Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 12 / 24

Lên xưởng dệt gặp Đào Kiện Bình

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 10 phút · 2.009 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 12 — Lên xưởng dệt gặp Đào Kiện Bình

Tiếng kim dệt chạy lách cách liên hồi, dội thẳng vào tai Mai Hoà. Hơi nóng hầm hập mang theo mùi dầu máy bốc lên từ hai dãy máy dệt kim tròn đặt san sát. Mai Hoà xách làn cơm tre, khom người đi sau lưng Hạ Bân về phía bảng chấm công bằng thép rỉ ở góc tường.

Trịnh Kiêu đang đứng tựa hông vào mép bàn gỗ kê sát tủ tài liệu, mặt ám một lớp dầu xám xịt. Thấy bóng người, anh ta cau mày giật lấy cái làn cơm trong tay cô, nói át cả tiếng máy dệt:

— Ai mượn cô mang tới tận đây? Về ngay đi!

— Em nấu thêm mấy món...

Mai Hoà lùi lại nửa bước, mắt nhìn chằm chằm vào cái phích nước đặt trên bàn gỗ, hai tay khép nép trước bụng.

— Anh ăn nóng cho kịp ca.

— Đã bảo không cần!

Trịnh Kiêu khoát tay, đẩy mạnh vai cô hướng ra phía cửa xưởng.

Chỗ quảng cáo 250px

— Hạ Bân, đưa chị dâu cậu ra cổng. Ở đây bụi bặm, rác mắt.

Mai Hoà lùi ra lối cửa ngách, gót giày giẫm phải một mẩu suốt chỉ nhựa, vỡ đánh rắc. Vai cô vừa chạm khung cửa sắt rỉ thì một bóng người to lớn chắn ngang luồng sáng ngoài sân. Lôi Cửu xộc vào xưởng, áo khoác da bốc mùi thuốc lá. Gã đứng giữa lối ra vào, hai chân giang rộng, chặn cứng cả cô lẫn Hạ Bân.

Lôi Cửu không nhìn cô, gã ném một ánh mắt sắc lẹm về phía Trịnh Kiêu, rút từ túi áo ra một mảnh giấy nhớ màu vàng úa, đập mạnh lên mặt bàn gỗ kêu bộp.

— Ghi lại đi Trịnh tổng.

Lôi Cửu gằn giọng, giọng nói ồm ồm vang lên lấn át cả tiếng rầm rì của máy móc.

— Không chín...

Gã đọc chậm rãi, rõ ràng từng con số điện thoại.

Trịnh Kiêu nghiến răng, với tay lấy cây bút bi đỏ cắm sẵn trong ống nhựa, cắm cúi vạch những nét run rẩy lên rìa một tờ hóa đơn cũ.

— Số này để chú gọi khi gom đủ.

Lôi Cửu khoanh hai tay trước ngực, giọng gã bỗng cao vút, dội lên trần tôn xưởng dệt.

— Một tỷ hai. Hạn chót ba mươi tháng chín. Chậm một ngày, tôi dỡ một cái máy dệt mang đi.

Một tiếng cạch khô khốc từ góc phòng. Chiếc máy dệt kim bên trái dừng chạy, kéo theo một loạt rơ-le nhảy lách tách. Công nhân đứng bên các ụ máy dồn mắt về phía bàn làm việc, tay vẫn cầm con suốt, chân đã dịch lại gần. Máy thứ hai tắt hẳn. Cả phân xưởng chùng xuống, tiếng máy còn lại nghe rời rạc từng nhịp.

Trịnh Kiêu đứng đực ra, mặt xám ngoét. Anh ta dùng gót chân đá mạnh vào chiếc ghế xoay bọc giả da rách nát, khiến nó xoay một vòng, đập vào góc bàn. Không hé răng được nửa lời, anh ta luống cuống tháo chiếc đồng hồ đeo tay dây kim loại bóng loáng, đặt cạch lên mặt gỗ đầy vết dầu mỡ.

Lôi Cửu nhìn chiếc đồng hồ, nhếch mép, không thèm chạm vào. Gã xoay người, chìa ngón tay thô ráp chỉ thẳng vào mặt Mai Hoà.

— Này cô em dâu.

Lôi Cửu cười nhạt, hơi thở nồng mùi rượu phả vào không khí.

— Từ nay về sau, ai có tiền thì tôi nói chuyện với người đó. Chồng cô không trả nổi, tôi cứ gõ cửa nhà cô mà tìm tiền.

Mai Hoà nín thở, hai vai co rúm. Gã đã nhớ mặt cô.

---

Lôi Cửu khuất sau cổng, không khí trong xưởng mới loãng ra. Mai Hoà không đi ngay. Cô nấn ná bên chiếc làn cơm, giả vờ nhặt cái nắp phích rơi dưới đất.

