Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.157 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Hành lang đá mài vừa lau xong bốc lên mùi nước tẩy ngai ngái. Mai Hoà lách người vào góc khuất sau dây phơi tạp dề của khu người ở phía sau nhà họ Trịnh. Bầu trời tờ mờ xám. Chỉ một lát nữa thôi, hừng đông sẽ hắt qua bức tường bao, người làm ca sáng sẽ đi ngang qua đây.
Cô túm chặt vạt tạp dề trong tay. Ngón tay tím bầm sưng tấy truyền lên từng cơn nhức buốt tận óc. Mai Hoà hít một hơi thật êm, đè nén lồng ngực đang phập phồng, nhắm mắt lại. Ngón tay sưng xoay chiếc nhẫn.
Nước hồ lạnh ngắt ập tới bao trùm lấy cô. Nước xộc đầy hốc mũi, tiếng bọt nước réo ùng ục trong màng nhĩ. Lần xem trước cô đã nhắm tịt mắt, co rúm người lại trốn tránh. Lần này, Mai Hoà trừng mắt nhìn xuyên qua làn nước đục ngầu.
Cô ngoái đầu lại, nhìn thẳng vào hai bàn tay đang ghì chặt vai mình dìm xuống bùn.
Mặt trong cổ tay trái của bàn tay ấy có một vết bỏng cũ ráp sần, uốn cong thành hình một chiếc móng ngựa. Nước hồ dập dềnh không làm nhoè đi đường nét ấy. Suốt ba năm nay, sáng nào bước vào bếp, cô cũng nhìn thấy vết bỏng y hệt như thế.
Mai Hoà ráng sức xoay cổ nhìn lên mặt nước. Tiếng ho húng hắng của đàn ông và vạt tay áo xám cô nhớ đến từng chi tiết hoá ra không ở ngay trên đỉnh đầu cô. Chỗ đó cách cô một đoạn xa, tít trên bờ đất. Người ho húng hắng trên bờ không phải là người đang dìm cô xuống đáy hồ.
Đoạn ký ức kết thúc.
Mai Hoà đứng sững sau lớp tạp dề đung đưa. Trời đã hửng sáng. Không một ai đi ngang qua bắt gặp cô đang nhắm mắt đứng im lìm ở góc khuất. Ngón tay tím bầm đã vò vạt tạp dề nhăn nhúm cả lại.
---
Nắng sáng tràn vào gian bếp nhà họ Trịnh, dầu mỡ bắt đầu xèo xèo trên chảo. Mai Hoà bưng một ly nước ấm bước tới cạnh chậu rửa.
— Thím uống miếng nước đi.
Tô Diệp vươn tay cầm lấy ly nước. Tay áo thím ấy xắn cao. Ánh mắt Mai Hoà lướt qua mặt trong cổ tay trái ấy rồi trượt đi ngay, nét mặt không gợn một tia thay đổi.
Cô giả vờ với tay lấy chiếc nắp vung, cất giọng đều đều:
— Cái nhẫn cưới mạ bạc trong hộp gỗ dưới bàn thờ, thím cất lâu chưa?
Tô Diệp sững người lại một nhịp. Bàn tay đang cầm ly nước hạ xuống. Thím ấy chậm chạp ngồi thụp xuống bậc cửa bếp, vạt tạp dề kéo lên che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt bỗng nhiên đờ đẫn.
— Tôi đeo dạo năm một chín chín tám.
Tiếng Tô Diệp vang lên rầu rĩ sau lớp vải.
— Nửa năm đó... trong đầu tôi không có lấy một hột ký ức nào. Trống trơn. Tôi không biết mình đã làm gì, đi đâu, gặp ai.
Mai Hoà đứng im ở góc bếp, tay cầm hờ nắp vung.
— Chỉ nhớ lúc cạy tháo được cái nhẫn đó ra...
Tô Diệp nói tiếp, giọng mỏng quẹt,
— Ngón tay tôi tím bầm, sưng vù, giống hệt ngón tay cô bây giờ.
