Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút · 1.488 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mùi khói xăng khét lẹt từ ống xả quẩn quanh ngay cổng sắt đồi Bạch Sa. Mai Hoà nép sát lưng vào mảng tường nhám, hai tay siết chặt cán chổi tre, mắt gằm xuống đất. Cô đang dọn rác, hoặc trông có vẻ như đang dọn rác.
Ngay chỗ lối ra hẹp nhất, Lôi Cửu đứng sừng sững. Tướng tá ông ta lấp kín cả tầm nhìn, chặn đứng luôn cái đầu xe của Trịnh Kiêu đang chực bò ra đường. Cửa kính xe hạ xuống. Lôi Cửu thong thả thò tay vuốt cằm, tay kia cầm một cây tăm xỉa răng chọc chọc vào khoé miệng, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống rãnh nước cạn.
— Lấy điện thoại ra.
Giọng Lôi Cửu khàn khàn, cộc lốc vang lên.
Trịnh Kiêu ngồi sau vô lăng, mặt không cảm xúc, một tay với lấy chiếc điện thoại.
— Ghi cho rõ. Không chín tám...
Lôi Cửu đọc từng con số một, chậm rãi, rành rọt, như đóng từng con dấu lên mặt người đối diện.
— ...sáu hai, tám tám.
Trịnh Kiêu bấm màn hình, không ngước lên,
— Xong.
Lôi Cửu nhếch mép. Ông ta thò hẳn cánh tay hộ pháp qua cửa kính, rút phăng chùm chìa khoá xe đang cắm trên ổ. Động tác thô bạo làm vô lăng kêu cạch một tiếng. Trịnh Kiêu vẫn ngồi im, tay buông thõng.
Không thèm nói thêm nửa chữ, Lôi Cửu quay gót. Ông ta đi ngang, mũi giày da lướt trên mặt sân xi măng, cách chỗ Mai Hoà đứng chưa đầy hai bước chân. Cô nín thở, ngón tay bấu vào cán chổi cứng đờ. Tiếng bước chân nện bình bịch ra khỏi cổng, xa dần rồi mất hút. Ông ta không ngoái lại, cũng không liếc cô lấy một cái.
Tiếng động cơ xe tắt lịm. Mai Hoà từ từ thả lỏng bả vai. Lôi Cửu đi thẳng, không liếc cô lấy một cái. Ông ta đang bận một việc lớn hơn cô nhiều.
---
Nắng chiều hắt một vệt chói chang qua mái hiên sân trước nhà họ Trịnh. Mai Hoà cúi rạp người, đưa chổi quét từng chiếc lá khô. Nhát chổi sột soạt, đều đặn.
Cách cô vài bước, Hạ Bân chắp tay sau lưng, làm như đang đứng ngắm mấy chậu bonsai. Anh ta xoay hẳn lưng về phía góc sân bên kia. Nơi đó, Trịnh Kiêu đang rít một hơi thuốc dài, khói bay mờ mờ qua kẽ lá râm bụt.
— Xong rồi.
Hạ Bân hé môi, âm thanh chỉ lọt ra khỏi kẽ răng, bay vừa đủ tới tai Mai Hoà.
Mai Hoà gạt đám bụi vào cái hót rác, không ngẩng lên.
— Cái gì xong?
— Lôi Cửu nộp hết đống hồ sơ nợ với phiếu ghi tay rồi.
Hạ Bân khẽ hắng giọng, làm như ngứa cổ.
— Chiều nay, đẩy thẳng sang cho cơ quan điều tra.
Tay cầm chổi của Mai Hoà khựng lại một nhịp. Cơ quan điều tra. Nghĩa là Lôi Cửu từ bỏ việc kéo người đi siết nợ theo lối giang hồ. Ông ta ném quả bom này cho pháp luật định đoạt.
Bên kia góc sân, Trịnh Kiêu dụi tàn thuốc vào gạt tàn sứ. Anh ta đưa tay lên, bóp mạnh vào sống mũi. Không có tiếng thở dài, chỉ có một tiếng cười nhạt bật ra khỏi cổ họng, khô khốc, ngắn ngủn. Rồi anh ta im bặt, lùi hẳn vào bóng râm mái hiên.
Mai Hoà xách giỏ rác bước đi. Lôi Cửu không giữ nợ trong tay nữa, hồ sơ đã lên bàn giấy. Đến ngày mười một tháng mười, nhà họ Trịnh sẽ phải mổ cái ung nhọt này ra trước mặt nhau.
---
Tối muộn, hành lang dẫn xuống gian bếp sực mùi dầu mỡ lẫn nước rửa bát hương chanh. Mai Hoà vò mạnh cái giẻ lau trong chậu nước rồi vắt khô, đứng ép sát sườn vào cây cột gỗ sơn mài.
Trong bếp có tiếng Lã Thục Cầm cất lên. Bà ta vừa gọi Tô Diệp vào.
Mai Hoà rướn người, định nhích lên thêm một bước. Vừa lúc đó, Tô Diệp bưng một mâm bát đĩa lớn bước ra, xoay lưng chắn kín khung cửa hẹp. Cái mâm nhôm va vào thành cửa loảng xoảng. Mai Hoà vội rút chân lại, nín thở ép chặt lưng vào cột.
