Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút · 1.243 từ
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Nước trà chảy ra từ vòi ấm, rơi đúng lòng chén sứ. Mai Hoà cúi rạp vai, giữ nhịp rót thật êm, không để bọt sủi lên miệng chén. Lã Thục Cầm ngồi chễm chệ trên ghế chủ toạ phòng thờ, cặp mắt sắc lẻm quét qua từng bóng người qua lại cửa nách. Chỉ cần Mai Hoà nhấc tay chậm một nhịp hay làm vương một giọt nước, cái xua tay đuổi người sẽ giáng xuống ngay lập tức. Cô dán mắt vào khay trà, tai dựng đứng.
Trịnh Hoành vừa cúp điện thoại ngoài hành lang, ập vào phòng, hất giọng:
— Đất khu nam đang được giá lắm.
Ông ta kéo ghế cái xoạch, dằn tay lên tay vịn.
— Phiếu của tôi để trên bàn, đổi lấy lời hứa bán miếng đất nhà máy dệt cũ. Chốt vậy đi.
Lã Thục Cầm gật đầu cái rụp. Tay bà cầm miếng giẻ, bắt đầu miết dọc mép bàn thờ.
— Gọi người các chi về sớm đi, phải có mặt đông đủ trước ngày họp.
Bà gí mạnh mép giẻ xuống góc bàn, rít từng chữ:
— Chuyện này cứ lôi Mai Hoà ra mà táng.
Mai Hoà siết nhẹ quai ấm. Dòng nước trà vẫn chảy thành một sợi không đứt.
Bà Lã miết giẻ sang cạnh thứ hai, lẩm bẩm:
— Để Mai Hoà đứng ra làm bia đỡ đạn là đẹp mặt các bên.
Ấm trà chuyển sang chén tiếp theo. Khớp ngón tay Mai Hoà râm ran.
Lã Thục Cầm miết giẻ lần thứ ba, vứt toẹt miếng vải xuống khay.
— Sắp xếp xong thì giao Mai Hoà ra, cắt đuôi cho gọn.
Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng hầu cạnh cột gỗ. Ba lần tên mình bật ra từ miệng người đàn bà kia, cô biết hai món đồ ghi ngày tháng chưa tới mà mình từng rút ra khỏi phòng ký ức sắp lộn ngược lại, ghim thẳng vào cuống họng cô.
---
Bánh xe giường đẩy lọc cọc trên nền gạch men hành lang bệnh viện Thành Nam. Hộ lý tì tay vào thanh chắn, đẩy Mai Trác trôi về phía hai cánh cửa phòng mổ đang mở toang.
— Chị về đi,
Mai Trác nghiêng đầu nhìn cô từ trên gối, giọng thều thào nhưng dứt khoát.
— Ở lại chả ích gì, muộn giờ người nhà đó lại kiếm chuyện.
Giờ hẹn ở phòng thờ nhà họ Trịnh chồng đúng lên giờ mổ, sát đến mức không chừa cho cô lấy một cái ngáp. Mai Hoà lảng mắt đi, với tay vuốt lại mép chăn trên ngực em.
— Chị nán lại một lát. Nộp thêm cái biên lai cho y tá rồi về.
Cô nắm lấy góc chăn, những ngón tay ghim chặt vào lớp vải sọc xanh trắng hơi lâu hơn mức bình thường. Lòng bàn tay ướt nhẹp mồ hôi. Cô không hé nửa lời về cái bẫy đang há miệng chờ mình ở nhà họ Trịnh.
Hộ lý ủn mạnh giường qua vạch kẻ đỏ. Mai Hoà buông tay. Hai cánh cửa thép phòng mổ dập lại, nặng trịch. Cô đứng sững lại đúng một giây, chưa kịp biết ca mổ này rẽ theo hướng nào, rồi quay gót bước thật nhanh ra phía thang máy.
---
Bàn tay phải của Mai Hoà úp miết xuống mặt gỗ sồi lạnh toát của bàn thờ, giấu ngón áp út đeo nhẫn xuống dưới. Mặt cô trơ ra, không một gợn sóng, dù hai thứ vừa bị ném rầm xuống trước mặt chính là món cô đã tự tay đưa ra lúc trước.
Lã Thục Cầm đập chát tay lên mặt bàn, gằn từng tiếng:
— Đồ dựng bằng chứng giả! Cái ngữ mày, tao sẽ giao thẳng cho công an ngay trước phiên họp!