Mai Hoà chớp mắt nhìn ngón tay mình. Cô cắn chặt mặt trong má để không thốt ra lời nào về cảnh tượng dưới đáy hồ ban sáng. Nếu chiếc nhẫn từng khiến Tô Diệp làm một việc mà chính thím ấy cũng không nhớ nổi, thì cái đêm ngạt nước dưới đáy hồ đó có phải cũng nằm trong một khoảng trắng như vậy không?
---
Bếp chiều vãn việc. Tô Diệp đang ngồi nhặt nốt mớ rau thơm, Mai Hoà đứng cọ xoong nồi ở bồn rửa.
Cửa bếp xịch mở. Trịnh Oánh xộc vào, tay lăm lăm giơ điện thoại lên, chĩa thẳng ống kính về phía Tô Diệp quay một vòng. Vài giây sau, Oánh tặc lưỡi, ngón tay chọc lia lịa vào màn hình.
— Góc này tối thui, chả thấy cái gì. Xoá luôn cho rảnh nợ.
Oánh lầm bầm, cất điện thoại vào túi quần.
Oánh tiện tay bốc một quả cà chua bi trên rổ, ném vào miệng nhai chóp chép.
— Nhà dạo này ngột ngạt phát điên. Mẹ tôi tự dưng hỏi dò xem ngày ngày có những ai ra vào cái cổng lớn. Hỏi kỹ từng người một mới ghê chứ.
Mai Hoà vẫn cúi đầu, cước nhôm trong tay cọ xuống đáy nồi kêu soàn soạt. Cô không ngẩng lên, không dừng tay, cũng không hùa theo hỏi thêm nửa câu.
Trịnh Oánh nhai hết quả cà chua rồi đi thẳng ra nhà trên.
Bọt xà phòng trào qua kẽ tay Mai Hoà. Mẹ chồng đang tính toán sổ sách gì ở cái cổng đó. Liệu những đêm cô lẻn ra khỏi nhà trước đây có bị lọt vào danh sách kiểm kê của bà ấy không.
---
Đêm xuống hẳn, khu người ở phía sau nhà họ Trịnh vắng ngắt. Mai Hoà ngồi xếp bằng trên tấm phản cứng, một tay cẩn thận vuốt phẳng từng tờ tiền mặt hiếm hoi, gấp vuông vắn lại. Ngày mai cô phải gửi khoản tiền thuốc này xuống viện cho em trai.
Tiền đã nằm gọn trên mặt phản. Mai Hoà đưa tay lên vuốt mặt, quyết định vào lại căn phòng đó một lần nữa. Cô muốn nhìn lại cho thật chắc chắn.
Ngón tay sưng mọng vừa miết lên mặt nhẫn, định xoay.
Một cơn siết lạnh buốt ập tới, thít chặt lấy đốt ngón tay cô trước khi vòng xoay kịp hoàn tất. Đau thấu xương. Mai Hoà cắn nát viền môi, nín bặt hơi thở, toàn thân gồng cứng chịu đựng cơn bóp nghẹt.
Căn phòng không mở ra. Ngay lúc cô tưởng chừng ngón tay sắp gãy vụn, một bức tường trong đầu loé lên đúng một nhịp rồi tắt ngấm.
Trong cái loé sáng chớp nhoáng đó, Mai Hoà nhìn thấy một ô trống mới toanh vừa hiện ra trên tường.
Cô đã mất đi một đoạn ký ức.
Cơn đau rút đi, để lại Mai Hoà thở dốc giữa căn phòng tối. Cô đưa mắt nhìn đống tiền thuốc trên mặt phản. Đoạn ký ức vừa bị tước đi là đoạn nào. Trong đầu cô bây giờ có một khoảng trắng, không tài nào nắm bắt được. Nó có liên quan gì tới vết bỏng hình móng ngựa của người mà cô đã nghi ngờ từ sáng nay không. Cô nhặt cuộn tiền lên, bọc kỹ vào một lớp nilon, nắn nắn lại cho chặt, chuẩn bị sáng mai gửi xuống viện cho Mai Trác.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89