Bên trong Lã Thục Cầm nói gì đó rất trầm. Tô Diệp gật đầu, lại lạch cạch bưng mâm khác đi vào. Bà cứ bận rộn xoay ra xoay vào, đồ đạc loảng xoảng lấn át hết mọi âm thanh. Mai Hoà căng tai đến mấy cũng chỉ nghe được tiếng vòi nước xả ào ào.
Một lát sau, Tô Diệp bước hẳn ra ngoài. Bà buông thõng hai tay, ngón tay cái vô thức miết lên một vệt bỏng đỏ ửng trên cổ tay trái. Mặt mũi nhăn nhó, Tô Diệp xô cả đống dao thái thịt lên thớt gỗ, rồi lôi bát trong tủ ra xếp lại lanh canh.
Nhìn cảnh tượng ấy, trong đầu Mai Hoà chợt loé lên một hình ảnh. Tháng tư năm hai không hai tư. Cô có một tấm thẻ trong phòng ký ức ghi lại đúng cái cảnh Tô Diệp đứng cọ tay và dồn dao thớt ở gian bếp này. Cảnh này, người này, thời gian này.
Cái thẻ ấy giữ được cảnh này. Vậy thì nó giữ được cả câu nói cô vừa lỡ mất.
---
Khu người ở tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu rỉ rả ngoài cửa sổ. Mai Hoà ngồi xếp bằng trên chiếc giường sắt lạnh ngắt, bóng tối vây kín. Cô nhắm nghiền mắt, ngón tay chậm rãi xoay chiếc nhẫn trên tay.
Phòng ký ức chỉ mở ra những gì cô đã từng tận tai nghe thấy. Cô phải tua lại đúng cái thẻ cũ ấy, khớp từng chi tiết, và phải chịu đựng bóng tối nén chặt lấy lồng ngực.
Cảnh gian bếp hiện ra mờ ảo. Âm thanh lạo xạo. Tiếng vòi nước. Rồi giọng nói trầm đục của Lã Thục Cầm vang lên, rành rọt hơn hẳn lúc nãy.
— Chuyện dưới hồ, tốt nhất là cô coi như quên đi thì hơn.
Chỉ một câu đó. Không có một danh xưng nào, không có một cái tên nào được thốt ra để chỉ người đã ở dưới hồ cùng Mai Hoà đêm ấy.
Mai Hoà choàng mở mắt, ngực đập thình thịch. Cô rút tay ra khỏi luồng ký ức. Ngay lập tức, chiếc nhẫn trên ngón tay co rút lại, siết mạnh như gọng kìm nghiến thẳng vào xương. Cơn đau bẻ gập ý chí, buốt tận óc. Vệt tím bầm từ mặt nhẫn lan nhanh, nuốt trọn cả đốt ngón tay.
Không kìm được, cô vội vã thò tay vào chậu nước lạnh dưới gầm giường. Cái lạnh buốt không làm tan được vết tím, chỉ giữ cho cô khỏi hét lên. Bằng bàn tay còn lại đang run rẩy, Mai Hoà lật tờ lịch giấu dưới gối, cầm bút ghi nguệch ngoạc:
— Lã Thục Cầm dặn Tô Diệp quên chuyện dưới hồ.
Bà ta dặn quên, nghĩa là bà ta biết chuyện đó xảy ra thật. Và bà ta dặn đúng một người.
---
Sáng hôm sau, phố xá ồn ào. Nắng gắt hắt xuống mặt vỉa hè, Mai Hoà kéo sụp ống tay áo khoác nỉ xuống, giấu nhẹm bàn tay sưng vù, tím ngắt vào lớp vải nhàu. Mỗi lần cô cử động, ngón tay lại đau nhói lên, cầm cây bút điền thông tin cũng trượt lên trượt xuống.
Cô móc tờ tiền gấp tư trong túi ra, vuốt phẳng phiu, trả cho ông tài xế xe ôm. Xong xuôi, cô tạt vào một tiệm ảnh bên đường.
— Rửa tôi một bộ ảnh thẻ, loại giấy tờ mới.
Cô đẩy file qua máy tính, nói gọn với thợ ảnh.
Cầm túi ảnh nilon nhỏ xíu trên tay, cô vòng ra bưu cục gần đó, gửi đi một lá thư. Lá thư viết vỏn vẹn một ý: giữ im mọi bề, không lên thêm một bài báo nào nữa cho tới khi ngày họp gia tộc kết thúc.
Làm xong ngần ấy việc, Mai Hoà lững thững đi bộ về lại khu người ở phía sau nhà họ Trịnh. Ví tiền mặt cạn sạch, xẹp lép, chỉ còn lót vài tờ tiền lẻ nhàu nát. Cô xắn ống tay áo lên định đeo tạp dề vào làm việc, nhưng ngón tay tím bầm đã sưng to như quả mận non, ống tay áo cũng không che nổi nữa.
Cô đang cắn răng gồng gánh cục diện này để chờ tới ngày họp gia tộc. Nhưng với ngón tay tàn tạ thế này, tới lúc đó, cô còn đủ sức mở thêm một tấm thẻ ký ức nào nữa không?
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89