Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 20 / 24

Bị mua chuộc bằng ba năm tiền công

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 9 phút · 1.738 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 20 — Bị mua chuộc bằng ba năm tiền công

Mùi trà Thiết Quan Âm hãm quá tay sực lên ngai ngái.

Mai Hoà đứng trước bàn làm việc tầng hai. Lã Thục Cầm ngồi dựa lưng vào ghế da, ngón tay sơn đỏ gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt bàn kính. Hôm nay bà ta nói chậm hơn thường ngày, từng chữ kéo dài ra, như đang rải mồi.

— Cô ở nhà này cũng lâu rồi, Mai Hoà.

Lã Thục Cầm vươn tay nhấc nắp ấm trà bằng sứ lên, thò cổ ngó vào đám bã lềnh bềnh bên trong, rồi đặt nắp xuống kêu cái cạch.

— Tôi không bạc đãi người làm. Nhất là người biết điều.

Mai Hoà cúi nhìn mũi giày mình.

— Mẹ dạy phải.

— Sắp tới nhà họ Trịnh có phiên họp nội bộ.

Chỗ quảng cáo 250px

Lã Thục Cầm đẩy một tờ giấy in sẵn từ mép bàn về phía cô, kèm theo một cây bút máy.

— Cô dọn đồ, rời khỏi đồi Bạch Sa trước ngày đó. Và cấm có lảng vảng về đây trong ngày họp. Đổi lại, một trăm năm mươi triệu này là của cô.

Lã Thục Cầm ném đánh rịch xấp tiền xuống cạnh tờ giấy.

— Vâng, con đi ngay cũng được.

Mai Hoà gật đầu tắp lự, mặt không biến sắc.

Lã Thục Cầm nhếch mép, hất hàm về phía tờ giấy in.

— Ký đi.

Mai Hoà cầm tờ giấy lên, lướt mắt qua. Lời lẽ chặt chẽ, ép cô tự nguyện cắt đứt mọi liên hệ, cam kết không bao giờ quay lại nhà họ Trịnh. Trong đầu cô đã tính xong nước cờ từ lúc bước chân lên cầu thang.

— Mẹ cho con xin một tờ giấy trắng.

Mai Hoà đẩy tờ giấy in sẵn trả lại.

— Tôi nhận tiền, đi khỏi đồi Bạch Sa, không về ngày họp. Con hứa miệng mẹ không tin, thì để con tự tay viết giấy nhận tiền. Giấy in sẵn thế này nhỡ sau này người ngoài nhìn vào lại bảo mẹ ép uổng người ăn kẻ ở. Con tự viết, ghi rõ ngày tháng năm, có chữ ký hai bên, mẹ giữ một bản.

Lã Thục Cầm cau mày, liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Bà ta đang có hẹn.

— Tuỳ cô, lằng nhằng rách việc.

Bà ta ném xấp giấy trắng ra.

— Viết nhanh lên.

Mai Hoà cúi xuống, rút nắp bút máy. Cô nắn nót viết từng chữ thật to, rõ ràng. Cô viết rõ đã nhận đủ một khoản tiền, gọi đích danh đó là tiền công ba năm làm người ở cho nhà họ Trịnh, chốt bằng ngày tháng hôm nay, tuyệt nhiên không có lấy một chữ nào dính tới việc phải rời đồi Bạch Sa hay vắng mặt ở phiên họp.

Cô đẩy hai bản qua mặt bàn. Lã Thục Cầm liếc vội đồng hồ lần nữa, vớ lấy bút gạch loẹt một đường chữ ký lên cả hai tờ, chẳng buồn đọc kỹ. Mai Hoà vơ xấp tiền, nhét thẳng vào túi vải.

Khi tiếng giày cao gót của bà chủ gõ cộp cộp xa dần ngoài hành lang, Mai Hoà vuốt phẳng tờ giấy có chữ ký còn chưa ráo mực, nhét sâu vào túi áo. Tờ giấy này êm được đến bao giờ, hay ngày mai Lã Thục Cầm đọc lại mới biết mình ký nhầm cái gì, chuyện đó để sau hãy tính.

---

Sáng hôm sau, chợ Ngô Đồng ồn ào tiếng loa rao vặt.

