Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 9 phút · 1.808 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mặt trời đứng bóng đổ những vệt nắng gắt lên khoảng sân gạch nhà họ Trịnh.
Lã Thục Cầm từ trên bậc thềm đá bước xuống, hai tờ giấy A4 trên tay khẽ rung lên theo nhịp chân. Hạ Bân đi phía sau, Trịnh Oánh lững thững theo cuối. Ở góc sân gần bể nước, Tô Diệp đứng tựa vai vào cột, hai mắt nhìn chăm chăm xuống đất.
Lã Thục Cầm ném phịch tập giấy xuống mặt chiếc bàn đá giữa sân, giọng đanh lại:
— Hết giờ rồi. Ký đi.
Mai Hoà đang đứng bên giếng, hai bàn tay còn ướt nước. Cô không vội cãi, cúi xuống lấy vạt tạp dề vải thô lau kỹ từng ngón tay, giữ nhịp thở đều đặn. Cô bước lại gần bàn đá, nhìn rõ hàng chữ
— Thoả thuận ly hôn
in đậm trên đỉnh tờ giấy.
— Còn chờ cái gì nữa?
Lã Thục Cầm gõ ngón tay sơn đỏ xuống mặt bàn.
— Bút đây. Ký nhanh cho xong việc, đỡ mất thời gian của cả nhà.
Bạch Ngọc Phương ngồi trên chiếc ghế mây gần gốc cây lộc vừng, tay bưng chén trà nguội, mắt nhìn đăm đăm vào mép bàn đá.
Mai Hoà không cầm bút. Cô thọc tay vào chiếc túi vải bạt bạc màu đang đeo bên sườn, rút ra hai tờ giấy xếp tư đã có nếp gấp sâu, miết phẳng rồi đặt đè lên tờ thoả thuận của Lã Thục Cầm.
— Mẹ bảo con ký cái này làm gì?
Mai Hoà ngẩng đầu.
— Hỏi ngớ ngẩn. Ly hôn thì phải ký giấy.
Lã Thục Cầm nhíu mày.
Mai Hoà chỉ tay vào tờ giấy mình vừa mang ra, con dấu đỏ chót của cơ quan tư pháp quận hiện rõ dưới nắng:
— Đây là bản trích lục đăng ký kết hôn con vừa xin sáng nay. Đây là văn bản của phòng công chứng Tĩnh An.
Mai Hoà đọc to từng chữ trên tờ thứ hai.
— Việc đăng ký kết hôn tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền là hợp pháp và có hiệu lực trên toàn lãnh thổ, không phụ thuộc vào nơi cư trú hay hộ khẩu của hai bên sau đó. Con là vợ có đăng ký của Trịnh Kiêu. Hộ khẩu của con nằm ở đâu không đổi được một chữ nào trên tờ giấy này.
Lã Thục Cầm biến sắc, giật lấy tờ giấy, mắt quét nhanh qua những dòng chữ in mực đen:
— Mày... mày lấy cái này ở đâu ra?
— Bản sao trong nhà thì mẹ khoá trong tủ tài liệu ở phòng làm việc, con không xin lại làm gì.
Mai Hoà nhìn thẳng vào mắt bà.
— Con đi xin ở chỗ cấp ra nó. Giấy của nhà nước thì nhà nước cấp lại được, mẹ khoá bao nhiêu lần cũng thế thôi.
Khoảng sân lặng ngắt. Hạ Bân đứng sau lưng Lã Thục Cầm khẽ nhích chân lùi lại một bước.
Lã Thục Cầm mặt đỏ bừng. Bà rút chiếc khăn tay thêu hoa trong túi áo ra, bắt đầu lau mạnh vào mép bàn đá, lau đi lau lại như muốn tẩy sạch vết bẩn tưởng tượng. Bà nghiến răng, gọi cả họ cả tên cô:
— Mai Hoà! Cô giỏi lắm. Cô nghĩ cô cầm tờ giấy này là giữ được cái nhà này à?
Cạch.
Tiếng gót dép da cứng gõ mạnh xuống nền gạch sân. Bạch Ngọc Phương đứng dậy, tay vịn vào thành ghế mây. Bà không nhìn Lã Thục Cầm, chỉ hướng mắt về phía Mai Hoà, giọng trầm nhưng vang:
— Đã có dấu đỏ của nhà nước thì cứ theo luật mà làm. Mai Hoà vẫn là con dâu nhà họ Trịnh này.
