Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười
Mục lục
Chương 7 / 22

Cây trâm trên bàn trang điểm

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười — chương 7 — Cây trâm trên bàn trang điểm

Còn bốn mươi phút nữa tới giờ làm lễ. Dưới sảnh khách sạn Lâm Giang, hai mươi tám bàn đã kê xong ngay ngắn, khăn trải bàn trắng còn thẳng nếp. Tiền cỗ bốn vạn sáu nghìn hai trăm tệ đã chuyển đủ từ chiều hôm trước đúng hạn khách sạn đưa ra. Lục Trừng đứng dưới sảnh nhìn người của khách sạn xếp nốt mấy chậu hoa cưới hai bên lối đi, chỉnh lại dải ruy băng cho thẳng hàng, rồi bước lên cầu thang lên phòng chờ cô dâu tầng ba. Anh định hỏi cô có cần thêm gì trước giờ làm lễ không. Hành lang tầng ba vắng hơn hẳn dưới sảnh, chỉ còn tiếng nhạc vọng lên nghe xa dần theo từng bậc thang anh bước qua.

Cửa phòng khép hờ. Anh gõ nhẹ hai tiếng rồi đẩy vào, mùi nước hoa còn vương lại từ lúc thợ trang điểm vừa ra khỏi phòng. Cố Nhàn đã thay xong áo cưới, đứng quay lưng ra cửa sổ, tay còn cầm một cây trâm cài tóc chưa gắn lên. Cạnh chân giường, cái va li màu be đứng dựng thẳng, khoá kéo còn hở một khe chưa cài hết. Anh nhìn cái va li một cái rồi thôi, hỏi cô có cần anh gọi thợ trang điểm lên chỉnh lại gì không, còn bốn mươi phút nữa thôi.

Cố Nhàn không quay lại ngay. Cô đặt cây trâm xuống bàn trang điểm, nhìn mình trong gương một lúc rồi mới xoay người lại đối diện với anh. - Anh Trừng này, em muốn hỏi anh một câu, hỏi xong rồi mình xuống cũng được. Giọng cô đều, không run.

Lục Trừng đứng lại giữa phòng, không ngồi xuống ghế gần đó, chỉ gật đầu bảo cô cứ hỏi. Qua khung cửa sổ sau lưng cô, anh nhìn thấy một góc sân khách sạn. Mấy chiếc xe hoa xếp hàng chờ đón đoàn nhà trai, tài xế đứng hút thuốc cạnh cửa xe, một người trong số họ cúi xuống lau kính chắn gió cho sạch bụi.

— Căn hộ chín mươi sáu mét vuông này, anh mua. Xe con em đi hằng ngày, anh sắm. Quầy B-17 của bố em, hai năm nay không mất một đồng tiền thuê nào, cũng là công ty anh cho thuê không lấy tiền. Bình đi làm ở Trừng Vận cũng là anh nhận vào. Rồi cả cái phòng thứ hai trong nhà mình, anh sửa xong từ hai năm trước để đón bố lên ở lúc nào cũng được. Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh, tay vịn nhẹ lên thành va li. - Anh cho em hết những thứ đó, cho cả nhà em, mà anh chưa hỏi em lấy một câu là em có muốn vậy không.

Lục Trừng đứng im, không đáp ngay. Anh nghĩ tới bộ lốp mòn lệch hôm ở xưởng, tới tờ giấy đặt cỗ anh gấp lại rồi vẫn ký, tới bốn nghìn tệ đặt cọc ca mổ mắt anh trả bằng tiền riêng mà không nói cho ai biết đó là tiền của mình. Anh nghĩ thêm tới câu anh từng nói với Ngụy Đông ở sân bệnh viện huyện, câu hứa với ông Cố Hoài Sinh từ hai năm trước sẽ lo cho Nhàn đến nơi đến chốn, không để nhà cô thiếu thốn gì. Anh biết những gì cô vừa nhắc chỉ là một nửa câu chuyện, nửa còn lại nằm trong đầu anh từ ba tháng trước, nhưng anh không nói ra nửa ấy lúc này. Nói ra lúc này là buộc cô phải giải thích trong bốn mươi phút, mà anh đã tránh câu trả lời ấy suốt ba tháng nay.