Mai Hoà lách qua đám đông mua rau, chen vào đứng trước sạp thu mua đồ cũ ngay đầu chợ. Cô thò tay vào sâu đáy túi, lôi ra một gói vải vụn bọc nhiều lớp. Đầu ngón tay cô hơi run lên khi tháo từng nút buộc.

Bên trong là đôi vòng vàng chạm trổ thủ công. Đồ cưới.

Người đàn ông ngồi sau tủ kính đẩy gọng kính lúp xuống, nhón lấy đôi vòng, lật qua lật lại dưới ánh đèn hắt. Gã liếc nhìn bộ quần áo sờn gấu của Mai Hoà, lại nhìn vẻ vội vã vương trên đuôi mắt cô.

— Đồ này cũ quá rồi. Vàng giờ rớt giá, bán vội thì trừ hao hụt thủ công đi, tôi trả sát sàn sạt đấy nhé.

Gã quăng đôi vòng lên đĩa cân tiểu ly.

— Hai mươi lăm triệu.

Mai Hoà siết chặt quai túi. Cô cần tiền nhanh gọn để gộp ngay vào khoản đang thiếu. Nấn ná mặc cả thêm nửa ngày ở đây, việc khác sẽ lỡ dở. Cô nuốt cục nghẹn xuống, ép nét mặt mình phẳng lì, không cho gã thấy sự xót xa.

— Đếm tiền đi.

Cô hất cằm.

Gã chủ sạp cười khẩy, lôi xấp tiền trong ngăn kéo ra đếm xoẹt xoẹt. Mai Hoà nhận tiền, vuốt lại mép giấy, quay ngoắt bước đi. Đôi vòng cưới không còn nữa. Một trăm năm mươi của bà chủ, hai mươi lăm của đôi vòng, mười hai tiền tin của toà báo, cộng nốt chỗ dành dụm ba năm giấu trong ruột gối, vừa chạm hai trăm triệu, không dư một đồng. Còn đúng hai ngày nữa là tới trưa mùng sáu.

---

Khe cổng sắt nhà họ Trịnh mở hé một lối nhỏ.

Mai Hoà lách người bước qua. Ngay lúc đó, khoé mắt cô bắt được một vệt phản quang loé lên từ góc khuất sau cây tùng. Trịnh Oánh đứng nép ở đó, chiếc điện thoại giơ cao ngang ngực, mắt camera đen ngòm chĩa thẳng vào lưng cô.

Mai Hoà không khựng lại. Cô bước đều nhịp, tay xách chiếc túi đi chợ rỗng tuếch, giữ vẻ mặt của một kẻ đi làm việc vặt thường ngày. Cô biết mẹ con họ đang theo dõi mình gắt gao. Cứ để cô ta quay. Trịnh Oánh hạ điện thoại xuống, nhìn chằm chằm theo bóng Mai Hoà qua khe cổng, môi nhếch lên một nụ cười nhạt rồi quay gót bỏ vào trong nhà, chẳng thèm quát gọi một tiếng.

Đoạn video cô tự ý ra khỏi cổng đó, Trịnh Oánh sẽ đem cho ai xem, lôi ra đổ lên đầu cô vào lúc nào. Mai Hoà kệ. Việc của cô bây giờ là phải bám kịp chiếc xe của Hạ Bân đang chực lăn bánh khỏi ngã tư dưới dốc.

---

Gian chờ của phòng công chứng Tĩnh An sực mùi giấy in và mực dấu.

Mai Hoà ngồi thu lu trên dãy ghế nhựa sau tấm biển đồng to tướng ghi giờ làm việc, cúi gập người như đang bận lục lọi gì đó trong túi xách. Mắt cô trân trân dán vào quầy tiếp nhận số ba.

Hạ Bân đang đứng đó, tay đưa ra chiếc phong bì thứ hai, dày và được dán kín bưng bằng băng dính trong. Phía sau lớp kính, Phùng Đắc Lộ đưa tay nhận lấy. Gã luật sư liếc mắt nhìn quanh, tay trái tiện thể vớ lấy con dấu đỏ, đập chát một tiếng xuống tờ giấy trắng tinh trên mặt bàn, làm như đang hì hục đóng dấu hồ sơ. Cùng lúc tiếng chát vang lên, tay phải gã luồn chiếc phong bì vào trong chiếc cặp da bò đặt dưới gầm bàn, bấm khoá số cái cạch.

