Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 9 phút · 1.844 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tiếng chổi tre quét loẹt xoẹt trên sân gạch. Mai Hoà miết chặt cán chổi, mắt hướng về phía chiếc ghế băng dưới gốc cây hòe ở góc sân trước. Trịnh Oánh đang ngồi đó, một tay cầm tờ báo chiều phẳng phiu mới cứng, tay kia cầm chiếc điện thoại màn hình sáng loáng.
Mai Hoà vuốt lại vạt tạp dề vải thô trên người, giả bộ phủi bụi rồi bước lại gần vài bước, đưa chổi quét đi quét lại một cụm lá khô rụng.
Trịnh Oánh giật nảy mình, vội vàng úp sấp chiếc điện thoại xuống đùi, đè tờ báo lên trên che kín màn hình. Cô ta lườm Mai Hoà:
— Quét dọn kiểu gì mà cứ sấn sát vào người khác thế?
Mai Hoà lau hai bàn tay vào vạt tạp dề xám, đầu hơi cúi:
— Tôi quét nốt mấy cái lá khô này rồi đi ngay.
Trịnh Oánh hừ một tiếng, lại lật điện thoại lên, ngón tay cái lướt nhanh trên màn hình. Cô ta gõ cạch cạch một lúc, rồi đột ngột cau mày, nhấn nút xóa sạch đoạn vừa viết.
Mai Hoà đứng yên, lưng hơi khom, vờ như đang dồn đống rác nhưng mắt dán vào ngón tay Trịnh Oánh. Trịnh Oánh giơ điện thoại lên, căn góc chụp đúng trang nhất của tờ báo chiều, nơi có dòng tiêu đề in đậm màu đen. Đoạn cô ta gõ thoăn thoắt một dòng trạng thái mới, dài hơn hẳn, rồi nhấn nút gửi.
Chỉ vài giây sau, Trịnh Oánh đã dán chặt mắt vào màn hình, ngón tay liên tục vuốt xuống. Mắt cô ta sáng lên khi thấy số lượt xem cứ nhảy lên, môi mím chặt cố giấu nụ cười đắc ý. Cô ta hoàn toàn quên mất có người đang đứng cạnh, cũng chẳng buồn hỏi Mai Hoà lấy một câu về nguồn tin.
Mai Hoà khẽ lùi lại một bước, rồi hai bước, gạt nhẹ chiếc chổi tre hướng về phía hông nhà. Trịnh Oánh vẫn không ngẩng đầu lên.
Tin đã ra khỏi tay cô rồi, giờ chỉ còn chờ xem ai trong nhà đọc được trước.
---
Hành lang đá mài mát lạnh dưới chân. Mai Hoà đang bưng khay trà dọn dở thì một bóng người cao lớn lù lù chắn ngay trước mặt. Trịnh Kiêu đứng đó, mắt vằn tia đỏ, cằm lún phún râu chưa cạo.
— Đứng lại.
Trịnh Kiêu gằn giọng. Mai Hoà dừng bước, khay trà trên tay khẽ lay động làm hai chiếc tách sứ va vào nhau kêu lách cách.
— Anh gọi tôi có việc gì?
Trịnh Kiêu không trả lời ngay. Anh ta tiến sát thêm một bước, hơi thở nồng mùi rượu nhạt phả thẳng vào mặt cô.
— Mấy hôm nay cô có đi ra ngoài không?
— Tôi chỉ ở quanh quẩn trong nhà dọn dẹp, không đi đâu cả.
— Nói suông à?
Trịnh Kiêu cười khẩy, chân đột ngột đá mạnh vào chân chiếc ghế tựa bằng gỗ gụ bên hành lang. Tiếng gỗ va vào nền đá mài kêu khục một tiếng khô khốc. Anh ta tháo phắt chiếc đồng hồ đeo tay kim loại ra, nện mạnh xuống mặt bàn đá cạnh đó:
— Tôi vừa bị tụi nó tước hết quyền hành ở công ty rồi. Đừng có hòng qua mặt tôi. Cô lấy cái gì chứng minh cô không ra ngoài?
Mai Hoà nhìn chiếc đồng hồ vàng đang nằm chỏng chơ trên bàn. Cô đếm thầm trong đầu. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.
