Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Buổi trưa, hai họ ngồi lại lần cuối tại nhà họ Ôn, để đóng dứt điểm hôn sự cũ trước khi nhà họ Ôn ăn hỏi với nhà Giang Thư. Bà Hạ Tú Cần bày sẵn mấy đĩa hoa quả với ấm trà trên bàn từ sớm. Bà không dọn cỗ, chỉ để tiếp khách trong lúc nói chuyện. Người hai họ ngồi kín hai dãy ghế quanh cái bàn kê giữa nhà. Món còn treo lại trên bàn chỉ còn ba mươi hai tấm ván du. Cái mặt bàn gỗ ấy là đúng cái bàn tôi vẫn ngồi ăn cơm suốt bảy năm trong giấc mơ cũ. Chỉ khác lần này tôi ngồi ở cuối dãy bên họ Phó, cạnh bà cô cả Phó Ngọc Chi. Đối diện là ông Ôn Kiến Hoa và cả nhà họ Ôn. Quạt trần trên đầu quay chậm, không đủ xua hết cái nóng đầu tháng sáu. Người trong họ tới đông đủ hơn mọi lần, mấy ông bác lớn tuổi bên họ Phó ngồi hàng đầu, phía họ Ôn cũng có vài người thân thích tới góp mặt. Ai nấy chào hỏi qua loa rồi ngồi vào đúng chỗ mình, không khí trong nhà nặng nề hơn hẳn mấy lần trước.
Trước khi ông Ôn lên tiếng, tôi ngồi nhìn ba mươi hai tấm ván trong đầu, cùng cuốn sổ chi tôi để lại xưởng không mang theo hôm nay, tính lại lần chót xem còn thiếu gì để nói khi tới lượt mình. Ông Ôn đứng dậy trước, tay đặt lên mặt bàn: - Hôm ấy tôi ngồi bàn trên. Nhà bên hứa mười hai vạn, cả bàn nghe. Bà cả gật rồi mà.
Ông nhìn thẳng về phía bà cô cả lúc nói câu cuối. Giọng ông không lớn nhưng chắc như đinh đóng vào gỗ, tay siết nhẹ lại thành nắm đấm rồi mở ra ngay sau đó.
Bà cô cả ngồi nguyên chỗ, lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, không cãi lại một câu nào, cũng không gật đầu xác nhận lần nữa. Người trong họ Phó ngồi cạnh khẽ liếc sang nhìn bà một cái rồi quay đi ngay, không ai dám hỏi thêm. Ôn Nhu ngồi cạnh mẹ, cúi mặt xuống mâm nước trước mặt, hai tay nắm chặt vạt áo giống hệt tư thế cô ngồi ở chính cái nhà này ba ngày sau lễ huỷ hồi tháng chạp, không nhận câu ông vừa nói là câu của mình. Bà Hạ Tú Cần ngồi cạnh chồng, tay rót thêm nước vào mấy chén đã cạn, không nói một tiếng, mắt không rời khỏi ấm trà trên tay.
Ôn Bội ngồi cạnh chị, mặt đỏ lên, hai tay nắm mép bàn, buột miệng nói to giữa bàn: - Câu đó chị em nói, em ngồi cạnh nghe hết.
Cả bàn quay sang nhìn cô, mấy người bên họ Ôn ngừng cả tay rót nước. Ôn Bội nói tiếp không kịp ai ngăn: - Chị nhắc lại đúng lời bố Phó Cẩn nói về tiền mổ của chính bố, chín phẩy sáu vạn, không phải chị hứa gì cả.
Ông Ôn quay sang nhìn con gái út, định nói gì đó rồi lại thôi. Ôn Nhu ngẩng lên nhìn em một cái, rồi lại cúi xuống, không nói thêm câu nào để đính chính hay để nhận.
Cả bàn im lặng một lúc lâu, chỉ nghe tiếng quạt trần quay đều trên đầu và tiếng chén bát ai đó khẽ va vào nhau ở góc bàn. Ngoài sân có tiếng xe máy chạy ngang qua ngõ rồi khuất dần, không ai trong nhà ngoảnh ra nhìn. Ông Ôn đứng lặng đi, tay vẫn để trên mặt bàn, ngón tay gõ nhẹ mấy cái xuống mặt gỗ, không nhắc lại con số mười hai vạn thêm lần nào nữa suốt cả buổi hôm đó.