Mai Hoà nín thở. Chắc chắn rồi. Nó đã nằm gọn trong chiếc cặp riêng đó.

Mười lăm phút sau, dưới bãi xe ngột ngạt nắng, Hạ Bân kéo cửa kính ô tô xuống, trán lấm tấm mồ hôi. Anh ta liếc quanh bãi đỗ rồi gắt khẽ với Mai Hoà đang đứng cách nửa mét.

— Đứng lùi ra, ai thấy lại rách việc. Đây là chuyến thứ hai rồi. Chuyến đầu tôi chở đi từ trước, xong xuôi hết rồi.

Mai Hoà lùi lại một bước, nhìn chiếc lốp xe lăn đi. Tờ thứ ba giả nằm trong chiếc cặp da ấy, rốt cuộc chúng định rút ra dùng vào khoảnh khắc nào.

---

Đêm xuống sâu, khu nhà ở phía sau đồi Bạch Sa vắng lặng như một bãi tha ma.

Mai Hoà ngồi xếp bằng trên phản gỗ. Căn phòng tối om. Chiếc nhẫn trên ngón áp út nóng rẫy lên. Cô xoay nó hai vòng ngược chiều, nhắm mắt.

Bóng tối nứt ra, nuốt chửng cô vào trong khoảng không đặc quánh.

Ngay khi đôi chân cô chạm vào mặt sàn vô hình, chiếc nhẫn co rúm lại, siết chặt vào đốt ngón tay như một chiếc kìm thép. Mai Hoà nghiến chặt răng, nếm thấy vị máu tanh rỉ ra từ kẽ môi. Thẻ cảnh này cô phải đứng yên lâu hơn bất kỳ lần nào trước đây. Một cử động nhỏ do đau đớn cũng sẽ hất văng cô ra ngoài.

Cô trừng mắt nhìn xuyên qua làn sương mờ. Cảnh tượng phiên họp nội bộ gia tộc kiếp trước đang tua lại. Mười hai chiếc ghế gỗ trắc kê thành hình bán nguyệt. Cô khắc sâu vào óc từng khuôn mặt đang ngồi, ai ngồi vị trí nào. Người đầu tiên mở miệng, kẻ thứ hai chen ngang. Và rồi, Phùng Đắc Lộ đứng dậy, vuốt ve chiếc cặp da bò. Gã hắng giọng, rút tờ thứ ba giả ra.

Từng câu, từng chữ gã đọc bập vào tai Mai Hoà. Cô nhẩm theo, khoá chặt nguyên văn lời đọc ấy vào bộ nhớ. Cơn đau từ ngón tay truyền thẳng lên màng óc, giật tung từng dây thần kinh, nhưng cô cắm móng tay vào lòng bàn tay còn lại, quyết không chớp mắt.

Khi câu cuối cùng của Phùng Đắc Lộ dứt hẳn, không gian vỡ vụn.

Mai Hoà đổ gục xuống mặt phản, ngực phập phồng hứng lấy từng ngụm khí lạnh. Cô mướt mải mồ hôi. Khi bật chiếc đèn pin nhỏ rọi vào tay mình, cô sững người.

Vệt tím đen từ ngón áp út đã bò lan xuống tận giữa lòng bàn tay, hằn rõ như những cái rễ cây chằng chịt. Cô đưa tay kia định xoay chiếc nhẫn. Không xoay được nữa. Cố rút ra. Nó kẹt cứng, như thể đã đúc dính vào xương cốt cô.

Sơ đồ mười hai chiếc ghế đã có. Lời đọc đã có. Bản giả kia sắp được công bố trước mười hai cái miệng ở phiên họp. Không có cách nào đánh tráo lại, chỉ còn đúng một con đường: bẻ gãy chính kẻ đang nắm giữ nó.

Hết chương 20
Mục lục

Chương 21 — Đóng kịp tiền mổ nhưng phải đọc theo lời người khác

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px