— Em nói đúng. Anh chỉ nói được đến vậy.

Cố Nhàn khẽ cười, không phải cười vui. - Em không trách anh cho nhiều. Em trách vì anh không hỏi. Anh cứ nghĩ hỏi ra thì sợ em từ chối, hay sợ em ngại, nên anh cho trước rồi để em tự nhận lấy. Nhưng có những thứ một khi người ta đã nhận rồi thì không còn đường trả lại nữa, anh Trừng ạ. Nhận một căn nhà, nhận một cái quầy không mất tiền, nhận một công việc cho em trai mình, tới lúc muốn nói không thì đã muộn, vì bố em, em trai em, ai cũng đã coi đó là chuyện đương nhiên rồi.

Chỗ quảng cáo 250px

— Anh không nghĩ nhiều tới vậy, khi anh làm những việc đó. Anh trả lời chậm, mỗi chữ ra khỏi miệng đều có cân nhắc.

— Em tin anh không nghĩ tới. Nhưng không nghĩ tới không có nghĩa là không phải một cách chọn, anh Trừng ạ. Không hỏi cũng là một cách không bao giờ hỏi. Nói xong, cô quay lại bàn trang điểm, cầm cây trâm lên rồi lại đặt xuống, không cài vào tóc.

Lục Trừng không cãi lại câu đó. Anh đưa tay ra, gần chạm tới cánh tay cô, rồi rụt lại, để yên bên sườn.

— Em đi đây. Cố Nhàn nói, giọng vẫn đều như lúc nãy. Cô không nói đi đâu, không nói đi với ai, chỉ xách cái va li lên, kéo nốt khoá cho kín, tay còn nắm chặt quai xách một nhịp trước khi bước đi.

Lục Trừng không hỏi cô đi đâu. Anh đứng nguyên chỗ cũ, nhìn cô bước ra cửa, không giữ tay cô lại, không nói thêm một câu nào để giữ cô ở lại phòng thêm một phút nào nữa.

Cố Nhàn ra tới hành lang, rẽ về phía cầu thang bộ thay vì thang máy đang chờ sẵn ở đầu hành lang, tay vẫn xách chặt cái va li bên hông. Tiếng gót giày cô gõ xuống từng bậc thang nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn tiếng nhạc dưới sảnh vọng lên đều đều qua khoảng thông tầng.

Lục Trừng đứng lại trong phòng chờ, đúng chỗ anh đứng lúc bước vào, nhìn ra cửa sổ nơi cô vừa đứng lúc nãy. Cây trâm cài tóc còn để lại trên bàn trang điểm, cạnh mấy lọ mỹ phẩm đã bày sẵn từ sáng cho thợ trang điểm. Bên dưới, tiếng nhạc mở đầu buổi lễ đã bắt đầu vang lên qua loa, hoà lẫn tiếng khách khứa trò chuyện rôm rả, tiếng ghế kéo lê trên sàn khi từng bàn khách lục tục ngồi vào chỗ.

Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn cái chỗ trống cạnh chân giường nơi cái va li vừa dựng, nhìn cây trâm chưa cài. Anh không cầm nó lên, cũng không cất nó vào đâu, chỉ để nguyên đúng chỗ cô đặt xuống lúc nãy.

Có tiếng gõ cửa. Người của khách sạn thò đầu vào, mắt lướt qua cây trâm còn nằm trên bàn trang điểm rồi mới hỏi mọi thứ đã sẵn sàng chưa, có bắt đầu đón khách vào chỗ ngồi được chưa. Người ấy còn cầm theo tấm bảng ghi thứ tự các bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mép bảng chờ câu trả lời.

Lục Trừng quay lại nhìn người ấy, mất một nhịp mới trả lời được. Anh gật đầu bảo cứ bắt đầu, rồi bước ra khỏi phòng chờ, khép cánh cửa lại phía sau lưng, để nguyên cây trâm và mấy lọ mỹ phẩm ở lại trong căn phòng trống.

Hết chương 7

Chương 8 — Hai mươi tám bàn vẫn ăn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px