Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Kiểm kê tài sản quý bốn của Trừng Vận rơi đúng vào tuần này. Theo lịch cố định, công ty vẫn làm bốn lần một năm từ hồi mới lập. Ngụy Đông ôm cuốn sổ tài sản dày cộp sang phòng làm việc từ sớm. Anh đặt cuốn sổ lên bàn, giở tới đúng trang ghi chiếc xe con mua tháng tám năm N−2, mười sáu vạn tám, đứng tên công ty Trừng Vận, nằm trong danh mục tài sản cố định.
— Xe này theo sổ vẫn đang cho cô Nhàn sử dụng hằng ngày. Giờ tới đợt kiểm kê, anh Trừng tính sao, mình vẫn ghi như cũ hay đưa về xưởng kiểm luôn thể? Ngụy Đông hỏi. Giọng anh ta như hỏi về bất cứ chiếc xe nào khác trong sổ, không có ý dò xét gì thêm.
Lục Trừng lật qua vài trang sổ, dừng lại đúng dòng ghi chiếc xe, rồi bảo cứ đưa về xưởng kiểm cho đúng quy trình, không có ngoại lệ nào cho riêng chiếc xe này. Ngụy Đông làm phiếu thu hồi tài sản theo đúng mẫu công ty vẫn dùng, đưa anh ký, rồi cử người sang lấy xe ngay trong buổi sáng.
Xe được đưa về xưởng lúc gần trưa. Nó đỗ vào đúng khu tài sản chờ kiểm định cùng mấy xe khác của công ty. Lục Trừng đi vòng quanh xe một lượt. Anh cúi xuống nhìn bốn cái lốp thay hồi tháng chín. Vệt sơn đánh dấu của xưởng vẫn còn nhận ra được trên thành lốp, dù đã mòn đi ít nhiều kể từ hôm anh ký duyệt thay cả bốn cái. Hồi đó anh ký thay lốp mà trong bụng đã biết rõ khoản tiền ấy không giải quyết được gì, chỉ xoá sạch dấu vết một chuyến đi. Giờ bốn cái lốp ấy đã ăn thêm gần ba tháng đường. Anh đứng nhìn thêm một lúc. Không mở cửa xe, không ngồi vào trong, anh chỉ đứng ngoài quan sát rồi quay vào văn phòng làm việc khác. Thợ xưởng đi ngang thấy xe đỗ lạ chỗ, hỏi có cần kiểm máy móc gì không. Lục Trừng lắc đầu bảo chỉ để đó chờ đủ thủ tục kiểm kê, chưa cần động vào.
Anh không gọi cho Cố Nhàn để báo trước việc kiểm kê, cũng không nhắn tin sau khi xe đã về tới xưởng. Cả buổi sáng anh không cầm điện thoại lên một lần nào ngoài việc trả lời mấy cuộc gọi công việc. Việc chiếc xe cô vẫn đi hằng ngày giờ nằm trong sân xưởng, anh để mặc cho nó tự nhiên đến, không báo trước cho ai một tiếng.
Buổi chiều, Ngụy Đông mang phiếu kiểm kê đã ký sang trình lại lần nữa cho đủ thủ tục lưu hồ sơ. Anh ta đứng nán lại một lúc rồi hỏi thẳng: - Anh Trừng này, em hỏi thật, có phải vì chuyện hôm cưới nên anh mới thu xe về đợt này không? Chứ đợt kiểm kê nào trước giờ xe cô Nhàn cũng để nguyên, có đưa về xưởng bao giờ đâu.
Lục Trừng không ngẩng lên khỏi tập giấy đang xem, chỉ đáp gọn: - Kiểm kê tới hạn thì làm, xe nào cũng vậy, không có gì khác thường.
Ngụy Đông đứng thêm một lúc. Anh ta nhìn Lục Trừng chăm chú hơn, rồi hỏi lại lần nữa, giọng nhỏ hơn: - Anh chắc không phải vì tức chuyện đó chứ?
Lục Trừng vẫn không ngẩng lên, chỉ lặp lại đúng câu vừa nói: - Kiểm kê tới hạn thì làm.
