Nam Phụ Không Muốn Nữ Chính Nữa
Mục lục
Chương 2 / 20

Câu nói giữa sảnh tiệc

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Nam Phụ Không Muốn Nữ Chính Nữa — chương 2 — Câu nói giữa sảnh tiệc

Lúc mười giờ sáng, sảnh tiệc khách sạn Thanh Khê kín người từ hai họ. Dù ngoài trời đã nắng, đèn chùm vẫn bật sáng trưng. Ở góc sân khấu, bàn thái lễ kê riêng, phủ vải đỏ, mâm quả xếp cao dán chữ hỷ vàng. Tôi mặc áo lễ đứng ở cửa sảnh từ bảy giờ. Bà cô cả kiểm lại từng nút áo một lần cuối. Xong việc, tôi đứng nép một góc nhìn người hai họ lục tục kéo vào, chào hỏi nhau qua từng bàn. Khi bàn tiệc bắt đầu dọn ra món khai vị, tiếng cười nói lẫn tiếng cốc chén va nhau vang lên.

Gần ba tiếng đứng đó, tay tôi chốc chốc lại thọc vào túi áo lễ chạm phải cuốn sổ chi. Người trong họ Phó đứng cạnh vỗ vai tôi, thấp giọng hỏi có hồi hộp không. Tôi lắc đầu, nhạt giọng đáp: - Cũng thường. Người đó cười, vỗ thêm cái nữa rồi quay đi chào người khác. Người hai họ ngồi gần kín, riêng bàn đầu dành cho Ôn Nhu và tôi vẫn còn để trống hai chỗ, chờ tới lúc làm lễ mới ngồi vào. Tôi nhìn Ôn Nhu đứng ở phía cửa bên. Cô mặc xường xám đỏ, tóc búi cao cài trâm, đang để mẹ cô chỉnh lại vạt áo. Mặt cô không lộ vẻ gì khác ngày thường.

Đến giờ làm lễ, nhân viên khách sạn đưa tôi cái micro để nói vài câu cảm ơn hai họ trước khi rước dâu. Đó là đúng kịch bản bà cô cả dặn tối qua. Tay tôi cầm micro, hơi ướt mồ hôi làm mặt nhựa trơn trượt. Tôi nói câu đầu ngắn xin lỗi vì làm gián đoạn buổi tiệc, rồi nói thẳng câu thứ hai không để mình kịp đổi ý: - Tôi xin huỷ hôn sự hôm nay. Ôn Nhu đã có người trong lòng từ trước ngày hai nhà ăn hỏi, tôi không thể cưới cô trong khi lòng cô đặt ở một người khác. Cả sảnh im lặng đúng một nhịp thở. Từ mấy bàn gần sân khấu, tiếng ghế xô nhau đứng dậy vang lên, theo sau là tiếng bát đũa va nhau loảng xoảng ở một bàn nào đó phía sau.

Ngồi ở bàn đầu, Ôn Nhu đặt hai tay trên đùi. Cô không đứng dậy, không cãi một câu, cũng không gật đầu xác nhận điều gì. Từ lúc tôi nói xong tới lúc cả sảnh nhốn nháo lên quanh cô, mắt cô nhìn xuống mặt bàn. Ngồi cạnh con gái, bà Hạ Tú Cần nắm chặt mép khăn trải bàn một tay, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn hết người này tới người khác trong sảnh. Phía sau chị, Ôn Bội bật dậy khỏi ghế. Một tay che miệng, mắt cô mở to nhìn thẳng vào tôi rồi lại quay sang nhìn chị mình như đang chờ chị nói lại một câu gì đó.

Phắt đứng dậy, ông Ôn Kiến Hoa đỏ bừng mặt, chỉ tay về phía tôi: - Cậu Phó lấy cái gì mà dám nói câu đó giữa hai họ thế này? Cậu đưa tôi xem cái bằng chứng nào cho câu vừa rồi. Miệng chực mở ra kể chuyện bảy năm còn nguyên trong đầu mình, tôi đứng im một lúc. Thế nhưng, tôi biết nói ra giữa cái sảnh đông người thế này thì chỉ có một cách hiểu. Cách hiểu ấy sẽ nuốt mất cả câu chuyện thật lẫn cái tôi vừa nói được. Tôi không đưa được cho ông thứ gì cầm trong tay, chỉ nhắc lại đúng câu tôi đã nói, không thêm không bớt một chữ. Gằn hơn lần trước, ông Ôn hỏi lại: - Cậu nói vậy rồi định để con gái tôi đứng đây chịu tiếng cả đời à? Vẫn không có gì để đáp ngoài im lặng, tôi đứng trơ ra đó. Mấy người ngồi bàn gần sân khấu đứng cả dậy. Có người giơ điện thoại lên quay, ánh đèn flash lóe lên một cái ngay trước mặt tôi.

