Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút · 1.002 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Mai Hoà ngồi trên mép phản gỗ hẹp ở gian phòng phía sau nhà họ Trịnh. Gió sáng luồn qua khe liếp, mang theo cái lạnh ẩm ướt của sương đồi. Cô đặt tờ lịch cũ lên đầu gối, ngòi bút bi khô mực miết mạnh lên mặt sau màu xám đục.
Cô cân nhắc rồi viết hai dòng, ghi lại những chi tiết cốt lõi của đoạn ký ức sắp biến mất. Đầu ngón tay cô run nhẹ khi chạm vào chiếc nhẫn kim loại lạnh ngắt ở ngón áp út. Chỉ còn một thẻ ký ức này là đủ rõ ràng để chỉ ra tiền chảy vào tay ai, đủ để cô mang đi đổi lấy cuốn sổ tay của Đào Kiện Bình. Nhưng rút nó ra, thẻ sẽ cháy sạch, đoạn ký ức ấy cũng vĩnh viễn biến mất khỏi đầu cô.
Mai Hoà hít một hơi sâu, ngón tay xoay nhẫn hai vòng ngược chiều rồi nhắm mắt lại.
Cảm giác như có một bàn tay vô hình thò vào trong đầu, giật phăng đi một mảng tối. Cô ngồi im trong lúc rút thẻ, người cứng đờ, nín thở chịu cơn buốt nhói chạy dọc sống lưng.
Khi mở mắt, cảm giác trống rỗng ập đến làm cô hơi lảo đảo. Trong tay cô đã cầm một tấm ảnh in. Trên mặt giấy ảnh nhám, tên người nhận và một dòng số tiền kèm theo ngày tháng hiện lên rõ mười mươi. Đầu óc cô lờ mờ, hoàn toàn không nhớ nổi mình từng nhìn thấy cảnh tượng này ở đâu và vào lúc nào nữa. Cô lập tức cúi xuống, đọc lại tờ lịch một lượt để nhớ lại phần vừa bị lấy khỏi đầu mình, rồi gấp tấm ảnh cất vào túi tạp dề vải thô trước ngực.
---
Phòng của Trịnh Kiêu nằm ở góc đông dãy nhà chính, rèm cửa dày che khuất nửa ánh ngày. Mai Hoà ôm chiếc chậu nhựa đựng giẻ lau bước vào. Tiếng chổi tre ngoài sân vẫn vọng vào đều đặn. Cô quỳ gối bên cạnh chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ, tay đưa giẻ vờ lau qua mặt hộc bàn, rồi khéo léo đặt tấm ảnh vào chỗ dễ thấy ngay sát cạnh khay trà bằng sứ.
— Làm cái gì đấy?
Giọng nói khàn đặc vang lên sát cửa. Mai Hoà chưa kịp lùi ra thì Tô Diệp đã bước vào. Cô giật mình, vội vàng đứng lên, lau hai tay vào vạt tạp dề thô ráp để giấu đi sự bối rối. Cô cố gắng tránh nhìn thẳng về phía tấm ảnh trên bàn, giữ giọng đều đều:
— Dạ, con lau bụi cái chân bàn.
Tô Diệp không nhìn cô, bước chậm mà nặng, tiến lại gần bàn làm việc. Ánh mắt bà ta đổ dồn vào tờ giấy ảnh nằm lạc lõng cạnh khay trà. Tô Diệp cúi xuống, cầm tấm ảnh lên nhìn.
Mai Hoà đứng im, mắt nhìn xuống mũi giày vải của mình nhưng khóe mắt vẫn kịp bắt lấy từng cử động của bà ta. Ngón tay cái của Tô Diệp vô thức chà lên vết bỏng sần sùi ở cổ tay trái, chà đi chà lại đến mức vùng da đó đỏ ửng lên.
— Giấy này ở đâu ra?
Tô Diệp hỏi, mắt vẫn ghim vào dòng chữ in trên ảnh.
— Con nhặt được dưới gầm bàn.
Mai Hoà đáp, hai tay siết chặt vạt tạp dề.
— Của ai?
— Con không biết.
Tô Diệp im lặng một lát, nếp nhăn trên mặt co rúm lại. Bà ta gấp đôi tấm ảnh, nhét tọt vào túi tạp dề của mình rồi quay người bước thẳng ra ngoài, tiếng guốc mộc nện xuống sàn gỗ mỗi lúc một xa dần.
---
Trước bữa trưa, nắng ngoài sân sau nhà họ Trịnh đã hong khô hết hơi sương. Mai Hoà đứng lau dọn ở đầu kia sân, đủ xa để không nghe được gì, tay cầm chiếc khăn ẩm lau miết vào thành lan can đá xám. Mắt cô liếc theo hai bóng người đang đứng dưới bóng cây ngọc lan.
Tô Diệp đứng rất gần Trịnh Oánh. Cô thấy Tô Diệp ghé tai Trịnh Oánh nói rất nhanh điều gì đó. Gương mặt trang điểm cầu kỳ của Trịnh Oánh lập tức biến sắc, môi mím chặt.
Trịnh Oánh rút điện thoại ra, mắt vẫn để đâu đâu. Ngón tay cô ta lướt trên màn hình, gõ một tràng dài rồi dừng lại, nét mặt đăm chiêu. Chỉ vài giây sau, cô thấy Trịnh Oánh gõ một lúc, rồi xoá đi, gõ lại ngắn hơn. Đầu ngón tay Trịnh Oánh gõ mạnh lên màn hình như muốn trút giận, miệng mấp máy mấy chữ gì đó về một cái tiệm ở khu nam.
Mai Hoà khom người, ôm chiếc chậu nhựa lùi đi trước khi bị hai người để ý. Bước chân cô nhẹ nhàng mất hút sau dãy hành lang lát gạch tàu.
---
Tối muộn, sương xuống, làm ẩm lạnh cả những bậc thềm đá. Ngoài cửa bếp nhà họ Trịnh, Mai Hoà đứng gọt vỏ củ cải bên cạnh vại nước lớn, tay cầm con dao nhỏ. Cánh cửa gỗ khép hờ, một vệt sáng vàng vọt hắt ra, mang theo mùi dầu mỡ nồng nặc và tiếng bát đĩa va chạm.
Cô cúi đầu, tai dỏng lên nghe ngóng động tĩnh bên trong.
— Trịnh Kiêu!
Tiếng Lã Thục Cầm vang lên, không lớn, nhưng nghe lạnh gáy.
— Cậu giải thích thế nào về người tên này? Khoản tiền này rốt cuộc là đi đâu?
Mai Hoà ngừng tay dao, hơi thở giữ thật nhẹ để không phát ra tiếng động giữa đêm tĩnh mịch. Đòn thả đã trúng đích. Cô lùi khỏi cửa bếp trước khi bị phát hiện. Lúc này, trong túi tạp dề của cô chỉ còn lại tờ lịch chép tay nhăn nhúm, tấm ảnh kia đã nằm yên trong túi kẻ khác.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89