Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười
Mục lục
Chương 4 / 22

Nếp gấp trên tờ hợp đồng đặt cỗ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười — chương 4 — Nếp gấp trên tờ hợp đồng đặt cỗ

Buổi sáng, khách sạn Lâm Giang gửi hợp đồng đặt cỗ sang văn phòng Trừng Vận. Đó là một tờ giấy in sẵn hai mươi tám bàn, đơn giá một nghìn sáu trăm rưỡi mỗi bàn, tổng cộng bốn vạn sáu nghìn hai trăm tệ. Điều khoản ghi rõ bên đặt cỗ phải chuyển trước toàn bộ số tiền và không được hoàn lại trong bất kỳ trường hợp nào kể cả huỷ tiệc. Ngụy Đông cầm tờ giấy vào phòng làm việc, đặt lên bàn trước mặt Lục Trừng, giọng cẩn thận như đang cân nhắc từng chữ trước khi nói. - Anh Trừng xem lại số bàn đi, hai mươi tám bàn hơi nhiều so với hai họ, hay mình rút xuống hai mươi cho gọn, đỡ phải lo chỗ ngồi thừa ra đấy.

Lục Trừng cầm tờ giấy lên, đọc lướt qua từng dòng một lần. Anh gấp đôi tờ giấy lại, đặt xuống mặt bàn gỗ trước mặt mình. Anh ngồi im một lúc, tay vẫn để nguyên trên nếp gấp, mắt nhìn ra khung cửa sổ phía sau lưng Ngụy Đông. Ở đó có thể thấy được một góc dãy B đang vào giờ chợ tan buổi sáng. Rồi anh mở tờ giấy ra lại, vuốt phẳng nếp gấp bằng lòng bàn tay, rút cây bút cài túi áo, ký thẳng vào dòng chữ ký bên dưới, giữ nguyên hai mươi tám bàn như bản gốc gửi sang.

Ngụy Đông đứng nhìn cả quá trình ấy, từ lúc tờ giấy được gấp lại cho tới lúc mở ra ký, không nói thêm một câu nào trong lúc chờ. Tay anh ta vẫn cầm cây bút dự phòng chưa kịp cất vào túi áo. Anh ta liếc sang tấm bảng treo tường, chỗ tờ hoá đơn thay bốn lốp tuần trước còn kẹp ở đó, rồi nhìn lại nếp gấp trên tờ giấy đặt cỗ. - Hôm ký cái hoá đơn lốp anh cũng ngồi lâu như vậy, Ngụy Đông nói, rồi thôi không nói tiếp. Anh ta khẽ liếc Lục Trừng một cái rồi cúi xuống nhìn lại tờ giấy vừa ký, gấp gọn lại theo đúng nếp cũ trước khi mang đi.

— Anh Trừng có cần em xem lại điều khoản hoàn tiền không, khoản không hoàn này hơi gắt, lỡ có chuyện gì phát sinh thì anh mất trắng cả bốn vạn sáu đấy chứ. Ngụy Đông hỏi thêm câu đó với giọng của một người quản lý tài chính đang làm đúng phận sự. Lục Trừng lắc đầu, bảo không cần xem lại, cứ để nguyên điều khoản như khách sạn đưa ra, chuyển tiền cọc trước theo đúng lịch đã hẹn với bên đó. Anh nói câu ấy bằng giọng bình thường, không có gì khác lạ so với cách anh vẫn duyệt chi cho những khoản khác trong công ty.

Ngụy Đông cầm tờ giấy đã ký, mang ra ngoài kẹp lên tấm bảng treo tường ở phòng làm việc chung. Mọi giấy tờ cần theo dõi tiến độ đều được ghim lên cho ai vào cũng nhìn thấy, kèm ngày ký viết tay ở góc bằng bút đỏ theo đúng quy tắc lưu hồ sơ của công ty. Tờ giấy đặt cỗ hai mươi tám bàn từ hôm ấy nằm ngay đầu bảng, cạnh mấy tờ hợp đồng thuê xe lạnh khác. Ai đi ngang qua cũng đọc được ngày ký in rõ ràng phía trên cùng.

