Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình
Đăng nhập
Chương 24 / 24

Lật bản di chúc giả rồi rời khỏi nhà họ Trịnh

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.279 từ

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Tôi Sống Lại Làm Người Hầu Trong Nhà Chồng Mình — chương 24 — Lật bản di chúc giả rồi rời khỏi nhà họ Trịnh

— Đêm qua tôi đã nói rõ, cấm tuyệt đối người ngoài bước vào phòng thờ.

Lã Thục Cầm đứng chôn chân ngay bậc cửa gỗ lim, gằn giọng chặn ngang lối đi.

Mai Hoà đứng khuất ở một góc sát vách, không tự tay lật giấy cũng chẳng chỉ mặt ai. Cô để mặc từng người tự bước lên nói phần của mình. Mỗi lần Lã Thục Cầm cất giọng ngắt lời, ngón cái tay trái cô lại miết lên mặt nhẫn. Cô đếm thầm trong đầu. Một, hai, ba... đến bảy thì dừng.

Lã Thục Cầm quay ngoắt sang, chỉ thẳng tay:

— Cậu họ Hàn, cậu là người ngoài, cậu lấy quyền gì đứng ở đây?

Hàn Duy Tín mở ngay cuốn sổ lưu trên tay, đọc nguyên văn từng dòng điều luật định mức chia di sản. Giọng anh đanh lại, ép thẳng xuống, lấn lướt hoàn toàn những lời bắt bẻ.

Lã Thục Cầm cắn chặt răng, lùi lại nửa bước nhượng bộ, để hở lối đi.

Phùng Đắc Lộ lách người bước vào, đặt thẳng tờ giấy thứ ba lên giữa mặt bàn thờ. Hàn Duy Tín cúi xuống, nắn nót viết tên Mai Hoà vào cuốn sổ tay, gạch dưới hai lần thật đậm.

Chỗ quảng cáo 250px

Tô Diệp từ từ đứng lên. Hai bàn tay bà bám chặt vào lưng ghế. Mai Hoà nhìn chằm chằm vào vết bỏng hình móng ngựa trên tay người đàn bà ấy. Đầu cô trống không, chẳng nhớ nổi chút gì về cái đêm mình bị dìm.

— Tủ sắt trong phòng... và những phong bì bị rút ruột, tôi đều thấy hết.

Tô Diệp cất giọng.

Hạ Bân đứng ngay phía sau nói tiếp:

— Tôi chính là người lái xe chở hai chuyến phong bì đó đi.

Đào Kiện Bình lật kẹp hồ sơ, hắng giọng:

— Bốn số hợp đồng gia công khống.

Ông ta đọc rành rọt từng dãy số, chốt lại bằng con số tổng ở cuối trang.

Cả phòng thờ im phăng phắc. Lã Thục Cầm gục hẳn lưng xuống tựa ghế, không còn cớ gì để cản nữa. Mọi thứ đã phơi ra, nhưng góc bàn vẫn còn hai món đồ ghi ngày tháng chưa tới nằm đó, và tờ biên bản di sản thì chưa có lấy một chữ ký.

---

— Đừng tưởng thế là xong.

Bạch Ngọc Phương đẩy ghế đứng dậy, rút từ trong túi áo ra một tờ giấy nợ vẫy vẫy.

— Đọc đúng bài phát biểu đã soạn đi, cô Mai. Cô phải đọc không sót một chữ, nếu không tôi rút tiền ngay tại chỗ.

Mai Hoà nhìn bà ta, mặt không đổi sắc. Ngón tay cô miết lên mặt nhẫn, không xoay. Cô thọc tay vào túi, lần qua tờ phát biểu soạn sẵn, rút ra một mảnh giấy khác.

— Biên nhận.

Mai Hoà trải tờ giấy ra mặt bàn.

Chữ ký đỏ chót của Lã Thục Cầm nằm ở góc dưới. Cô đọc to, rành rọt từng chữ trước mặt cả họ:

— Tiền công ba năm làm người ở.

Cả phòng xì xào. Giấy trắng mực đen, khoản tiền khống kia bị quy thẳng thành tiền công mồ hôi nước mắt. Hai món đồ ghi ngày tháng chưa tới lập tức trở thành mớ giấy lộn không ai buồn đoái hoài nữa.

Trịnh Hoành ngồi bóp trán. Ông ta đưa tay tháo vội cúc cổ áo sơ mi, vẫy tay:

— Cho tôi xin cốc nước.

Nhấp một ngụm xong, ông ta ném cốc xuống bàn:

— Tình hình này, lời hứa bán miếng đất khu nam coi như huỷ.

