Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười
Mục lục
Chương 8 / 22

Hai mươi tám bàn vẫn ăn

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười — chương 8 — Hai mươi tám bàn vẫn ăn

Lục Trừng xuống tới sảnh, thấy người dẫn chương trình đã đứng sẵn ở bục. Anh đi thẳng lại chỗ quản lý sảnh, bảo cứ cho dọn cỗ như bình thường, không hoãn giờ, không trả lại bàn nào, phần nghi lễ trên sân khấu thì bỏ qua để khách vào ăn luôn cho kịp giờ. Người quản lý sảnh nhìn anh một cái, định hỏi thêm, nhưng thấy vẻ mặt anh không có chỗ nào để hỏi thêm nữa nên chỉ gật đầu. Anh quay đi ra hiệu cho nhân viên bắt đầu bưng món khai vị ra từng bàn.

Anh cầm một bình nước đi hết vòng quanh sảnh. Anh rót cho các cụ ngồi bàn đầu, cho họ hàng dưới quê mới lên tới nơi còn lạ chỗ ngồi, cho cả mấy người bạn hàng ngoài chợ Tây Trại được mời tới dự. Anh không giải thích với ai một câu nào về việc trên sân khấu vẫn trống. Anh không nhắc tên Cố Nhàn lấy một lần, chỉ hỏi thăm sức khoẻ, hỏi đường xá xa gần, mời khách cứ ăn tự nhiên đừng ngại.

Người quản lý sảnh mang tới cho anh một tờ hoá đơn thanh toán. Hoá đơn ghi rõ ngày chuyển khoản là chiều hôm trước, đủ bốn vạn sáu nghìn hai trăm tệ cho hai mươi tám bàn, đóng dấu xác nhận đã thanh toán trọn gói. Anh ký nhận vào góc tờ giấy, rồi gấp lại cho vào túi áo trong. Anh không đọc lại một lần nào nữa những con số đã quá quen thuộc từ hôm anh gấp tờ hợp đồng lại rồi vẫn ký.

Ông Cố Hoài Sinh ngồi ở bàn đầu, tay cầm điện thoại bấm gọi liên tục cho con gái. Ông áp máy vào tai chờ một lúc rồi lại bỏ xuống, mặt càng lúc càng sa sầm. Có người khách bên họ hàng dưới quê hỏi ông cô dâu đâu sao chưa thấy ra. Ông cười gượng đáp: - Cháu nó còn đang chuẩn bị trên phòng, bác để lát nữa cháu ra, các bác cứ ăn trước đi kẻo nguội. Nói xong ông lại cúi xuống bấm số gọi tiếp. Giọng ông run hơn hẳn cái hôm ông đứng ở quầy B-16 khoe chuyện ca mổ mắt với bà Trịnh.

Ăn tới món thứ tư thì cả sảnh đã tự chốt xong với nhau một cách hiểu. Có bàn xì xào bảo chắc bên nhà trai làm ăn có vấn đề gì đó nên cô dâu mới bỏ đi giữa chừng. Có bàn khác lại bảo con gái ông Cố khôn thật, biết đường rút trước khi cưới cho khỏi khổ về sau. Một bà ngồi cạnh cửa sổ ghé sang bàn bên, hạ giọng: - Tôi nghe nói bên Trừng Vận dạo này nợ nần chồng chất, cưới xin chỉ để gỡ mặt mũi thôi đấy. Người ngồi cạnh gật gù cho là đúng rồi kể tiếp sang chuyện khác. Không ai trong số đó nhắc tới một cái tên nào khác ngoài hai chữ Cố Nhàn và cái tên Trừng Vận. Lục Trừng đi ngang qua mấy bàn ấy vẫn nghe rõ từng câu một mà không dừng lại đáp lại câu nào. Tay anh vẫn xách bình nước đi tiếp sang bàn kế bên.