Vào buổi trưa, Lục Trừng gọi điện xác nhận lại với bên khách sạn về thực đơn hai mươi tám bàn. Anh hỏi kỹ chuyện có thể đổi món tráng miệng cho phù hợp khẩu vị người lớn tuổi bên nhà gái hay không, vì ông Cố vốn kiêng đồ ngọt nhiều. Người phụ trách bên khách sạn ghi nhận, hẹn gửi lại thực đơn chỉnh sửa trong ngày. Anh cúp máy, ngồi lại một lúc nhìn tờ lịch để bàn, tính nhẩm còn đúng bảy mươi ngày nữa là tới lễ. Khoảng thời gian vừa đủ để lo hết mọi thứ còn dang dở nếu không có gì trục trặc.

Vào buổi chiều, Cố Bình mang cuốn sổ chuyến của dãy B sang văn phòng xin chữ ký duyệt cho tuần tới. Đó là việc cậu vẫn làm đều đặn từ ngày vào thử việc ở Trừng Vận. Cậu đứng chờ Lục Trừng ký, mắt vô tình lướt qua tấm bảng treo tường, dừng lại ở tờ giấy đặt cỗ khách sạn Lâm Giang. Cậu cười toe, chỉ tay vào tờ giấy, khoe luôn rằng chị mình sắp cưới thật rồi. Anh rể tương lai lo chu đáo tới mức đặt cỗ trước cả mấy tháng, cả nhà cậu ai cũng mừng, nhất là ông cụ dạo này lúc nào cũng nhắc chuyện cưới xin ngoài chợ cho cả dãy nghe. - Anh Trừng đặt sớm vậy chắc yên tâm lắm rồi ha, chứ nhà em có mỗi việc lo tiền vé xe cho mấy người họ hàng dưới quê lên thôi mà cũng loay hoay mãi.

Lục Trừng ký xong cuốn sổ chuyến, đẩy trả lại cho Cố Bình, chỉ gật đầu cười nhạt. - Bình về nhớ dặn ông cụ đừng thức khuya lo chuyện cỗ bàn quá, sức khoẻ ông không tốt, để mọi thứ anh với chị Nhàn lo là được. Cậu Bình dạ một tiếng, cầm sổ ra về, còn huýt sáo một đoạn nhạc vui vẻ trên hành lang. Lục Trừng ngồi lại bàn làm việc, nhìn ra tấm bảng treo tường một lần nữa. Tờ giấy bốn vạn sáu hai đã kẹp chắc ở đó, số tiền một khi chuyển đi sẽ không có đường lấy lại dù chuyện gì xảy ra sau này.

Chỗ quảng cáo 250px

Khi đêm xuống, anh ở lại văn phòng lâu hơn thường lệ. Anh không làm thêm việc gì, chỉ ngồi trước bàn nhìn lại từng dòng trong hợp đồng đặt cỗ một lần cuối trước khi cho Ngụy Đông chuyển khoản cọc vào sáng hôm sau. Anh nghĩ tới việc nếu nói ra ngay lúc này những gì mình đã đọc được từ bộ lốp xe hôm trước, Ngụy Đông chắc chắn sẽ khuyên anh dừng khoản đặt cỗ lại, chờ xem tình hình thêm một thời gian nữa rồi hẵng quyết định. Anh không muốn nghe một lời khuyên như vậy lúc này, dù trong bụng anh cũng chưa chắc mình đang làm đúng.

Anh cầm điện thoại lên định nhắn cho Cố Nhàn một câu hỏi thăm buổi tối, gõ được nửa dòng rồi lại xoá đi. Ngón tay anh gõ gõ lên mặt kính không định hình được nên viết tiếp thế nào. Anh gõ lại lần thứ hai, cũng nửa dòng, rồi xoá nốt, đặt điện thoại úp xuống bàn. Anh chưa muốn để lộ ra bất cứ điều gì lúc này, kể cả qua một dòng tin nhắn ngắn ngủi, dù chỉ là hỏi cô đã ăn tối chưa. Đèn văn phòng tắt muộn hơn mọi hôm, còn tờ giấy trên bảng treo tường vẫn nằm nguyên chỗ cũ, ngày ký hiện rõ dưới ánh đèn hành lang chiếu qua khung kính.

Hết chương 4

Chương 5 — Tờ biên lai bốn nghìn tệ

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px