Nam Phụ Không Muốn Nữ Chính Nữa
Mục lục
Chương 4 / 20

Xin huỷ đơn bàn thờ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Nam Phụ Không Muốn Nữ Chính Nữa — chương 4 — Xin huỷ đơn bàn thờ

Sáng ngày thứ ba sau lễ huỷ, điện thoại xưởng reo ngay lúc tôi vừa mở cửa. Một khách quen đặt bộ bàn thờ từ trước Tết gọi tới, giọng ngập ngừng hơn mọi lần đặt hàng khác: - Cậu Phó cho tôi xin huỷ đơn bàn thờ nhé, để ra giêng tôi tính lại, dạo này nhà cửa cũng đang bận nhiều việc. Tôi hỏi: - Bác có cần con giữ lại chỗ gỗ đã xẻ không? Ông đáp: - Khỏi cần, cứ để cậu tính. Tôi còn nghe tiếng đài phát thanh nhà ông vẫn bật đâu đó phía sau trước khi ông cúp máy, không để tôi kịp hỏi thêm câu nào. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra chỗ gỗ đã xẻ sẵn cho bộ bàn thờ ấy. Chúng được xếp gọn một góc, giờ chưa biết tính sao, đành phủ tạm miếng bạt lên trên cho khỏi bám bụi.

Tôi ngồi lại một lúc bên bàn làm việc, lật cuốn lịch treo tường xem còn bao nhiêu ngày nữa tới Tết. Tay tôi tính nhẩm mấy đơn hàng còn phải giao gấp trước khi nghỉ hẳn, ngón tay gõ gõ cây bút lên mặt bàn không thành nhịp nào rõ ràng. Tôi lấy bút khoanh tròn một ngày trên tờ lịch, là ngày hẹn giao đợt đầu cho đơn ông Tô, rồi cài bút lại vào gáy cuốn lịch. Ngoài sân, mấy tấm ván xẻ dở từ hôm trước vẫn xếp nguyên chỗ, chưa kịp bào tiếp vì cả buổi sáng hôm nay cứ bị ngắt quãng liên tục bởi hết chuyện này tới chuyện khác.

Trưa hôm ấy, một khách khác tới tận xưởng huỷ nốt bộ tủ bếp đặt đóng dở, đứng ngay ngoài sân không bước vào trong dù tôi mời hai lần. Người này không vòng vo như người gọi điện lúc sáng, nói thẳng: - Cậu Phó dạo này nghe bảo không được khoẻ, tôi để bộ tủ này lại sau vậy, chờ cậu ổn hẳn rồi tôi đặt tiếp. Tôi đứng ở ngưỡng cửa xưởng, tay vẫn cầm cái đục dở dang. Nghe ông nói xong, tôi chỉ gật đầu, không giải thích thêm một câu. Ông nhìn quanh sân xưởng một lượt, mắt dừng lại ở đống ván đóng dở của bộ tủ bếp kê sát tường một lúc khá lâu, rồi mới quay đi, không hỏi thêm câu nào về tiền cọc đã đặt trước đó. Tôi cúi xuống nhấc một tấm ván cạnh đó lên xem lại đường cắt, thấy còn thẳng, liền đặt nó xuống nguyên chỗ cũ. Không ai trong hai người nhắc một chữ nào tới chuyện huỷ hôn ở sảnh tiệc khách sạn Thanh Khê.

Chiều, tôi chở nốt bộ bàn ghế đã đóng xong giao cho một nhà đầu ngõ. Khách đã đặt từ trước cả khi có chuyện đám cưới. Đường từ xưởng ra đó không xa, tôi đạp xe chở hàng qua mấy con phố quen, gặp vài người quen mặt gật đầu chào nhưng không ai dừng lại hỏi han như mọi bận. Bộ bàn ghế này tôi đóng mất gần một tuần, chọn từng thanh gỗ thẳng thớ nhất trong kho. Giờ chở đi giao mà lòng chẳng thấy vui như mọi lần hoàn thành một món hàng ưng ý. Chủ nhà ra tận cổng nhận hàng, đếm đủ tiền trả ngay tại chỗ, không mời tôi vào nhà uống nước như những lần giao hàng trước, cũng không hỏi thăm câu nào về chuyện của tôi. Ông chỉ tay bảo kê bộ bàn sát vào góc hiên bên trái, tôi khiêng lại đúng chỗ ông chỉ. Tôi kê lại bộ bàn ghế ngay ngắn trong sân, chỉnh lại từng cái chân cho thẳng hàng, cảm ơn một câu rồi đạp xe về. Trong đầu tôi nhẩm tính lại những đơn hàng còn giữ được xưởng đứng vững qua Tết.