Từ bàn giữa, bà cô cả đứng lên. Giọng bà vang khắp sảnh hơn cả tiếng micro tôi vừa buông xuống bàn: - A Trạm, con nói năng gì lạ vậy, hay con không được khoẻ trong người rồi. Quay sang phía người nhà họ Phó ngồi gần đó, bà nói to hơn một bậc: - Cháu tôi mất trí rồi, ai đưa nó về giúp tôi với, để nó đứng đây nói bậy thêm nữa thì khổ cả hai họ. Mấy người họ Phó đứng dậy. Một người đặt tay lên vai tôi định kéo ra ngoài. Gạt nhẹ ra, tôi tự bước đi trước, bước qua mấy hàng ghế đã xô lệch.

Người hai họ đứng dậy dần khỏi ghế, tiếng ghế gỗ cào nền gạch nghe rõ hơn cả tiếng người bàn tán. Cầm tờ kịch bản, người dẫn chương trình đứng chôn chân ở góc sân khấu, không biết đọc tiếp câu nào đã soạn sẵn, cuối cùng đặt tờ giấy xuống bàn rồi lặng lẽ lùi vào phía trong. Mặc áo vest đen, một nhân viên khách sạn bước tới gần bàn thái lễ, hỏi to giữa đám đông đang tản ra hai phía: - Xin hỏi bên nào ký biên bản huỷ tiệc để khách sạn làm thủ tục hoàn cọc ạ? Không ai trong đám người thân tôi trả lời ngay. Bước tới bàn lễ tân, bà cô cả cầm bút ký cái rẹt vào tờ giấy nhân viên đưa, không đọc lại một dòng nào trong đó. Bắt đầu dọn bớt mâm quả trên bàn thái lễ, mấy người phục vụ làm tiếng nói chuyện trong sảnh chuyển dần từ ồn ào sang rì rầm.

Cởi cà vạt nhét vào túi áo lễ, tôi xách áo vắt lên cánh tay, đi khỏi sảnh tiệc qua cửa bên chứ không qua cửa chính nơi hai họ còn đứng túm tụm. Ra tới bãi xe, tài xế xe hoa đang đứng dựa cửa xe. Thấy tôi ra, anh ta hỏi có cần chở về không. Lắc đầu, tôi bảo cứ để xe đó, tôi đi bộ cho tỉnh. Ra tới ngoài đường nắng, tôi nghe sau lưng có tiếng ai đó hạ giọng nói với người bên cạnh, chỉ đủ để lọt vào tai vài chữ cuối: - phát điên thật rồi còn gì. Không quay đầu lại xem là ai, tôi cứ đi thẳng về phía ngõ Trúc Loan, áo lễ vắt trên tay nhàu chỗ khuỷu.

Chỗ quảng cáo 250px

Đi được nửa đường, tôi ngang qua quán nước đầu chợ huyện. Mấy người ngồi uống trà sớm quay ra nhìn. Hạ bát nước xuống bàn, một người nói với người ngồi cạnh câu gì đó có chữ

— cậu Phó

và chữ

— mất trí

đi liền nhau, rồi cả hai cùng nhìn theo tôi đi khuất sau góc phố. Bước qua, tôi không dừng lại đính chính câu nào, vì có đính chính thì tôi cũng chẳng có gì đưa ra cho họ tin hơn những gì ông Ôn vừa đòi lúc nãy giữa sảnh. Ngước lên nhìn tôi đi qua, một bà cụ bán bánh bao đầu ngõ vẫn thoăn thoắt gói mấy cái bánh cuối vào túi ni lông cho khách, không hỏi han gì thêm như thường lệ mọi hôm khác.

Hắt xuống mặt đường nhựa, nắng trưa rọi gắt. Đi tới cổng xưởng, mồ hôi đã thấm ướt cả lưng áo sơ mi bên trong lớp áo lễ vắt trên tay tôi. Đứng ngoài cổng một lúc không mở khoá vội, tôi nhìn lại cái biển gỗ đề tên xưởng Phó Ký treo trên cột. Chữ khắc do chính tay bố tôi đục từ hồi mới dựng xưởng. Tra chìa vào ổ khoá xong, tôi bước vào trong.

Hết chương 2

Chương 3 — Tờ giấy đề sẵn ngày

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px