Một ông bác bên họ Phó lên tiếng, giọng vẫn nhỏ: - Vậy chốt nốt chỗ ván. Hôn sự thôi rồi thì trả về bên tôi, hôm nào tiện cho xe sang.
Ông Ôn không đáp ngay. Ông rót cho mình một chén nước, uống một hơi rồi mới nói: - Chỗ ván ấy tháng năm năm kia tôi thế cho ông Tô Kiến Nghiệp rồi, lấy sáu vạn, giấy tờ đầy đủ cả.
Cả hai họ nghe, mấy người bên họ Ôn quay sang nhìn nhau, không ai lên tiếng hỏi thêm. Một bà thím họ Ôn lấy tay che miệng khẽ hít vào một hơi. Giang Thư ngồi ở dãy ghế phía sau, cũng ngồi im nghe hết, mặt không đổi sắc, tay vẫn đặt yên trên đầu gối như từ đầu buổi.
Ôn Bội lại nói thêm một câu, giọng nhỏ hơn lần trước: - Mười một trên mười four chỗ mộng trong nhà mình là tay anh Phó Trạm đóng cả, hai năm nay không ai tính công cho anh ấy một đồng nào.
Cô nhìn về phía tôi lúc nói câu này. Tôi không đáp lại, chỉ ngồi im ở chỗ của mình, tay đặt trên đầu gối. Bà Hạ Tú Cần đặt ấm trà xuống bàn, tay hơi khựng lại một nhịp rồi mới rót tiếp, không ngẩng lên nhìn ai.
Bàn tan sau đó không lâu, không ai đứng lên xin lỗi ai một câu, không ai nói lời cảm ơn muộn nào về hai mươi bốn tháng hay về sáu vạn tệ vừa nhắc tới. Người hai họ lần lượt đứng dậy, chào nhau qua loa rồi ra về, không ai nán lại hỏi thêm câu gì. Bà Hạ Tú Cần đứng dậy trước tiên, đi tiễn khách hai họ ra tới cổng, quay vào dọn từng cái bát chén trên bàn, tay bà không run, xếp gọn từng chồng như mọi bận có tiệc trong nhà. Giang Thư đứng dậy chào ông Ôn với bà cô cả một câu rồi mới ra về, không nói gì thêm với tôi, chỉ gật đầu một cái khi đi ngang qua chỗ tôi ngồi.
Ông Ôn ra tới sân, đứng nhìn về phía góc sân nơi chồng ván du phủ bạt vẫn nằm nguyên chỗ cũ, tay chắp sau lưng, không quay lại nhìn ai trong nhà. Mấy người trong họ Ôn đi ngang qua ông cũng không dừng lại hỏi han, chỉ cúi đầu chào rồi bước thẳng ra cổng. Mười hai vạn tệ hôm nay không còn ai nhắc tới, nhưng ba mươi hai tấm ván với sáu vạn tệ ông đã thế cho ông Tô thì vẫn còn nguyên đó, chưa ai nói tới chuyện đòi lại hay trả lại. Tôi ngồi tính trong đầu, khoản một nghìn năm trăm mỗi tháng tôi vẫn phải trả tiếp, ngày mười tám tháng sau vẫn là ngày mười tám.
Tôi ngồi nán lại một lúc sau khi khách đã về gần hết, nhìn bà cô cả vẫn ngồi im chỗ cũ. Mắt bà nhìn ra khoảng sân ngoài cửa, không nói với ai câu nào thêm, tay đặt trên mặt bàn chỗ trước đó ông Ôn vừa đặt tay lên. Tôi ngồi cạnh bà từ lúc bàn còn đông người tới giờ, cùng nghe đúng câu chuyện vừa dựng nên cả cái khoản mười hai vạn ấy, mà bà không quay sang tôi lấy một lần. Ôn Nhu vẫn ngồi nguyên chỗ từ đầu buổi tới lúc bàn tan, không đứng dậy tiễn ai, cũng không rời khỏi ghế dù người trong nhà đã dọn gần hết mâm bát quanh cô, chỉ có chén nước trước mặt là còn nguyên chưa ai dọn.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89