Tính đi tính lại, thứ còn chắc chắn nhất trong sổ sách của tôi lúc này chỉ còn đơn sáu mươi bộ bàn ghế của ông Tô Kiến Nghiệp, tám phẩy năm vạn, đang đóng dở hơn nửa trong xưởng, giao đợt đầu hẹn sau rằm tháng hai. Mấy đơn nhỏ lẻ khác đều đã lung lay từ sau buổi sáng hôm qua. Buổi chiều tôi vẫn ra đóng tiếp phần gỗ của đơn ông Tô, tay cưa tay bào đều đặn như mọi ngày. Chỉ có điều xưởng vắng hẳn tiếng người ra vào hỏi thăm như trước, chỉ còn tiếng máy cưa của chính tôi vang lên một mình giữa sân.

Về tới nhà, áo lễ vẫn treo nguyên chỗ cũ ngoài cửa buồng, chưa ai cất đi. Túi ni lông tiệm may bóc dở vắt trên móc bên cạnh, khuỷu tay áo còn nhàu từ hôm ở sảnh tiệc. Tôi đứng nhìn nó một lúc, không có ý định cất, cũng chẳng có lý do gì để cất ngay lúc này, rồi quay ra khoá cửa xưởng chuẩn bị đi nghỉ sớm. Xưởng tối om, tôi bật cái bóng đèn duy nhất còn sáng ở góc trong. Ánh sáng vàng vọt hắt lên đống ván gỗ chưa kịp cất gọn từ chiều.

Tôi móc chùm chìa khoá ra khỏi túi quần để khoá cửa. Ngón tay tôi chạm phải một chiếc chìa nhỏ hơn những chiếc còn lại. Đó là chìa cửa sau nhà họ Ôn tôi giữ đã hai năm nay, để những buổi sáng sớm cần sang sửa cái này cái kia thì khỏi phải gọi cửa đánh thức cả nhà dậy. Có bận tôi từng dậy từ tinh mơ, lặng lẽ vào sửa lại một cánh cửa tủ kẹt mà không ai trong nhà hay biết, xong việc là về ngay không đợi ai cảm ơn. Tôi gỡ chìa ra khỏi chùm, cầm trên tay một lúc, nghĩ tới việc để mai gửi trả lại cho xong chuyện, nhưng rồi lại lắp nó vào chùm chìa như cũ, khoá cửa xưởng, bước vào trong.

Tôi đặt chùm chìa khoá lên đầu giường, nghe tiếng va lanh canh nhẹ một cái rồi mới nằm xuống. Đêm hôm đó tôi nằm nghe tiếng gió lùa qua mấy khe ván xưởng. Tay tôi vẫn còn cảm giác lành lạnh của chiếc chìa khoá nhỏ vừa cầm lúc chiều. Tôi nghĩ tới cái xưởng chỉ còn đứng được nhờ một đơn hàng của ông Tô, nghĩ tới cái chìa khoá vẫn nằm trong chùm chìa trên đầu giường, chưa trả cho ai, và nghĩ tới bố tôi. Nếu còn sống, chắc ông cũng chẳng biết phải khuyên tôi giữ chìa hay trả chìa cho phải lẽ. Tôi trở mình mấy lần trên giường, tính nhẩm lại số tiền còn trong sổ chi, số gỗ tồn kho đủ đóng thêm mấy bộ bàn ghế nữa, rồi lại thôi, để mai tính tiếp cho đỡ mệt đầu. Ngoài xưởng, đống ván gỗ chưa cất gọn từ chiều vẫn nằm im dưới ánh trăng lọt qua khe cửa sổ. Tôi nằm nhìn lên trần nhà gác xưởng, nghe rõ cả tiếng tim mình đập chậm rãi trong cái yên tĩnh của đêm. Tôi cố nhớ lại xem trong bảy năm kia xưởng có rơi vào cảnh vắng khách như thế này không, nhưng nghĩ mãi cũng không ra được câu trả lời nào rõ ràng.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 4

Chương 5 — Chồng ván phủ bạt xanh

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px