Cô xoay cổ tay, để mặt nhẫn úp vào lòng bàn tay, khuất dưới vành khay, rồi ngẩng lên nói nhỏ nhẹ:
— Sổ ghi giờ ra vào ở bốt gác của anh Hạ Bân có ghi lại đầy đủ ạ. Mỗi lần tôi bước qua cổng hay nhận đồ đều có giờ giấc rõ ràng.
Trịnh Kiêu liếc xéo cô, rồi quay đầu hét lớn hướng ra phía cổng phụ:
— Hạ Bân! Mang cuốn sổ trực ra đây cho tôi!
Chỉ chưa đầy hai phút, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên hành lang. Hạ Bân tiến lại gần, khuôn mặt không lộ gì, hai tay dâng lên cuốn sổ bìa da màu xanh đã sờn góc.
Trịnh Kiêu giật phắt cuốn sổ, lật xoành xoạch các trang giấy. Ngón tay anh ta miết mạnh lên dòng chữ ghi tên Mai Hoà kèm mốc thời gian của ba ngày gần nhất. Dòng chữ đều tăm tắp, không có một vết tẩy xóa nào.
Trịnh Kiêu ném trả cuốn sổ vào ngực Hạ Bân, mặt tối sầm lại. Anh ta giật lại chiếc đồng hồ trên bàn, không thèm cài quai mà cứ thế nắm chặt trong lòng bàn tay, quay lưng bước thẳng vào trong nhà chính.
Hạ Bân lặng lẽ ôm sổ lùi ra. Mai Hoà thở khẽ một hơi. Trịnh Kiêu tạm buông cô, nhưng cái nhìn hằn học ấy nói rõ anh ta vẫn tin trong nhà có kẻ bán đứng mình. Và anh ta sẽ đi tìm kẻ đó.
---
Mùi canh măng hầm sườn bốc lên khắp phòng ăn. Mai Hoà đứng nép vào góc tối cạnh tủ kính đựng rượu, hai tay ôm khay gỗ ép sát hông. Mắt cô cụp xuống, nhưng mọi cử động ở bàn ăn dài đều thu trọn vào tầm nhìn.
Lã Thục Cầm ngồi ở đầu bàn, tay cầm chiếc khăn ăn bằng vải lanh trắng muốt. Bà ta không đụng đũa vào đĩa thức ăn nào, chỉ đăm đăm nhìn mặt bàn gỗ bóng loáng. Bà ta đưa khăn lên, lau mép bàn trước mặt một lần, rồi hai lần, rồi ba lần, như thể có một hạt bụi vô hình nào đó đang trêu ngươi.
Trịnh Kiêu ngồi đối diện mẹ, mặt lầm lì, tay cầm đôi đũa gác lên thành bát nhưng không gắp. Bầu không khí im ắng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ.
Lã Thục Cầm đặt chiếc khăn ăn xuống, giọng đều đều không chút hơi ấm:
— Tô Diệp, cất bộ bát đũa phía bên tay trái này đi. Từ mai không cần bày chỗ này nữa.
Tô Diệp đứng bên kia bàn giật mình, vội liếc nhìn Trịnh Kiêu rồi cúi đầu, rón rén bước tới thu dọn bộ bát đĩa sứ men xanh vốn là chỗ ngồi quen thuộc của anh ta. Tiếng sứ va chạm lách cách nghe lạnh ngắt.
Chỗ ngồi của Trịnh Kiêu trống huếch trống hoác ngay trước mắt mọi người.
Trịnh Kiêu mím môi, cơ mặt giật mạnh một cái. Anh ta đột ngột đẩy ghế đứng dậy, chiếc ghế gỗ gụ lết trên sàn, rít lên một tiếng két chói tai. Không một ai trong bàn ăn ngẩng lên nhìn anh ta. Trịnh Kiêu thọc tay vào túi quần, rút bao thuốc lá ra rồi sải bước thẳng ra phía cửa nách hướng ra sân.
Cánh cửa khép lại. Không một lời gọi giật lại, không một tiếng can ngăn. Bữa ăn vẫn tiếp tục trong im lặng, chỉ có tiếng đũa gõ nhẹ vào lòng bát của Lã Thục Cầm.
