Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 3 / 24

Bác sĩ báo giá ca mổ của em trai

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 8 phút · 1.528 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 3 — Bác sĩ báo giá ca mổ của em trai

Mai Hoà bước ra sân trước, gót giày vải dẫm lên những cánh hoa tử đằng rụng nát trên nền đá xám. Dưới giàn hoa, Lã Thục Cầm đang ngồi bên bàn đá tròn, ngón tay sơn móng đỏ thắm khẽ gõ lên mặt bàn. Tô Diệp đứng khép nép bên cạnh, tay phe phẩy chiếc quạt giấy.

Mai Hoà dừng bước cách ba thước, cúi đầu nói:

— Thưa bà, tôi muốn xin nghỉ hai tiếng.

Lã Thục Cầm không ngẩng lên. Bà đưa tay nâng chiếc ấm đất tử sa, nhấc nắp ấm trà lên, nghiêng đầu nhìn nước trong ấm một lát rồi mới đặt nhẹ xuống. Tiếng gốm va vào nhau kêu một tiếng cạch khô khốc.

— Đi đâu?

— Xuống bệnh viện Thành Nam ạ.

Lã Thục Cầm liếc xéo qua, đuôi mắt dài nhướng lên đầy dò xét:

— Bệnh viện? Có việc gì?

Chỗ quảng cáo 250px

Mai Hoà ghìm hơi thở, lồng ngực thắt lại vì sợ bà ta gặng hỏi thêm chuyện tiền nong. Cô cố giữ giọng đều đều:

— Tôi đi đóng tiền thuốc cho em trai, xong việc sẽ về ngay.

— Tiền nong của nhà cô dạo này có vẻ eo hẹp nhỉ?

Lã Thục Cầm lửng lơ hỏi một câu.

— Chỉ là mấy khoản lặt vặt định kỳ thôi ạ.

Lã Thục Cầm hừ một tiếng từ mũi, xoay chiếc ấm trà hướng vòi về phía đông.

— Tô Diệp, ghi giờ vào. Cho cô ta đúng hai tiếng. Quá một phút cũng trừ tiền.

— Vâng.

Tô Diệp nhỏ giọng đáp, khẽ gật đầu với Mai Hoà.

Mai Hoà siết chặt góc áo tạp dề, quay người bước nhanh ra cổng. Hai tiếng, tính cả đường đi lẫn đường về.

---

Hạ Bân đang đứng gác cạnh bốt cổng sắt. Thấy Mai Hoà đi nhanh tới, anh ta bước ra chặn lối, tay cầm cuốn sổ bìa xanh dày cộp.

— Chị Hòa, khoan đã. Ghi sổ giờ đã.

Mai Hoà đứng đổi chân liên tục, mắt dán vào ngòi bút máy trên tay anh ta:

— Hạ Bân, ghi nhanh giúp tôi. Tôi đang rất vội.

Hạ Bân lật mở trang sổ mới:

— Giờ ra, lý do?

— Việc riêng, hai tiếng.

Ngòi bút máy của Hạ Bân chạy sột soạt trên giấy, anh ta cố tình ghìm tay lại một nhịp. Anh ta liếc mắt nhìn quanh sân trước, thấy bóng dáng Tô Diệp đã khuất sau hành lang mới ghé sát tai cô, hạ giọng nói rất nhỏ:

— Chị Hòa, đi đường cẩn thận, nhớ nhìn xe cộ.

Mai Hoà gật đầu một cái:

— Cảm ơn cậu.

Cánh cổng sắt nặng nề hé mở một khe hẹp vừa đủ một người lách qua. Mai Hoà bước vội ra ngoài đường lớn, tiếng xích sắt va vào nhau lách cách sau lưng cô. Cô liếc đồng hồ trên tay. Hai tiếng, tính từ lúc này.

---

Quầy thu ngân của bệnh viện Thành Nam sặc mùi thuốc sát trùng, người chen chúc nhau, tiếng gọi nhau ồn như chợ. Mai Hoà chen giữa đám đông, rút xấp tiền giấy phẳng phiu đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra, đẩy qua khe kính hẹp của quầy thu phí. Cô trả một phần nợ viện còn thiếu của Mai Trác, nhận lại tờ biên lai mỏng dính rồi đi thẳng lên phòng khám.

Trước cửa phòng, bác sĩ Lư Mẫn vừa tiễn một bệnh nhân ra ngoài. Nhìn thấy Mai Hoà, ông dừng bước, đôi lông mày rậm nhíu lại.

— Người nhà giường mười hai đấy à?

— Vâng, bác sĩ Lư.

Lư Mẫn không nói gì thêm, nghiêng người để cô vào phòng rồi xoay tay nắm đóng chặt cửa lại. Tiếng ồn ào ngoài hành lang bị dập tắt ngay lập tức.

— Ngồi đi.

Lư Mẫn chỉ tay vào chiếc ghế đẩu tròn đối diện bàn làm việc đầy hồ sơ bệnh án.

Mai Hoà ngồi xuống, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi:

— Tình hình của tiểu Trác thế nào rồi bác sĩ? Ca mổ...

Lư Mẫn lật mở bệnh án của Mai Trác, đẩy cặp kính cận lên sống mũi.

— Tôi gọi cô vào để nói rõ ba mốc quan trọng. Cô phải nghe cho kỹ để còn chuẩn bị.

— Vâng, ông nói đi.

Mai Hoà giữ giọng bình thản nhất có thể, dù lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh.

— Tổng ca mổ hai trăm sáu mươi triệu.