Lã Thục Cầm khựng tay lau bàn. Bà nhìn Bạch Ngọc Phương, rồi lại nhìn Mai Hoà. Không nói thêm một câu nào, bà giật phắt tờ thoả thuận ly hôn trên bàn, quay người đi thẳng vào trong nhà, gót giày nện côm cốp lên bậc thềm.
---
Sân trước chỉ còn lại tiếng lá tre xào xạc bên bờ tường đất. Bạch Ngọc Phương đã đi về phía dãy nhà dưới, Hạ Bân và Trịnh Oánh cũng tản đi nơi khác.
Trịnh Kiêu từ phía ngách cửa hông bước ra, một tay bóp mạnh sống mũi, miệng cười nhạt một tiếng ngắn. Anh ta rút hộp thuốc lá trong túi quần, châm một điếu, khói xám bay bảng lảng trước mặt rồi tan nhanh vào nắng trưa.
Anh ta bước tới, đứng chắn ngay lối đi ra cổng của Mai Hoà.
— Ai đưa giấy cho cô?
Trịnh Kiêu hỏi cộc lốc, mắt nheo lại dưới làn khói.
Mai Hoà siết chặt quai túi vải bạt, đứng im tại chỗ:
— Tôi tự đi lấy.
— Tự đi?
Trịnh Kiêu nhếch mép, phả khói ra bên cạnh.
— Cô không biết đường đến ủy ban quận, càng không biết phòng lưu trữ nằm ở tầng mấy. Ai chỉ?
— Giấy tờ của tôi thì tôi tự biết đường đi hỏi.
Mai Hoà đáp ngắn gọn, chân nhích sang bên cạnh định tránh người anh ta.
Trịnh Kiêu lại bước xéo một bước, tiếp tục chắn lối:
— Trong cái nhà này, không có người dắt mối thì cô chẳng tự làm được cái gì cả. Nói đi, là ai?
— Không ai cả.
Mai Hoà nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng lạnh tanh.
— Anh tránh ra cho tôi đi.
Trịnh Kiêu nhìn cô trân trân, điếu thuốc trên tay cháy đỏ rực một góc. Anh ta không hỏi thêm, nhưng đôi mắt đầy sự nghi ngờ rõ rệt. Anh ta tránh đường, để cô lướt qua, nhưng ánh nhìn vẫn găm chặt sau lưng cô.
---
Buổi chiều, nắng quái hanh vàng xiên qua những kẽ lá chuối ở góc vườn cạnh dãy nhà ngang.
Trịnh Oánh đang đứng tựa lưng vào bể nước xi măng, hai ngón tay cái lướt thoăn thoắt trên màn hình điện thoại. Từ khoảng cách vài mét, Mai Hoà đi chậm lại, bước chân nhẹ hẫng trên nền đất nện ẩm ướt, không gây ra tiếng động.
Trên màn hình điện thoại của Trịnh Oánh, một đoạn video đang được phát lại. Tiếng nói rành rọt của Mai Hoà lúc trưa vang lên nho nhỏ từ loa ngoài:
— ...mọi văn bản ly hôn tự lập trước thời hạn này đều không có giá trị...
. Trịnh Oánh nhấn vào nút chia sẻ, dòng chữ
— Đang đăng tải
hiện lên rồi chuyển thành
— Đã đăng
.
Nhưng chỉ mười giây sau, ngón tay Trịnh Oánh đột ngột khựng lại. Cô ta nhíu mày, nhấn liên tiếp vào màn hình, chọn dòng
— Xóa bài viết
và xác nhận. Đoạn video biến mất khỏi trang cá nhân của cô ta.
Mai Hoà tiến lại gần thêm hai bước. Nghe tiếng bước chân, Trịnh Oánh giật nảy mình, vội vàng úp màn hình điện thoại vào ngực, mặt vênh lên mỉa mai:
— Nhìn cái gì? Xem tôi có quay được bộ mặt đắc ý của chị không à?
