Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười
Mục lục
Chương 6 / 22

Câu nói trong giấc ngủ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười — chương 6 — Câu nói trong giấc ngủ

Sáng thứ Bảy, điện thoại bàn ở văn phòng Trừng Vận reo lên trước khi Lục Trừng kịp ra xe. Khách sạn Lâm Giang gọi báo lại lịch thanh toán rằng toàn bộ bốn vạn sáu nghìn hai trăm tệ tiền cỗ phải nằm đủ trong tài khoản trước sáu giờ chiều ngày mười bảy tháng mười một, tức đúng buổi chiều liền trước hôm làm lễ, và sau mốc giờ ấy khách sạn sẽ không hoàn lại một đồng nào dù bên đặt cỗ có đổi ý. Lục Trừng nghe hết, đáp một tiếng đã rõ rồi gác máy. Anh rút cuốn sổ tay trong ngăn kéo ra ghi lại đúng ngày giờ ấy bằng bút chì, gấp lại cất đi rồi xách túi đồ nghề ra xe đi chuyến sớm.

Ra tới dãy B lúc trời vừa sáng hẳn, anh thấy ông Cố Hoài Sinh đứng bên quầy B-16 khoe với bà Trịnh chuyện bác sĩ khoa mắt đã xếp cho ông một ngày mổ cụ thể. - Bác sĩ bảo mổ xong là mắt sáng lại được đấy bà Trịnh ạ, tôi mừng quá, chỉ mong tới lượt sớm. Giọng ông cao hơn hẳn cái hôm khoe chuyện đặt hai mươi tám bàn ở khách sạn Lâm Giang. Ông kể thêm mấy người họ hàng dưới quê đã gọi điện xác nhận sẽ lên đúng ngày, dặn ông giữ chỗ ngồi gần nhau. Bà Trịnh đang cúi xuống bó mấy cành ly, nghe vậy thì ngẩng lên nhìn sang chỗ Lục Trừng đứng cách đó vài bước rồi lại cúi hẳn xuống, tay cuốn dây chun đều đặn không đáp lời. Lục Trừng gật đầu chào ông Cố một cái rồi đi tiếp dọc dãy, đi thẳng qua quầy B-16 không dừng lại. Ông Cố gọi với theo hỏi anh có cần phụ thêm khoản gì cho tiệc cưới không, tiền quầy dạo này bán được, ông để dành riêng ra một khoản chờ ngày cưới con gái. Lục Trừng quay lại, nhạt giọng bảo mọi thứ đã lo xong xuôi cả rồi, ông cứ giữ lấy tiền dưỡng sức. Ông Cố nghe vậy cười xoà, quay vào xếp lại xô hoa cúc miệng vẫn lẩm bẩm tính đếm bàn cho họ hàng. Bà Trịnh buộc xong bó ly cuối cùng thì đứng dậy, bê cả bó sang đặt tạm ở góc quầy đối diện không ngoái lại.

Anh ký sổ chuyến cho từng quầy như mọi sáng. Tới đoạn đơn hàng của Đường Dịch trong danh sách xe lẻ, tay anh vẫn ký bình thường, mắt lướt qua cái tên ấy đã quen từ mấy tháng nay không dừng lại lâu. Đầu anh còn đang bận tính lịch chuyển tiền cỗ và việc sắp ai trông kho hộ hôm đưa đón khách xa.

Về tới văn phòng, Ngụy Đông mang trà nóng vào đặt chén xuống góc bàn cạnh cuốn sổ tay đang gấp, hỏi luôn có cần chuẩn bị thêm gì cho hôm cưới không. - Anh Trừng tính sắp mấy xe đưa đón bên nhà gái, để em đặt trước cho chắc, gần lễ dễ hết xe lắm. Lục Trừng bảo cứ để anh lo phần tiền nong, còn Ngụy Đông lo phần xe cộ như mọi lần. Ngụy Đông gật đầu, ra khỏi phòng rồi còn quay lại hỏi có phải hai mươi tám bàn vẫn giữ nguyên không. Lục Trừng đáp gọn giữ nguyên, mắt không rời cuốn sổ tay trên bàn.

Buổi tối, Cố Nhàn đi thử áo cưới ở tiệm ngoài huyện thành về muộn. Bước vào cửa cô đã mệt rũ, đôi giày cao gót còn cầm ở tay chưa kịp cất, ngồi phịch xuống sofa định nghỉ một lát trước khi đi tắm rồi thiếp đi. Lục Trừng ngồi cạnh xem sổ sách trên điện thoại, thấy cô ngủ gật với cái đầu ngoẹo sang một bên thì đứng dậy lấy chăn mỏng trong tủ đắp cho cô, chỉnh lại cho kín vai rồi nhặt đôi giày dưới sàn đặt gọn vào góc. Anh cúi xuống nhìn hai bàn chân cô, thấy một vệt hằn đỏ ở gót do đi giày cao gót cả ngày, định lấy dầu xoa nhưng sợ cô tỉnh giấc nên thôi.

Anh ngồi lại ghế đối diện đối chiếu mấy dòng chi tiêu còn dở. Vừa lúc đó, cô lẩm bẩm một câu trong lúc ngủ, giọng rời rạc nhưng từng chữ vẫn rõ. - Để xe dưới hầm thôi, đừng đỗ trước sảnh, người ta nhìn thấy đấy. Cô nói xong quay đầu sang phía khác, hơi thở đều trở lại.

Lục Trừng ngồi im, tay cầm điện thoại nhưng không bấm tiếp. Anh nhớ lại bốn nghìn một trăm cây số trên công-tơ-mét, nhớ lại cái xe hàng ở đầu phố Ngô Đồng bà Trịnh từng lỡ miệng nhắc tới, và giờ thêm một câu nói ra ngay trong giấc ngủ. Anh đặt điện thoại úp xuống bàn, ngồi nhìn cô ngủ thêm một lúc lâu không lay dậy.

Khuya hôm đó cô tự dậy, xin lỗi vì ngủ quên làm phiền anh ngồi lâu một mình, rồi đứng dậy gấp chăn để lại trên tay vịn sofa trước khi vào phòng tắm. Cô không nhắc gì tới việc mình vừa nói trong lúc ngủ, bước đi vẫn còn hơi loạng choạng vì buồn ngủ, tay vịn tường dọc hành lang cho vững.

Chỗ quảng cáo 250px

Sáng hôm sau cô dậy sớm hơn thường lệ. Vừa buộc tóc trước gương, cô vừa hỏi vọng ra hôm nay anh có phải lên chợ từ bốn bữa không, giọng tỉnh táo hoàn toàn. Lục Trừng đáp có, dặn cô ăn sáng trước khi đi làm kẻo đói, rót sẵn một cốc nước ấm để trên bàn rồi xách túi đồ nghề ra cửa.

Trên đường ra dãy B, anh vẫn nghĩ tới cái hạn sáu giờ chiều ngày mười bảy tháng mười một ghi trong sổ tay, tới hai mươi tám bàn vẫn giữ nguyên, và tới câu nói mê tối qua.

Hết chương 6

Chương 7 — Cây trâm trên bàn trang điểm

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px