Lư Mẫn gõ ngón tay lên tập hồ sơ.

— Bảo hiểm cơ bản trả được một phần nhỏ, phần còn lại gia đình tự lo.

Mai Hoà nuốt nước bọt, gật đầu:

— Tôi biết. Còn mốc thứ hai?

— Cọc hai trăm triệu. Không có khoản đó để đặt thiết bị từ tuyến trên gửi về, kíp mổ không lên lịch chuẩn bị được.

— Hạn là khi nào?

— Trước mười hai giờ trưa ngày sáu tháng mười.

Lư Mẫn nhìn thẳng vào mắt cô.

— Mốc thứ ba là phòng mổ. Tôi giữ cho tiểu Trác suất sáng ngày chín tháng mười. Trưa ngày sáu mà tiền cọc chưa vào tài khoản bệnh viện, suất đó sang ca khác, xếp lại thì không biết đợi đến bao giờ.

Mai Hoà nhẩm lại từng con số. Hai trăm sáu mươi. Hai trăm, trưa ngày sáu tháng mười. Phòng mổ sáng ngày chín. Ba mốc này giống như ba chiếc thòng lọng đang siết dần lấy cô. Bước ra khỏi phòng khám, bàn tay cô lạnh ngắt, tờ biên lai trong túi bỗng nhẹ bẫng, chẳng đáng gì trước con số cô vừa nghe.

---

Mai Hoà bước vào phòng bệnh của em trai. Mai Trác đang tựa lưng vào gối nệm, gương mặt nhợt nhạt chợt bừng sáng khi thấy chị xuất hiện ở cửa.

— Chị Hòa! Chị đến rồi!

Mai Hoà đi tới bên giường, vén lại góc chăn mỏng cho em:

— Hôm nay thấy trong người thế nào?

— Em khỏe mà. Chỉ có đồ ăn ở đây chán quá.

Mai Trác bắt đầu liến thoắng, giọng nói cố kéo dài.

— Trưa nay họ phát cơm hộp, có món thịt kho cải thảo mà mỡ quá chừng, em chỉ ăn được hai miếng. Còn món canh thì nhạt như nước lã. Em thèm bánh bao nhân thịt ở đầu ngõ nhà mình quá, bao giờ ra viện chị mua cho em nhé?

Mai Hoà nhìn gương mặt gầy gò của em, cố nén cái nghẹn đang dâng lên cổ họng. Cô gượng cười:

— Được, khi nào ra viện chị mua cả xửng cho em ăn thỏa thích.

Cô liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường ở góc phòng bệnh. Thời gian đang trôi qua quá nhanh, cô không thể nán lại thêm nữa.

— Tiểu Trác, chị phải về làm việc rồi. Em ở lại ngoan ngoãn nghe lời y tá nhé.

Mai Hoà nói, đứng dậy dọn mấy vỏ chai nước trên bàn.

— Chị về luôn sao?

Mai Trác gọi giật lại, giọng chùng xuống hẳn.

Mai Hoà quay đầu. Cậu em trai nhìn cô, khẽ thở dài. Gương mặt xịu xuống, lộ rõ vẻ lo lắng bấy lâu nay vẫn giấu dưới những câu chuyện vụn vặt về đồ ăn. Cậu cúi đầu tránh ánh mắt chị:

— Chị... rót cho em cốc nước ấm đã.

Mai Hoà vội rót cốc nước ấm đặt vào tay em, rồi quay lưng bước nhanh ra cửa. Cô không dám ngoái đầu nhìn lại, chân bước dồn dập dọc hành lang bệnh viện.

---

Mai Hoà chạy một mạch từ trạm xe buýt về đến trước sân nhà họ Trịnh, hơi thở đứt quãng, tóc mai bết vào trán vì mồ hôi.

Lã Thục Cầm đã đứng sẵn ở bậc thềm đá, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt lạnh lùng như sương muối. Tô Diệp đứng nép phía sau, tay cầm cuốn sổ nhỏ.

— Về muộn mười lăm phút.

Giọng Lã Thục Cầm vang lên, không chút hơi ấm.

— Thưa bà, đường tắc quá...

Mai Hoà vừa định giải thích.

— Nhà họ Trịnh không nuôi người không biết giữ giờ giấc.

Lã Thục Cầm cắt ngang, mắt không thèm nhìn cô.

— Tô Diệp, trừ nửa ngày công.

— Vâng.

Tô Diệp lí nhí đáp, cúi đầu gạch một đường vào sổ.

Cơn giận dữ và bất lực ập đến, nóng bừng cả lồng ngực. Mai Hoà đứng yên tại chỗ, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt lại. Ngón tay cái của cô miết lên mặt chiếc nhẫn ở ngón áp út, không xoay. Cô đếm thầm từ một đến mười, ép hơi thở đang dồn dập phải chậm lại.

Khi mở mắt ra, cô cúi đầu thấp xuống:

— Tôi biết rồi.

Nửa ngày công trôi mất. Mai Hoà nhìn xuống nền sân lát đá xám xịt. Một nửa ngày công của người ở, so với những con số bác sĩ Lư Mẫn vừa nêu, chẳng bõ một xu. Bằng đồng công của phận người ở thế này, cô có làm đến kiệt sức cũng không thể gom đủ tiền cứu em.

Hai trăm sáu mươi triệu. Cô sẽ phải moi ra từ chính ngôi nhà này, vì không còn chỗ nào khác.

Hết chương 3
Mục lục

Chương 4 — Đổi ký ức lấy tiền, Trịnh Kiêu tra hỏi

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px