Cách đó năm bước chân, Trịnh Oánh đang đứng nép sau cột bê tông, ngón tay bấm thoăn thoắt trên màn hình điện thoại. Gương mặt cô ta căng thẳng, mắt thỉnh thoảng liếc ngang dọc.

Mai Hoà vờ bước qua phía bên kia bàn chấm công để dọn nốt cái bát sứ. Thấy bóng áo xanh nhích lại gần, Trịnh Oánh giật mình xoay lưng, áp màn hình vào ngực.

Mai Hoà dừng lại, tay nâng chiếc làn cơm ngang hông, mắt nhìn đăm đăm vào dãy máy dệt vừa tắt lịm. Qua khe hở giữa cột bê tông và chiếc tủ sắt cũ, cô thấy Trịnh Oánh đưa điện thoại lên ngang tầm mắt, hướng camera về phía chiếc đồng hồ của Trịnh Kiêu vẫn nằm chơ vơ trên bàn gỗ trước cả đám công nhân đang xì xào.

Tách.

Tiếng chụp ảnh rất nhỏ chìm nghỉm trong tiếng một máy dệt ở dãy trong cùng khởi động lại. Mai Hoà nheo mắt nhìn từ xa, thấy màn hình chuyển sang trang mạng xã hội. Trịnh Oánh gõ vài chữ, nhấn gửi, rồi xoá, rồi cắn răng đăng lại.

Vậy là chuyện đã lọt ra ngoài. Mai Hoà khẽ hít một hơi sâu, quay người bước nhanh ra phía cửa trước khi Trịnh Oánh kịp quay đầu lại nhìn mình.

---

Bóng tối phủ xuống sân nhà họ Trịnh. Hơi sương lạnh ngắt luồn vào cổ áo. Mai Hoà đứng bên dây phơi căng giữa hai gốc cây táo, tay cầm chiếc kẹp gỗ kẹp hờ vào mép chiếc chăn bông cũ, dỏng tai về phía hiên nhà chính, nơi ngọn đèn tròn treo lơ lửng tỏa thứ ánh sáng vàng vọt, bóng đèn ám một lớp muội đen.

Bên dưới ngọn đèn, Lã Thục Cầm đang đứng trước chiếc bàn trà bằng gỗ gụ. Trịnh Kiêu đứng cúi đầu đối diện bà, hai tay thọc sâu vào túi quần, mũi giày gõ nhẹ xuống nền gạch tàu từng nhịp một.

Mai Hoà giả vờ giũ góc chăn cho thẳng, nấn ná thêm vài giây.

Dưới hiên nhà, Lã Thục Cầm rút từ túi áo khoác ra một chiếc khăn tay cũ màu xám. Bà cúi người, miết mạnh chiếc khăn xuống mép bàn trà gỗ gụ. Một lần. Hai lần. Đến lần thứ ba, khi chiếc khăn đã quệt lên một vệt bụi đen sì, bà đột ngột đứng thẳng dậy.

Bốp!

Tiếng tát khô khốc, vang dội giữa khoảng sân tối om. Trịnh Kiêu bị đánh lệch cả mặt sang một bên, chiếc đồng hồ cũ dây da anh ta lôi ra đeo tạm va vào cạnh bàn kêu một tiếng cốp.

— Trịnh Kiêu!

Lã Thục Cầm gầm lên, giọng run lên nhưng không ai dám cắt lời. Bà chỉ thẳng ngón tay gầy guộc đầy vết đồi mồi vào mặt con trai.

— Mày nói cho tao biết, tiền của công ty rốt cuộc đã đi đâu hết rồi?

Trịnh Kiêu không ngước mắt lên, hai vai rung nhè nhẹ.

Mai Hoà kẹp nốt góc chăn rồi lùi vào hành lang tối dẫn xuống dãy nhà ngang. Cánh cửa gỗ dày khép lại, cắt đứt những âm thanh giận dữ ngoài sân.

---

Mai Hoà ngồi thẳng lưng dậy, tiếng lò xo cũ kêu cót két rồi lặng đi. Căn phòng sau nhà họ Trịnh tối om. Tiếng ngáy đều đều của mấy người làm từ gian ngoài vọng vào qua tấm màn ngăn mỏng manh.

Cô đưa bàn tay trái lên ngang tầm mắt. Chiếc nhẫn nằm im lìm trên ngón áp út, mặt kim loại lành lạnh chạm vào da thịt. Quen tay, Mai Hoà đặt ngón cái lên mặt nhẫn, xoay nhẹ hai vòng ngược chiều kim đồng hồ rồi nhắm chặt mắt lại.