Mai Hoà đứng yên trong góc tối, tay vẫn giữ chặt khay gỗ, không nói một lời. Bàn ăn nhà họ Trịnh vừa thiếu đi một người, còn ở bệnh viện Thành Nam, cô biết có một khoản thiếu nặng nề hơn rất nhiều đang chờ cô đến giải quyết.
---
Mùi thuốc sát trùng sực lên mũi. Mai Hoà đứng trước ô kính nhỏ của quầy thu ngân bệnh viện Thành Nam. Bên trong, tiếng máy in hóa đơn chạy xè xè cùng ánh đèn tuýp trắng lóa chiếu xuống tập hóa đơn xếp chồng.
Cô thọc tay vào túi áo khoác, rút ra một xấp tiền mặt nhăn nhúm. Đặt xấp tiền lên bục gỗ hẹp dưới khe kính, cô bắt đầu đếm. Những tờ tiền dính vào nhau vì mồ hôi tay. Cô vuốt phẳng từng tờ, đếm một lần, rồi xếp lại, đếm lại lần thứ hai.
Khoản tiền này chỉ vừa đủ đóng tiền thuốc và tiền giường cho ngày hôm nay để giữ lại góc phòng bệnh bên trong, không bị người ta dọn giường đẩy ra nằm ngoài hành lang lộng gió kia một lần nữa. Cô phải cân nhắc đóng bao nhiêu để vẫn chừa lại mấy tờ lẻ trong người lo cho ngày mai.
Cánh tay Mai Hoà đưa chậm rãi, đẩy xấp tiền qua khe hở dưới tấm kính chắn. Ngón tay cô khô ráp nhưng không hề run rẩy.
Người thu ngân bên trong liếc nhìn tập tiền, đếm loẹt xoẹt rồi gõ cạch cạch lên bàn phím. Tiếng máy in xè xè chạy ra một tờ biên lai mỏng dính.
— Đây, biên lai của cô.
Mai Hoà đón lấy tờ biên lai nhám tay, miết nhẹ hàng chữ còn ấm rồi gấp gọn đút vào túi áo. Tiền mặt mang theo trong người giờ đã gần như cạn sạch. Cô quay người bước ra sảnh bệnh viện tối mịt. Tiền vừa cạn, nhưng tối nay khi trở về, vẫn còn một việc chưa xong đang chờ cô trong phòng ký ức.
---
Căn phòng nhỏ ở khu nhà ngang phía sau chìm trong bóng tối. Mai Hoà ngồi xếp bằng trên chiếc phản gỗ hẹp, tai lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn. Cô đưa ngón tay cái lên, chạm vào vành chiếc nhẫn kim loại đang đeo.
Mặt nhẫn nóng ran. Cảm giác ấm nóng bất thường từ lúc chiều nay giờ càng rõ rệt, như một cục than hồng nhỏ áp sát vào da thịt cô.
Mai Hoà nhắm mắt, xoay chiếc nhẫn hai vòng ngược chiều.
Không gian tối tăm quen thuộc của phòng ký ức mở ra trước mắt. Cô đứng giữa khoảng không lạnh lẽo, nhìn về phía những tấm thẻ ký ức lơ lửng. Ánh mắt cô dừng lại ở tấm thẻ mang tên
— Đêm hồ nước
. Lần trước xem xong, tấm thẻ này đã mờ xám đi như tro tàn, nhưng lúc này, nó lại đang phát ra luồng sáng xanh biếc, rõ ràng và vẹn nguyên như chưa từng có ai chạm vào.
Cái lạnh từ phòng ký ức ập vào da thịt khiến cô rùng mình.
Mai Hoà mở mắt ra, bóng tối của căn phòng nhỏ lại bao trùm lấy cô. Cô với tay luồn dưới gối, rút ra tờ lịch cũ đã gấp làm tư giấu kín bên trong cùng một mẩu bút chì cụt.
Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng lọt qua khe cửa, cô tì tờ lịch lên đùi, chậm rãi ghi thêm một dòng ngắn: đêm nay, chỗ ngồi của Trịnh Kiêu bị dẹp khỏi bàn ăn.
Một tấm thẻ đã xem rồi lại sáng nguyên trở lại, đúng cái đêm nhà họ Trịnh dẹp chỗ ngồi của một người. Cái luật ấy chưa nói cho cô biết nó sẽ đòi lại bằng gì.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89