Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 21 / 24

Đóng kịp tiền mổ nhưng phải đọc theo lời người khác

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút · 842 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 21 — Đóng kịp tiền mổ nhưng phải đọc theo lời người khác

Mùi cồn y tế quện với mùi mồ hôi ứ đọng trong sảnh chật cứng người. Bảng điện tử trên tường đứng yên một màu đỏ. Kẹt mạng. Cô nhân viên thu ngân gõ bôm bốp vào bàn phím, cáu kỉnh vứt con chuột sang một bên.

Bụng Mai Hoà thắt lại, từng cơn quặn lên rồi buông ra. Cô hít vào, ép luồng hơi đi xuống đáy phổi, nhẩm đếm nhịp thở. Bàn tay thọc sâu trong túi áo khoác, ngón cái miết dọc theo xấp tiền dày cộp, lật đi lật lại từng mép giấy ram ráp. Không thiếu một tờ. Chỉ cần cái bảng điện tử kia nhảy số trước hạn chót buổi trưa.

Khoảng cách từ lưng cô tới người đứng sau quá gần. Một luồng hơi thở nhè nhẹ phả ngay sau gáy. Cô hơi nghiêng đầu, đuôi mắt liếc thấy một mảng áo khoác quen thuộc.

— Được rồi! Người tiếp theo!

Giọng nhân viên thu ngân ré lên. Đồng hồ treo trên tường quầy chỉ mười một giờ bốn mươi. Mai Hoà lôi hai trăm triệu đẩy qua khe kính. Tiếng máy đếm tiền chạy ràn rạt, nuốt trọn tệp giấy. Bảng điện tử trên đầu chớp tắt. Dòng chữ báo nợ viện phí đỏ lòm biến mất. Tên Mai Trác trượt thẳng sang danh sách chờ mổ, hiện lên một màu xanh lục an toàn.

Cô xoay người bám vào mép quầy để lách ra. Trịnh Oánh đứng ngay sát lưng cô, điện thoại giơ ngang tầm ngực. Camera vừa hạ xuống, ngón cái đang gõ thoăn thoắt trên màn hình. Dòng chữ đập thẳng vào mắt Mai Hoà: *Chị dâu nhà người ta đi đóng viện phí cho em ruột*. Trịnh Oánh bấm nút đăng tải, ngước lên nhìn cô, khoé miệng hơi nhếch, rồi lách lên phía trước.

---

Cánh cửa phòng khám vừa khép lại, bác sĩ Lư Mẫn đưa tay ấn chốt khoá cái cạch. Tiếng ồn ào ngoài hành lang bị cắt đứt.

Chỗ quảng cáo 250px

— Suất mổ giữ được rồi.

Lư Mẫn xoay người lại, dựa lưng vào mép bàn làm việc.

— Nhưng khoản cọc chỉ là để xếp lịch.

Lư Mẫn gõ đốt ngón tay lên tập hồ sơ:

— Sáu mươi triệu còn lại, hạn ba mươi ngày tính từ hôm mổ xong.

Mai Hoà đứng thẳng lưng. Hơi thở cô không rối một nhịp, nét mặt phẳng lì như mặt nước hồ không gió.

— Tôi hiểu. Đúng cái hạn đó, khoản còn lại sẽ nộp đủ.

Lư Mẫn ngừng gõ tay, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cô. Chút ngạc nhiên xẹt qua đáy mắt ông, không còn cái kiểu nhìn thân nhân bệnh nhân bằng nửa con mắt như mọi ngày.

— Mai Hoà, chuẩn bị cho kỹ vào.

---

Mai Trác nằm nghiêng, gối đầu lên một cánh tay. Cậu thở dài. Một hơi. Rồi một hơi nữa. Rồi hơi thứ ba.

— Chị rót em ngụm nước.

Mai Hoà đưa cái cốc nhựa có cắm sẵn ống hút tới sát miệng em. Mai Trác không ngậm lấy ống hút. Ánh mắt cậu dán chặt vào mặt chị, dò xét, sắc lẹm.

— Tiền chị lấy ở đâu ra?

— Tiền công ba năm.

Mai Hoà đáp gọn, giọng chắc nịch, không chùng xuống nửa âm.

— Chị làm trong nhà họ, khoản nào ra khoản đó. Giờ rút ra.

Mai Trác nhíu mày, khoé môi hơi mím lại. Ánh mắt vẫn không dời đi, như muốn bóc trần tận đáy thứ gì đang giấu sau câu nói ấy.

Mai Hoà rút điện thoại, vuốt mở màn hình, đưa thẳng bản chụp tờ giấy nhận tiền tới trước mặt em trai. Căn giữa màn hình là nét chữ ký rành rành.

Mai Trác cầm lấy điện thoại. Cậu đọc lướt qua, lại thở dài, trả máy lại cho chị. Cậu nằm ngửa ra, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà thạch cao, im lìm.

---

Gió chiều cuốn bụi rê trên mặt sân xi măng. Bạch Ngọc Phương đứng lù lù chắn ngang cửa vào nhà.

Bà ta mở cái ví da cũ, ngón tay lật lật mấy tờ tiền lẻ nhàu nhĩ, đếm đi đếm lại, giấy sột soạt. Đếm xong, bà ta ngước lên.

— Khoản nợ giấy tay, hạn trả tôi nói rồi đấy.

Bạch Ngọc Phương rút từ kẹp ví ra một tờ giấy gấp tư, mở bung ra. Giọng bà ta cất lên, đọc rành rọt từng câu, từng chữ trong bài phát biểu đã soạn sẵn. Từng lời ép thẳng vào mặt Mai Hoà.

— Lên phiên họp, cô liệu mà mở miệng. Đọc khác đi một chữ, tôi lập tức rút tiền lại.

Tay Mai Hoà thõng bên hông, ngón cái lần sang xoay mạnh chiếc nhẫn kẹt cứng trên ngón áp út. Đau nhói. Cô đếm thầm. *Một. Hai. Ba.* Cơ mặt cô không giật lấy một cái, tĩnh lặng như tảng đá chặn giữa đường.

Cô vươn tay, nhận lấy tờ giấy phát biểu từ tay Bạch Ngọc Phương. Miết dọc nếp gấp, cất vào túi.

Hết chương 21
Mục lục

Chương 22 — Mổ xong rồi, lại thêm hạn đóng tiền mới

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px