Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Lục Trừng dậy sớm hơn thường lệ vào sáng hôm ấy, ghé qua dãy B đón ông Cố trước giờ mở chợ, dặn Cố Bình trông coi quầy hộ ông cụ một buổi. Xe chạy khỏi khu chợ đầu mối qua mấy con phố còn thưa người, tới bệnh viện huyện Lâm Giang đúng giờ khoa mắt mở cửa khám.
Ông Cố ngồi trên xe cứ nhắc đi nhắc lại chuyện mắt dạo này mờ nhiều hơn mọi khi. Xếp hoa hay cầm nhầm bó này sang bó khác, có hôm còn suýt đưa nhầm tiền thừa cho khách vì nhìn không rõ mệnh giá. Bác sĩ khoa mắt khám xong, chiếu đèn kiểm tra kỹ từng mắt, kết luận cả hai mắt đều đục thể thuỷ tinh, cần mổ càng sớm càng tốt kẻo để lâu ảnh hưởng thị lực về sau. Chi phí trọn gói một ca mổ hết một vạn hai nghìn tệ, đặt cọc trước bốn nghìn, phần còn lại thanh toán sau khi mổ xong và tái khám ổn định.
Ngồi chờ ngoài hành lang trước khi vào lấy kết quả, ông Cố kể với Lục Trừng rằng mắt ông dạo này nhìn xa cứ nhoè hẳn đi, biển hiệu đầu chợ chữ to cũng không đọc nổi. Lạ ở chỗ cúi xuống buộc dây hoa lại rõ hơn hẳn so với vài năm trước. Bác sĩ nghe vậy giải thích thêm, tay vẫn lật xem tờ kết quả đo mắt vừa in ra. - Thể thuỷ tinh cứng lại thì tiêu điểm dịch vào gần, bác ạ. Nhìn xa mờ mà cúi xuống lại rõ, người đục thể thuỷ tinh ai cũng vậy. Ông Cố gật gù, hoá ra bao lâu nay ông cứ nghĩ mắt mình còn tốt vì buộc hoa vẫn nhìn được đường chỉ, nào ngờ đó lại là dấu hiệu bệnh.
Lục Trừng xuống quầy thu ngân tầng một đóng khoản cọc bốn nghìn tệ bằng thẻ của riêng mình, không dùng tài khoản công ty. Anh cầm biên lai có in đầy đủ họ tên Cố Hoài Sinh cùng ngày đặt cọc lên lại tầng khám. Nhân viên thu ngân đưa thêm tờ hẹn lịch mổ, dặn trước ngày mổ phải nhịn ăn từ nửa đêm, người nhà đi cùng để làm thủ tục nhập viện. Anh gấp gọn cả hai tờ giấy cất vào túi áo ngực, bước lên cầu thang bộ thay vì chờ thang máy đang đông người. Lục Trừng vừa đi vừa tính trong đầu lịch mổ sẽ rơi vào khoảng nào để còn sắp xếp người trông coi quầy B-17 hộ ông cụ mấy hôm nằm viện.
Cố Nhàn tới muộn hơn dự định, tất tả chạy vào hành lang khoa mắt lúc bác sĩ vừa dặn dò xong lịch tái khám. - Con xin lỗi, kẹt việc ở chỗ làm không xin nghỉ sớm được. Bố khám sao rồi, có phải mổ gấp không? Ông Cố nắm lấy tay con gái, giọng xúc động hẳn lên. - Con gái bố giỏi thật đấy. Lo được cả ca mổ cho bố. Bố yên tâm rồi. Cố Nhàn đứng sững một nhịp, nhìn sang phía Lục Trừng đứng cạnh đó, rồi quay lại nhìn bố, không nói gì để đính chính lại câu vừa rồi. Lục Trừng cũng đứng yên, tay vẫn để trong túi áo ngực nơi cất tờ biên lai, không lên tiếng nói rõ ai mới là người vừa đóng khoản cọc ấy. Ông cụ vừa được hẹn ngày lên bàn mổ, tính khí lại xưa nay quen tự lo, chỉ cần nghe ra khoản cọc ấy không phải tiền con gái mình bỏ ra là thừa sức từ chối cả ca mổ để khỏi mang ơn thêm ai.
Ba người ngồi lại thêm một lúc trên ghế đợi hành lang, ông Cố kể thêm chuyện cỗ bàn, chuyện họ hàng dưới quê, giọng vui vẻ như quên hẳn mình vừa nhận tin phải lên bàn mổ. Cố Nhàn ngồi cạnh thỉnh thoảng đáp lại bố vài câu, tay cầm điện thoại xem giờ, có vẻ còn phải quay lại chỗ làm gấp. Cô đứng dậy trước, dặn bố nghỉ ngơi, hẹn tối về nhà nói chuyện tiếp, rồi rảo bước ra thang máy, không kịp hỏi thêm Lục Trừng câu nào về khoản tiền vừa đóng.
Ngoài sân bệnh viện, Ngụy Đông đứng chờ sẵn cạnh xe từ lúc nãy. Thấy Lục Trừng ra thì mở cửa xe cho ông Cố lên trước, rồi kéo Lục Trừng lại gần một chút, hỏi khẽ một câu giữ trong bụng đã lâu. - Anh Trừng này, để em hỏi thật một câu, anh lo cho nhà người ta nhiều như vậy, tiền bạc, công sức, cả cái tâm lo lắng, mà phần anh nhận lại được gì rõ ràng đâu, sao anh vẫn cứ nhất định cưới cho bằng được? Lục Trừng đứng dựa vào thành xe, im lặng một lúc rồi mới đáp, giọng chậm hơn ngày thường. - Hai năm trước, lúc anh mới ngỏ lời với Nhàn, anh đã hứa với bác một câu, sẽ lo cho Nhàn đàng hoàng, lo cho cả nhà bác tới nơi tới chốn, không để ai phải thiếu thốn gì. Lời đã hứa với người lớn tuổi thế rồi, giờ có chuyện gì thì cũng phải giữ trọn, không thể nói bỏ là bỏ được.
Ngụy Đông nghe xong không hỏi thêm, chỉ gật đầu, không rõ trong bụng đã hiểu được bao nhiêu phần câu trả lời ấy. Anh ta đứng lặng thêm một lúc nhìn Lục Trừng, rồi tự đi vòng sang phía ghế lái. Lên xe, Lục Trừng rút tờ biên lai đóng cọc bốn nghìn tệ đưa cho Ngụy Đông, dặn ghi vào một khoản riêng của cá nhân anh, tách hẳn khỏi sổ chi tiêu công ty, không liệt vào bất cứ mục nào liên quan tới quầy B-17 hay tới đám cưới sắp tới.
Ông Cố ngồi ở hàng ghế sau mắt lim dim vì vừa trải qua một buổi sáng khám xét mệt người, miệng vẫn lẩm bẩm cảm ơn số trời cho ông gặp được đứa con rể tốt tính. Ngụy Đông cầm tờ biên lai gấp lại cẩn thận cất vào cặp, rồi nổ máy chở cả hai người về lại chợ Tây Trại.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89