Ngụy Đông không hỏi thêm câu thứ ba. Anh ta cầm tập phiếu kiểm kê ra khỏi phòng, bước chậm hơn mọi lần. Ngụy Đông hỏi hai lần rồi thôi. Câu hỏi thứ hai đã là câu trả lời của chính anh ta, nhưng Lục Trừng không đính chính lại câu nào. Nói ra lúc này rằng mình đã biết chuyện Đường Dịch từ ba tháng trước, rằng thu chiếc xe về chỉ là một khoản đi theo đúng sổ sách chứ không nhắm vào ai, thì câu nói ấy tự nó sẽ thành một lời cảnh cáo gửi thẳng tới Đường Dịch. Anh không muốn là người đứng ra tuyên chiến với ai bằng miệng mình.
Cố Bình đi ngang sân xưởng vào cuối buổi chiều. Cậu mang mấy tờ đơn hàng cần Lục Trừng ký, thấy chiếc xe quen thuộc của chị mình đỗ giữa khu tài sản công ty thì dừng chân lại. Đứng nhìn một lúc, cậu quay sang hỏi Ngụy Đông đang đứng gần đó: - Xe chị Nhàn sao lại ở đây, xe hỏng hả anh?
Ngụy Đông chỉ ậm ừ bảo tới đợt kiểm định định kỳ thôi, rồi quay đi làm việc khác, không nói thêm gì nữa. Cố Bình đứng thêm một lúc. Tay vẫn cầm xấp đơn hàng, cậu nhìn chiếc xe lần nữa rồi nhìn sang cửa phòng làm việc nơi Lục Trừng đang ngồi, định bước vào hỏi thẳng nhưng lại thôi. Thấy không ai buồn giải thích rõ hơn, cậu đành mang đơn hàng vào phòng cho Lục Trừng ký. Cậu đứng chờ anh ký xong từng tờ, không hỏi thêm câu nào về chiếc xe, rồi cầm lại tập đơn ra về, thỉnh thoảng còn ngoái lại nhìn sân xưởng một cái trước khi ra tới cổng.
Tối hôm đó Lục Trừng ở lại xưởng một mình sau khi mọi người đã về hết. Ngồi trong phòng làm việc, anh nhìn ra khoảng sân nơi chiếc xe đỗ dưới ánh đèn cao áp. Anh mở lại cuốn sổ tài sản, đọc lại đúng dòng ghi chiếc xe vừa thu về. Con số mười sáu vạn tám vẫn nằm nguyên đó như bao năm nay, không đổi một chữ. Khoản thu về này đi đúng một thủ tục đã có từ trước khi anh quen Cố Nhàn, đúng lịch, đúng mẫu phiếu, không có gì trái quy trình để ai bắt bẻ được. Nhưng anh biết rõ trong bụng mình rằng nếu không có chuyện xảy ra ở sảnh cưới ba hôm trước thì chiếc xe này đã không về xưởng đúng vào đợt kiểm kê này.
Anh gấp sổ lại, tắt đèn phòng làm việc, đi ra sân đứng nhìn chiếc xe thêm một lúc trước khi khoá cổng xưởng ra về. Đèn cao áp chiếu xuống nóc xe một vệt sáng dài. Sân xưởng vắng lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu đều đều từ mấy bụi cây góc tường. Anh rút chìa khoá cổng ra, đứng thêm một nhịp trước khi kéo cánh cổng sắt lại, nhìn lần cuối vào bốn cái lốp còn mới nguyên dưới gầm xe, rồi mới khoá then cẩn thận cho cả dãy nhà xưởng.
Trên đường về căn hộ, phố xá đã lên đèn gần hết, mấy quán ăn đầu ngõ vẫn còn khách ngồi lai rai. Lục Trừng lái xe chậm hơn thường lệ. Đầu anh vẫn vướng lại cái dáng Ngụy Đông cầm tập phiếu ra khỏi phòng, không ngoái lại một lần nào. Mười năm đi cùng, đây là lần đầu tiên anh thấy người phó của mình giữ một khoảng cách như vậy.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89