Một khoảng không tĩnh lặng mở ra trong tâm trí cô, nơi bức tường xám xịt phủ đầy những chiếc thẻ gỗ treo lơ lửng hiện hình rõ nét. Cô không có ý định xem chi tiết hay rút bất kỳ chiếc thẻ nào, chỉ đưa mắt lướt qua một lượt theo thói quen để kiểm tra trạng thái của chúng. Phòng ký ức im lìm. Các thẻ gỗ chỉ sáng tối khác nhau, không cho cô biết thêm điều gì về những chuyện vừa xảy ra bên ngoài. Cô cũng không thể mở miệng hỏi ai, chuyện này cô không thể hé với ai.

Ngón tay cô bỗng khựng lại trên mặt nhẫn.

Một chiếc thẻ gỗ vốn nằm ở góc khuất phía dưới, suốt thời gian qua luôn mờ tối đến mức gần như lẫn vào bóng đêm của bức tường, lúc này bỗng dưng phát ra một vầng sáng nhạt. Nó đã tự sáng thêm một bậc rõ rệt, nổi bật hẳn lên so với những chiếc thẻ xung quanh.

Mai Hoà mở bừng mắt. Cô với tay lấy chiếc đèn pin nhỏ trên bậu cửa sổ, bấm công tắc. Vệt sáng hẹp soi rõ tờ lịch cũ đã sờn rách đặt trên bàn gỗ. Cô lật mặt sau của tờ lịch ra, những dòng chữ nhỏ viết bằng bút mực xanh từ lần trước hiện ra dưới vệt sáng hẹp.

Cô đối chiếu dòng ghi chép cũ với hiện tượng vừa thấy. Đúng vậy, sự lặp lại này không hề ngẫu nhiên. Lần trước, khi một bí mật của nhà họ Trịnh bị phơi bày trước mắt người ngoài, chiếc thẻ này cũng đã sáng lên một bậc như thế.

Mai Hoà kẹp mẩu bút chì gỗ trong tay, tì mạnh xuống mặt sau tờ lịch, nín thở chép thêm hai dòng mới dưới vệt sáng ấy:

— Thẻ góc dưới bên phải tăng độ sáng một bậc. Thời điểm: ngay sau khi chuyện xưởng dệt vỡ lở.

Cô tắt đèn pin, bóng tối lại ập xuống, nuốt chửng tờ giấy lịch nhăn nhúm trong tay cô.

---

Mùi trà mạn chát gắt bốc lên từ chiếc ấm gốm sứt vòi đặt giữa bàn gỗ của quán trà Lục Vân. Nắng sớm rọi qua ô cửa kính mờ bụi, chiếu thẳng vào những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt Đào Kiện Bình.

Mai Hoà đẩy nhẹ mẩu giấy bản nhỏ bằng đầu ngón tay về phía đối diện. Trên giấy chỉ vỏn vẹn một cái tên được viết bằng nét mực đen khô khốc.

Đào Kiện Bình liếc nhìn tờ giấy, không thèm cầm lên. Ông ta dựa lưng vào chiếc ghế tre kêu ken két, hai tay đan chéo trước bụng, giọng khàn khàn:

— Một cái tên suông thì giải quyết được gì? Cô lấy cái này ở đâu ra? Ai cho cô biết chuyện này?

Mai Hoà giữ cho bả vai mình không run rẩy, mắt cô dán vào những lá trà trôi lơ lửng trong chén nước màu vàng đục, giọng đều đều:

— Tôi lấy ở đâu không quan trọng. Ông chỉ cần biết cái tên này có liên quan trực tiếp đến những gì ông đang tìm.

— Tôi cần bằng chứng cụ thể.

Đào Kiện Bình gõ ngón tay trỏ xuống mặt bàn gỗ kêu cộc cộc.

— Không có sổ sách, không có chữ ký, tôi không tin. Cô đừng hòng lấy được bất cứ thứ gì từ tôi bằng một mảnh giấy lộn thế này.

Mai Hoà vẫn không nhìn thẳng vào mắt ông ta. Cô nhấp một ngụm trà nguội ngắt, vị đắng chát bám chặt nơi đầu lưỡi. Cô hạ giọng nói, từng từ một rõ ràng:

— Lúc trước ông đã hứa thế nào? Tôi đưa ra được manh mối đúng hướng, ông sẽ giao phần tiếp theo. Tôi đang đi đúng đường của ông rồi.

Đào Kiện Bình im lặng. Tiếng xe máy nổ lạch bạch ngoài đường vọng vào qua khe cửa, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong góc quán.

Ngón tay thô ráp của ông ta gõ thêm hai nhịp xuống bàn. Sau vài giây chần chừ, Đào Kiện Bình không đẩy mẩu giấy trả lại. Ông ta vuốt phẳng nếp gấp, khép lòng bàn tay lại, rồi thong thả bỏ vào túi áo khoác xám.

Ông ta không nói thêm lời nào, mắt nhìn ra phía cửa sổ.

Hết chương 12
Mục lục

Chương 13 — Bị nhốt và thu điện thoại trước hạn đóng tiền

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px