Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 1.088 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mai Hoà lách ra góc khuất phía sau quán trà Lục Vân. Cô chọn đứng sát vách tường gạch thô ráp bám đầy rêu ẩm mốc, nín thở, căng tai nghe ngóng tiếng dép lê loẹt xoẹt ngoài lối đi hẹp. Nhỡ có ai đi qua thấy cô đứng bất động thế này thì phiền phức to.
Cô đưa tay lên, xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út hai vòng ngược chiều kim đồng hồ rồi nhắm chặt mắt lại.
Phòng ký ức mở ra trong đầu cô, nhưng đóng kín mọi lối, chỉ cho cô xem lại đúng đoạn cô từng bưng khay nước đứng ngoài cửa phòng kế toán, ghé tai nghe qua khe cửa gỗ lim cũ kỹ. Cô đứng im, mặc cho bất cứ lúc nào cũng có thể có người của quán đi ngang qua lối sau.
Trong ký ức, tiếng Trịnh Kiêu vang lên lạnh lùng qua khe cửa:
— Đào Kiện Bình, ông làm kế toán chứ không phải làm thanh tra. Từ ngày mai ông không cần đến đây nữa.
Hôm đó là ngày mười bốn tháng năm năm hai nghìn không trăm hai mươi.
Mai Hoà mở mắt ra. Cảm giác hụt hẫng ùa về khi ký ức đóng sập lại. Đoạn ký ức ấy trong đầu cô lại mờ thêm một lớp. Cô nhìn xuống ngón tay mình, xoa xoa chỗ đeo nhẫn. Lần đầu tiên cô thấy rõ một vệt tím thẫm mảnh như sợi chỉ nằm ngay dưới vành nhẫn, ăn vào da.
Cô vòng ra phía cửa trước quán trà. Đào Kiện Bình vẫn ngồi đúng góc bàn gỗ sát cửa kính, như mọi ngày của kiếp trước.
---
Mùi trà mộc lẫn khói thuốc đặc quánh trong quán Lục Vân. Ở dãy sát cửa kính lớn nhìn ra đường cái có ba cái bàn gỗ nâu bóng. Đào Kiện Bình đang ngồi ở bàn góc trong cùng, dáng người gầy gò khom xuống bên tách trà nguội ngắt.
Mai Hoà bước đến, kéo ghế ngồi xuống đối diện ông.
— Chào ông Đào Kiện Bình.
Người đàn ông giật mình, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp nheo lại, dè chừng:
— Cô là ai? Tìm tôi có việc gì?
Mai Hoà giữ giọng thật chậm, đều đặn:
— Đào Kiện Bình, ông làm kế toán chứ không phải làm thanh tra. Từ ngày mai ông không cần đến đây nữa. Câu này ông còn nhớ chứ?
Đào Kiện Bình khựng lại. Ông run run tháo cặp kính xuống, kéo vạt áo khoác cũ sờn lên lau đi lau lại tròng kính, rồi mới chậm rãi mở khóa chiếc cặp da đặt trên đùi, lôi ra một xấp giấy tờ.
Mai Hoà lấy tờ giấy chép tay đặt lên bàn. Đào Kiện Bình đưa mấy ngón tay gầy guộc vuốt tờ giấy cho thẳng cạnh với mép bàn.
— Cô lấy thứ này ở đâu ra?
Ông hỏi, giọng khàn đặc.
— Cái đó không quan trọng. Ông chỉ cần xem bốn hợp đồng này có phải là thật không.
Đào Kiện Bình nheo mắt nhìn vào những dòng chữ chép tay:
— Đúng là chúng rồi. Đây là bốn hợp đồng tôi từng thắc mắc với Trịnh Kiêu, rồi ngay hôm sau tôi bị đuổi việc.
— Nó khống ở chỗ nào?
— Tổng số tiền của bốn hợp đồng này là một tỷ bốn trăm tám mươi triệu.
Đào Kiện Bình chỉ ngón tay gầy khô vào tờ giấy.
— Có ba điểm vô lý. Thứ nhất, xưởng sản xuất ghi trên giấy tờ hoàn toàn không tồn tại. Thứ hai, không hề có bảng chấm công của nhân công ở các tổ đột dập. Và thứ ba, kho của công ty chưa từng nhập một mét vải nào từ danh mục này cả.
— Ông có bản sao sổ tay kế toán thời điểm đó không? Cho tôi xin một bản.
Đào Kiện Bình lập tức vơ xấp giấy tờ bỏ vào cặp, kéo khóa sột soạt:
— Không được. Đưa cho cô rồi nhỡ không có ai đứng ra xác nhận thứ hai, tôi lại thành kẻ bịa chuyện, tự rước họa vào thân à?
— Tôi cần bằng chứng để đưa việc này ra ánh sáng.
— Muốn tôi đưa sổ tay?
Đào Kiện Bình đẩy gọng kính lên mũi, ghé sát mặt lại gần cô.
— Cô mang được bằng chứng chứng minh khoản tiền một tỷ bốn trăm tám mươi triệu này chảy vào tay ai về đây đi. Có cái đó, tôi mới gặp lại và đưa toàn bộ sổ tay cho cô.
Mai Hoà đứng dậy ra về. Muốn lấy được cuốn sổ, cô phải chỉ ra tiền chảy vào túi ai. Thứ chỉ được điều đó chỉ còn nằm trên tường phòng ký ức.
---
Chiều muộn, bóng chiều đã phủ mờ sân trước nhà họ Trịnh.
Mai Hoà vừa bước qua cổng sắt đã khựng lại. Trịnh Kiêu đang đứng sừng sững giữa lối vào nhà, chắn ngang đường cô. Ánh mắt gã sắc lẹm găm thẳng vào cô, không rời nửa tấc.
Gã rút chiếc điện thoại trong túi ra, liếc nhìn màn hình xem giờ, rồi úp điện thoại xuống chiếc bàn đá kê dưới gốc cây khế. Tiếng cạch khô khốc vang lên.
— Dạo này cô đi đâu mà nhiều thế?
Mai Hoà vội cúi đầu, cúi mặt, hai tay miết đi miết lại vào mép chiếc tạp dề vải thô. Cô cố giữ giọng thật đều:
— Tôi ra ngoài mua chút đồ cúng.
— Mua đồ cúng mà mất cả ngày?
Trịnh Kiêu bước tới một bước.
— Cửa hàng quen bên phố cũ nay nghỉ, cô ấy phải đi vòng qua mạn phía đông mới mua được đồ tươm tất.
Tô Diệp từ trong hiên nhà bước ra, vừa lau tay vào chiếc khăn bông vừa cất giọng đỡ lời.
— Anh Kiêu đừng gặng hỏi nữa, lỡ cả giờ cơm tối.
Mai Hoà im lặng, đứng cúi đầu gật nhẹ một cái, để mặc cho Tô Diệp nói thay mình.
Trịnh Kiêu nhìn chằm chằm Tô Diệp một lát, rồi quay lại nhìn cô, khóe môi khẽ giật:
— Được rồi. Nhưng từ mai đi đâu, về giờ nào, phải báo trước một tiếng.
Gã quay lưng đi vào trong. Mai Hoà thở hắt ra, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Từ nay Trịnh Kiêu đã để mắt đến giờ giấc ra vào của cô.
Từ mai, mỗi lần bước qua cổng cô đều phải báo trước một tiếng. Cái vòng đang thít lại.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89