Trên mặt gỗ, một mẩu giấy viết tay và một tấm ảnh in nằm chỏng chơ. Ngày tháng ghi trên đó vẫn là những ngày chưa hề tới. Cô chưa kịp mở miệng, Trịnh Kiêu đã tháo phăng cái đồng hồ trên cổ tay, đập cốp xuống cạnh tấm ảnh.
— Khỏi cãi!
Trịnh Kiêu hất hàm, chỉ thẳng mặt cô.
— Chính mắt tôi nhìn thấy Mai Hoà tuồn tờ giấy này cho Tô Diệp.
Góc phòng, Tô Diệp cúi gằm mặt. Bàn tay bà cật lực chà xát lên vết sẹo bỏng ở cổ tay trái, mắt dán chặt xuống khe gạch hoa, sống chết không dám liếc về phía Mai Hoà.
Bạch Ngọc Phương đứng ngay cạnh, nhịp nhịp đế dép xuống sàn, tiếng nện xuống gạch khô khốc. Bà chìa ra một tờ giấy gấp làm tư.
— Đứng lên đi, mở miệng ra mà đọc đúng theo bài tôi đã soạn sẵn. Ngoan ngoãn nhận tội thì họ Trịnh còn nương tay.
Mai Hoà không đưa tay ra nhận. Bài phát biểu ấy bà đã dúi cho cô mấy hôm trước, đang nằm trong đáy túi quần.
Bạch Ngọc Phương chờ mãi không thấy động tĩnh, giục:
— Đọc đi chứ! Giờ này còn lề mề cái gì?
Mai Hoà phớt lờ. Cô quay ngoắt sang Trịnh Oánh đang đứng bấm điện thoại.
— Đưa điện thoại đây, tôi mượn.
Giọng cô bình thản đến rợn người, dù đầu ngón tay chạm vào lớp vỏ máy lạnh toát. Cô thao tác thoăn thoắt, mở trang cá nhân của Trịnh Oánh, lôi ra một đoạn phim ngắn Oánh vừa quay tại bệnh viện sáng nay. Cùng lúc, tay trái cô rút tờ biên lai viện phí đã nhàu nhèo, ném xuống mặt bàn, đè lên chiếc đồng hồ của Trịnh Kiêu.
— Anh nhìn cho kỹ,
Mai Hoà gõ móng tay lên mặt biên lai, âm thanh vang lên giòn giã.
— Lúc anh leo lẻo cái mồm bảo tôi đưa giấy cho Tô Diệp, thì tôi đang đứng xếp hàng ở quầy thu ngân bệnh viện. Giờ đăng bài trên điện thoại này và giờ đóng dấu trên biên lai trùng khớp nhau. Trịnh Kiêu, tôi có thuật phân thân à?
Trịnh Kiêu nghẹn họng, yết hầu giật lên giật xuống. Tô Diệp rụt vai lại, lùi sâu hơn vào góc tường. Lời buộc tội
— có mặt ở hiện trường
sụp ngay tại chỗ.
Nhưng hai thứ trên mặt bàn vẫn nằm đó. Ngày tháng ghi trên giấy vẫn là những ngày của tương lai, một thứ quái đản không ai trong cái phòng này lý giải nổi. Lã Thục Cầm nheo mắt, gân xanh nổi trên trán, biết không thể ép tới cùng ngay lúc này. Bà hừ lạnh, chốt hạ:
— Chuyện giao công an... tạm hoãn tới sau phiên họp. Để xem mày cứng được bao lâu.
---
Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào cuống họng Mai Hoà khi cô bước vội dọc hành lang bệnh viện. Lư Mẫn đứng chặn ở cửa phòng hồi sức, gập cuốn sổ bệnh án cái cạch.
— Ca mổ xong rồi.
Đôi vai Mai Hoà chùng xuống một nhịp. Hơi thở ứ nghẹn từ sáng đến giờ trút ra thành một tiếng thở hắt. Nhưng chưa kịp để sự nhẹ nhõm ngấm vào máu, Lư Mẫn đã bồi ngay một câu lạnh tanh:
— Nhưng khoản tiền còn lại phải lo cho xong trong cái hạn mới này. Quá hạn thì bệnh viện không giữ được giường đâu.
Mai Hoà ngẩng phắt lên, cái chùng vai ban nãy bay sạch. Cô nhìn thẳng vào mắt Lư Mẫn, gân hàm siết lại:
— Tôi sẽ lo đủ.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89