹm nhìn Mai Hoà:
— Mai Hoà, cả sáng nay cô ở trong này với cụ. Cụ có trối lại câu nào, hay đưa cái gì cho cô không?
Mai Hoà đứng nép bên cạnh cửa, tay siết chặt lấy mép tạp dề thô, nơi mẩu giấy và phong bì tiền đang nằm im lìm. Cô nhìn thẳng vào mắt Bạch Ngọc Phương, giọng phẳng lặng:
— Cụ không nói được từ nào cả, chỉ uống nửa bát cháo rồi thiếp đi.
Lã Thục Cầm đứng bên kia giường bỗng liếc xéo qua Mai Hoà, ánh mắt dừng lại trên đôi bàn tay đang siết chặt tạp dề của cô rất lâu, lông mày bà ta khẽ nhíu lại.
---
Khói hương từ chiếc lư đồng lớn giữa phòng thờ bốc lên đặc quánh, xông cay xè mắt. Mai Hoà cầm chiếc chổi lông gà, cúi đầu quét những giọt sáp nến chảy đọng trên bệ thờ.
Lã Thục Cầm đứng giữa phòng, vẫy vẫy tay đầy sốt ruột:
— Dọn dẹp mấy cái khay kia rồi lui ra ngoài đi, không có việc của cô ở đây nữa.
— Vâng, thưa bà.
Mai Hoà cúi đầu, bưng chiếc khay đồng đựng chân nến đi thật chậm. Cô đứng sát mép cửa phòng thờ, giả vờ dùng khăn lau đi lau lại những vết ố trên chiếc chân nến cũ, dỏng tai nghe vào trong.
Người nhà họ Trịnh bắt đầu kéo mười hai chiếc ghế gỗ mun, kê thành một vòng lớn xung quanh chiếc bàn trà dài đặt giữa phòng. Tiếng chân ghế kéo lê trên sàn gạch men kêu kin kít buốt tai.
Trịnh Hoành kéo ghế ngồi xuống, đập mạnh tay lên bàn:
— Mẹ, ngày nào thì mời luật sư đến mở di chúc đây? Phải chốt sớm để con còn lo việc bên khu nam.
Lã Thục Cầm ngồi xuống chiếc ghế chính giữa, gõ móng tay sơn đỏ xuống bàn trà:
— Để lo xong tang lễ đã. Đúng một tháng nữa, ngày mười một tháng mười, mời cả mười hai người trong ban trị sự họ Trịnh đến đây.
Mai Hoà đứng ngoài cửa, tim đập thịch một cái. Mười một tháng mười. Trùng khớp cái ngày kiếp trước cô đã nghe một lần.
Còn ba mươi ngày. Mà trước đó năm ngày, đúng trưa mùng sáu, hai trăm triệu tiền cọc phải nằm trong tài khoản bệnh viện Thành Nam. Hai cái hạn chồng lên nhau, không cái nào chịu dời.
---
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng loa gọi tên bệnh nhân oang oang dội vào màng nhĩ. Mai Hoà đứng trước quầy thu ngân của bệnh viện Thành Nam, đẩy xấp tiền dày cộm trong phong bì của cụ Trịnh Vĩnh Đạo qua ô cửa kính.
— Mười sáu triệu rưỡi. Tôi đóng hết khoản nợ viện phí cho bệnh nhân Mai Trác.
Cô nhân viên thu ngân cho tiền chạy rè rè qua máy đếm, đóng cộp một cái lên tờ hóa đơn rồi đẩy qua khe:
— Đã xóa sạch nợ. Đây là biên lai xác nhận.
Mai Hoà cầm lấy tờ biên lai, vừa bước ra đến cổng viện thì một chiếc điện thoại đã dí sát vào mặt cô.
Trịnh Oánh đứng đó, một tay cầm điện thoại đang bật chế độ quay video, tay kia chỉ thẳng vào tờ biên lai trên tay Mai Hoà, giọng lanh lảnh:
— Ơ kìa chị Mai Hoà? Tiền đâu ra mà đóng một lúc cả đống nợ viện phí thế này? Chị vừa lấy trộm tiền của nhà họ Trịnh đúng không?
Mai Hoà không hề luống cuống. Cô nhanh tay úp ngược tờ biên lai vào sát ngực mình, chắn toàn bộ phần chữ khỏi ống kính camera. Cô nhìn thẳng vào camera của Trịnh Oánh, giọng lạnh tanh:
— Tiền tôi tự kiếm. Cô rảnh rỗi thì về lo việc tang cho cụ đi.
Nói xong, cô lách qua vai Trịnh Oánh, đi thẳng ra phía trạm xe buýt. Trịnh Oánh đứng phía sau vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt bấm lưu đoạn video vừa quay.
---
Cửa buồng chứa đồ ở dãy nhà ngang khép lại, bóng tối trùm xuống. Chỉ có ánh trăng nhợt lách qua khe thông gió nhỏ trên cao, rọi xuống những thùng giấy bám đầy bụi đất.
Mai Hoà đứng lặng giữa phòng. Cô đưa bàn tay trái lên, ngón cái chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út. Cô định vào phòng ký ức, tìm lại những thẻ liên quan đến bản di chúc kiếp trước, xem bốn con số kia mở ra thứ gì.
Thế nhưng, ngón tay cô bỗng khựng lại trên mặt nhẫn.
Một cảm giác hụt hẫng ập đến tê tái. Kiếp trước, cô chỉ là một đứa hầu gái bị gạt ra rìa, chưa từng một lần được tận mắt nhìn thấy hay mở tờ di chúc ấy ra đọc. Trong đầu cô hoàn toàn không có bất kỳ hình ảnh nào về nội dung tờ giấy đó. Phòng ký ức chỉ lưu lại những gì cô từng thấy, từng nghe. Cô không thể tìm thấy thứ mình chưa từng chạm tới.
Mai Hoà buông tay khỏi chiếc nhẫn, thở dài một hơi thật khẽ trong bóng tối. Lần này, phòng ký ức không giúp gì được cho cô nữa rồi.
Cô rút mẩu giấy ghi bốn con số và chiếc phong bì rỗng ra, gấp nhỏ lại, lách tay nhét sâu vào bên trong khe nứt của chiếc tủ gỗ đựng đồ lau dọn cũ nát ở góc tường.
Bốn con số kia rốt cuộc là mật mã mở ra cái gì? Và ai mới là kẻ đang nắm giữ
— tờ thứ ba
thật sự của bản di chúc kia?
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89