Mai Hoà dừng lại, chưa kịp mở lời hỏi thì Trịnh Oánh đã nguýt dài một cái, nhét điện thoại vào túi váy rồi quay ngoắt người bỏ đi về phía nhà trên.
---
Chiều muộn, bóng tối sập xuống nhanh chóng ở buồng trong cạnh phòng thờ. Mùi nhang trầm sót lại từ sáng quyện với mùi dầu gió tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt.
Cụ Trịnh Vĩnh Đạo nằm trên chiếc giường gỗ gụ, tấm chăn mỏng đắp ngang ngực. Mai Hoà bưng chậu nước ấm đặt lên chiếc đôn gỗ cạnh đầu giường, vắt khô chiếc khăn mặt nhỏ để lau tay cho cụ.
Khi những ngón tay cô vừa chạm vào cổ tay cụ, bàn tay gầy guộc, khô héo của cụ bỗng dưng siết nhẹ lấy ống tay áo vải lam của cô. Cụ kéo mạnh mấy lần, nếp nhăn trên trán nhíu chặt lại.
— Cụ ơi, con đây.
Mai Hoà thì thầm, cúi thấp người xuống sát mặt cụ.
Cụ không mở mắt, hơi thở khò khè kéo lên từng hồi nặng nhọc. Ngón tay trỏ của cụ buông ống tay áo ra, bắt đầu gõ
— cọc, cọc, cọc
xuống thành giường gỗ. Nhịp gõ ban đầu nhanh, gấp gáp, rồi thưa dần, nhẹ dần và tắt lịm.
Mai Hoà nén cơn run rẩy dâng lên trong ngực. Hơi thở của cụ lúc này nông và đứt quãng, hoàn toàn không giống với nhịp thở đều đặn mọi ngày. Cô cố giữ tay mình thật vững, tiếp tục đưa chiếc khăn ấm lau nhẹ lòng bàn tay cho cụ để cụ không hoảng sợ.
Cô nán lại bên giường, đứng im lặng nhìn gương mặt già nua của cụ dưới ngọn đèn ngủ mờ suốt mười phút, ghi nhớ kỹ từng nhịp gõ ngón tay vừa rồi, trước khi khẽ khàng bưng chậu nước bước ra ngoài.
---
Đêm khuya, bóng tối bao trùm buồng chứa đồ chật hẹp ở góc khu người ở. Mùi mốc của hòm xiểng cũ và bụi bặm xộc thẳng vào mũi.
Mai Hoà đứng ở góc phòng, tay trái khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cũ trên ngón tay áp út.
Cảnh vật xung quanh mờ đi, nhường chỗ cho không gian phòng ký ức tĩnh lặng. Trên bức tường tối, những tấm thẻ ký ức xếp thành từng hàng dài. Mai Hoà đứng thẳng, hai tay buông thõng hai bên sườn, tuyệt đối không chạm vào bất kỳ tấm thẻ nào.
Mắt cô dán chặt vào một ô thẻ nằm ở góc dưới bên trái. Tấm thẻ này trước đó vài ngày đã mờ tịt, xám xịt như một mẩu gỗ mục. Nhưng lúc này, nó lại đang phát ra thứ ánh sáng xanh dịu nhẹ, sáng rõ như mới, các đường vân trên bề mặt hiện lên sắc nét.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Mai Hoà. Cô siết nhẹ ngón tay quanh chiếc nhẫn. Quy luật biến mất và xuất hiện của các tấm thẻ mà cô từng tự tay ghi chép dường như đã bị phá vỡ.
Lọc cọc.
Tiếng bước chân nện trên lối đi lát gạch bên ngoài dãy nhà ngang vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Đó là tiếng giày hộ lý của Tô Diệp đi tuần đêm.
Mai Hoà lập tức xoay nhẫn, thoát khỏi phòng ký ức. Bóng tối của buồng chứa đồ ập lại. Cô rút từ trong túi áo ra một tờ lịch cũ xé vội, dùng mẩu bút chì ghi nhanh một dòng chữ kèm theo một dấu hỏi lớn vào mặt sau tờ giấy.
Khi tiếng bước chân ngoài cửa sát sạt, cô nhanh chóng lách người qua khe cửa buồng chứa đồ, chìm vào bóng tối hành lang.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89