Thế cờ lật ngược hoàn toàn. Giờ chỉ còn bước ký tên vào biên bản, để xem ai là người chần chừ đầu tiên.

---

Trịnh Kiêu lao ra, đứng chắn ngay trước lư hương trên bàn thờ.

— Tôi không ký! Dựa vào đâu tên tôi lại dính cùng bốn cái hợp đồng khống kia?

Mai Hoà đứng ở cuối hàng người, ngón tay kẹp hờ cây bút kim loại, không buồn lên tiếng giục.

— Anh ký hay không, cả họ cũng sẽ mang bốn hợp đồng đó báo thẳng cho cơ quan điều tra.

Một người cất giọng.

— Gạt tên nó khỏi ban điều hành đi.

Trịnh Kiêu tái mặt, hậm hực vứt bút. Ngay tại bàn, gã bị tước sạch quyền lực. Lã Thục Cầm ngồi như tượng gỗ, từ nay vĩnh viễn mất quyền ký duyệt.

Từng người một tiến lên. Mười hai cái tên lần lượt lấp đầy mặt giấy.

Tới lượt mình, Mai Hoà bước lên. Mũi bút trượt êm trên dòng cuối cùng của biên bản. Mười tám phần trăm cổ phần công ty dệt Trịnh Thịnh chính thức sang tên cô.

Đào Kiện Bình gấp hồ sơ, gật đầu:

— Một trăm bốn mươi triệu tạm ứng cổ tức, chuyển ngay trong hôm nay.

Mai Hoà chia khoản đó ngay tại bàn, nói to cho cả họ nghe: sáu mươi triệu trả nốt ca mổ ở bệnh viện Thành Nam, tám mươi triệu trả Bạch Ngọc Phương, đúng bằng con số trên tờ giấy tay bà đã bắt cô ký. Bạch Ngọc Phương ngồi xuống, tờ giấy nợ trong tay bỗng chẳng còn dùng được vào việc gì.

Tên cô đã nằm trên giấy, mọi thứ ngã ngũ. Nhưng cô biết mình vẫn còn một việc chưa dứt với cái thứ đang siết trên ngón tay.

---

Bậc đá xanh bên hồ nước sau nhà lạnh buốt.

Mai Hoà nhắm mắt, xoay nhẫn lần cuối để bước vào phòng ký ức. Cô muốn nhìn lại bức tường thẻ một lần nữa trước khi rời khỏi nơi này. Tường sáng trắng, những ô trống xếp sát nhau không còn lấy một mảnh ghép.

Mày đừng đi.

Cô sững người. Lần đầu tiên, một giọng nói rõ ràng vang lên trong đầu cô. Mai Hoà không lùi. Cô đứng thẳng người, nghe hết.

Mày là người ghi. Vạch mặt chúng nó tiếp đi. Giọng nói rin rít cọ vào màng nhĩ. Tao sống bằng oán hận. Đêm đó tao dựng ra cái chết, tao dìm mày xuống hồ này, biến mày thành kẻ hầu để ghi hình cho tao. Tao đẩy mày về ba năm trước...

Mai Hoà mở bừng mắt. Cô túm lấy chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái, dứt khoát rút phăng nó ra. Không chần chừ, cô vung tay đập thẳng chiếc nhẫn xuống bậc đá xanh.

Chát.

Chiếc nhẫn vỡ vụn. Căn phòng ký ức sập nguồn. Toàn bộ ký ức kiếp trước tắt phụt.

Mai Hoà từ từ đứng dậy. Trong đầu cô bây giờ chỉ còn lại một khoảng trắng xốp. Cô nhìn mặt hồ gợn sóng, hoàn toàn không còn nhớ được vì sao mình từng bị chọn, cũng chẳng nhớ mình từng chết ở đây.

---

Cô bước thẳng ra phía trước nhà. Cổng sắt đúc hình lá nho mở hé. Mai Hoà sải bước, muốn tự đi ra khỏi đây bằng chính đôi chân của mình, không bận tâm chờ đợi sự cho phép của bất cứ ai.

Trịnh Oánh đứng tựa lưng gần trụ cổng, thấy cô ra, liền giơ điện thoại lên định quay lại khoảnh khắc ấy như mọi lần.

Mai Hoà không né ống kính. Cô giữ nguyên nét mặt, không dừng lại, bước đều nhịp qua khung cổng sắt.

Trịnh Oánh khựng lại. Cô ta cắn môi, từ từ hạ điện thoại xuống, cất đi, không đăng lên mạng.

Cánh cổng sắt nặng nề khép lại sau lưng Mai Hoà. Phía trước mặt là một quãng đường dài, nơi không còn ai đếm giờ ép cô phải trở về nữa.

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px