Cố Bình đứng ở cửa sảnh từ lúc nào, tay còn cầm bó hoa cầm tay lẽ ra để trao cho chị lúc làm lễ. Mặt cậu ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu định chạy lại hỏi Lục Trừng, nhưng thấy anh đang bận đi hết bàn này tới bàn khác nên chỉ đứng ở cửa. Thỉnh thoảng cậu lại nhìn ra phía cầu thang chờ chị mình xuất hiện, tay vò nhẹ mấy cánh hoa cho đỡ sốt ruột. Cậu chặn một người phục vụ đi ngang, hỏi: - Anh có thấy chị Nhàn em đâu không? Người đó lắc đầu, bảo không rõ, chỉ biết dọn cỗ theo lệnh quản lý sảnh. Không ai trong sảnh đứng lại giải thích cho cậu một câu nào về việc tại sao buổi lễ lại thành ra thế này. Cuối cùng cậu đặt luôn bó hoa xuống chiếc ghế trống gần cửa, đứng khoanh tay nhìn khách ra vào.

Đi ngang một góc sảnh xa, không phải bàn chính, Lục Trừng bắt gặp bà Trịnh ngồi đó. Tay bà đặt lên đùi, mắt dõi theo từng bước anh đi hết vòng hai mươi tám bàn mà không hỏi ai một câu về cô dâu. Bà không xì xào cùng bàn về chuyện nợ nần hay chuyện con gái ông Cố khôn ngoan như những bàn khác quanh đó. Người ngồi cạnh quay sang hỏi bà nghĩ sao về chuyện cô dâu bỏ đi giữa chừng. Bà chỉ đáp: - Tôi có biết gì đâu mà nói, chuyện nhà người ta. Ánh mắt bà khác hẳn vẻ tò mò của những người còn lại trong sảnh. Anh nhớ ra bà là người duy nhất từng lỡ nửa câu về cái xe hàng ở đầu phố Ngô Đồng hôm quầy B-16. Bà ngồi thêm một lúc rồi quay mặt đi chỗ khác. Cúi xuống nhìn cái bát canh trước mặt mình đã nguội từ lúc nào, bà không đứng dậy nói với ai một lời, cũng không lại gần chỗ Lục Trừng đang đứng.

Có người họ hàng xa của nhà ông Cố sà tới bàn Lục Trừng đang đứng. Hắn vỗ vai anh hỏi thẳng cô dâu đi đâu mà chưa thấy mặt, có phải hai đứa cãi nhau gì không. Lục Trừng cười nhạt: - Nhàn có việc gấp phải xử lý, bác cứ ăn uống thoải mái, chuyện của hai đứa để sau tính. Nói xong, anh quay sang rót thêm nước cho bàn bên cạnh, không để người kia kịp hỏi thêm câu nào nữa. Anh biết chỉ cần đứng lại thêm một phút để giải thích, câu chuyện thật sẽ phải lôi ra ngay giữa sảnh này, biến bữa tiệc thành một phiên xử công khai nhắm vào Cố Nhàn trước mặt cả hai họ. Anh không muốn là người châm ngòi cho phiên xử đó dù chỉ bằng một câu.

Chỗ quảng cáo 250px

Buổi chiều tan cỗ, khách khứa lục tục ra về, mấy cụ ở xa còn nán lại chờ xe. Lục Trừng gọi taxi trả tiền trước cho từng người, dặn tài xế đưa các cụ về tận nơi, không để ai phải tự lo thêm khoản gì trong ngày hôm đó. Ông Cố Hoài Sinh ngồi lại một mình ở bàn đầu tới khi sảnh gần vắng hẳn. Tay ông vẫn cầm điện thoại, không còn gọi nữa, chỉ ngồi nhìn xuống mặt bàn đầy bát đĩa chưa dọn.

Lục Trừng đi ngang qua, vỗ nhẹ vai ông một cái, bảo ông về nghỉ trước đi, chuyện còn lại để anh lo. Ông Cố ngẩng lên nhìn anh, miệng mấp máy định nói gì đó rồi lại thôi. Ông chỉ gật đầu đứng dậy theo người ta ra xe.

Sảnh trống hẳn, chỉ còn nhân viên khách sạn dọn bàn. Lục Trừng đứng lại nhìn một lượt hai mươi tám cái bàn giờ chỉ còn bát đĩa ngổn ngang. Anh quay ra bãi xe, lái thẳng về xưởng Trừng Vận, không về căn hộ tầng mười một Tây Trại uyển trong đêm hôm đó.

Hết chương 8

Chương 9 — Ngụy Đông cầm tập phiếu ra khỏi phòng

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px