Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Sáng thứ Tư, chiếc xe con của Cố Nhàn vào xưởng Trừng Vận đúng lịch bảo dưỡng định kỳ đã xếp sẵn từ tháng trước, không phải Lục Trừng gọi vào riêng lần này. Thợ xưởng đón xe ở cửa, nổ máy chạy vào khoang, rồi bắt đầu tháo từng bánh một xếp ra sân theo đúng quy trình kiểm tra hằng quý. Lục Trừng đi ngang qua trên đường ra kho lạnh, định chỉ liếc một cái cho biết rồi đi tiếp như mọi lần. Bước chân anh khựng lại ngay trước dãy bốn cái lốp vừa tháo xuống nền xi măng.
Anh ngồi thụp xuống, lật từng chiếc lên xem. Vai lốp phía trong mòn lệch hẳn so với vai ngoài, kiểu mòn chỉ có khi xe vào cua gấp liên tục ở cùng một hướng chứ không phải do chạy đường thẳng bình thường. Trên mặt lốp còn in hai vệt phanh gấp chồng khít lên nhau, đúng cùng một vị trí. Anh xoay người lại nhìn đồng hồ công-tơ-mét ghi trong sổ bảo dưỡng lần trước. Ba tháng gần nhất, xe đã chạy bốn nghìn một trăm cây số, trong khi quãng đường Cố Nhàn đi làm mỗi ngày cộng dồn cả tháng chưa từng vượt quá hai trăm sáu mươi.
Thợ xưởng đứng cạnh đó từ đầu buổi sáng, tay vẫn cầm cờ lê, nhìn bốn cái lốp ấy không ít hơn Lục Trừng, nhưng chỉ thấy lốp mòn lệch cần thay chứ không thấy gì khác. Anh ta còn buột miệng bảo lốp mòn kiểu này chắc do chủ xe hay đi đường đèo, khuyên nên thay sớm kẻo nguy hiểm, giọng thản nhiên như đang nói về hàng trăm bộ lốp khác từng qua tay mình. Ngụy Đông đứng gần đó cầm sẵn tờ hoá đơn thay lốp để trình ký, mắt cũng lướt qua đúng những con số ấy trên phiếu kiểm tra mà không dừng lại chỗ nào lâu hơn một giây.
Anh đứng thẳng dậy, phủi tay, không nói một câu về những gì vừa nhìn thấy. Trong đầu anh, nửa câu bà Trịnh bỏ dở hôm quầy B-16 tự động ghép lại đúng chỗ còn thiếu: sáng nào cũng thấy Cố Nhàn đứng ở đầu phố Ngô Đồng, cạnh một cái xe hàng. Quãng đường lệch ra khỏi lộ trình đi làm cùng những cú phanh gấp lặp đi lặp lại ở cùng một đoạn, giờ có chỗ để đặt vào.
Ngụy Đông đưa tiếp tờ báo sổ khác, giọng thường như báo bất cứ khoản chi nào trong ngày: - Anh Trừng cho em hỏi khoản này ghi vào công nợ quầy B-17 luôn, hay tách riêng ra một mục khác cho dễ theo dõi?
Lục Trừng đứng lặng một nhịp. Ba tháng gần đây, tiền thuê xe lạnh quầy B-17 của ông Cố Hoài Sinh, chín trăm tệ mỗi tháng, có người tới trả hộ bằng tiền mặt đều đặn, cộng lại đúng hai nghìn bảy trăm tệ. Người trả tên Đường Dịch, buôn hoa lẻ ngoài dãy, tự xưng là quen biết bên nhà ông Cố nên tiện thể trả giúp. Cái tên vừa lọt vào tai anh nằm khớp không sai một milimet vào chỗ trống mà bà Trịnh bỏ lại hôm trước, khớp với cái xe hàng ở đầu phố Ngô Đồng, khớp với bốn nghìn một trăm cây số vừa đọc được trên mặt lốp. Anh không hỏi thêm Ngụy Đông một câu nào về người tên Đường Dịch ấy là ai, làm ăn ra sao, quen biết nhà ông Cố từ bao giờ. Anh bảo cứ ghi vào công nợ quầy B-17 như thường lệ, coi như một khoản người ngoài trả hộ, không cần tách riêng.
Anh bước ra sân, nhìn bốn cái lốp cũ thêm một lúc nữa, rồi quay vào ký duyệt thay cả bốn lốp mới cho chiếc xe. Anh không gọi Cố Nhàn để hỏi cô có biết chuyện tiền thuê xe lạnh của bố mình đang được ai đó âm thầm trả hộ hay không, cũng không hỏi cô sáng nào đứng ở đầu phố Ngô Đồng để làm gì. Hỏi ngay lúc này nghĩa là bắt cô phải chọn một câu trả lời ngay trong ngày hôm đó, mà anh biết mình chưa sẵn sàng để nghe câu trả lời ấy.
Cả buổi chiều anh ở lại xưởng, xem thợ lắp từng lốp mới, kiểm lại áp suất, chỉnh lại độ chụm bánh cho đúng thông số. Ngụy Đông ra vào vài lần hỏi có cần giúp gì thêm không, thấy sếp mình cứ đứng đó nhìn từng thao tác một cách khác thường so với mọi hôm, nhưng không dám hỏi thẳng lý do.
Trời sập tối, thợ đã về hết. Lục Trừng ngồi lại bàn làm việc cạnh xưởng cho tới khi tiếng chợ đêm dãy B ngoài kia tắt hẳn, xe cộ thưa dần rồi im lìm.
Tối muộn anh mới về tới căn hộ. Cố Nhàn đang ngồi xem điện thoại trên sofa, ngước mắt nhìn anh: - Xe xong chưa anh? Mai em có phải bắt xe buýt đi làm không? Anh nhạt giọng đáp xong rồi, thay lốp mới cả bốn bánh, mai lấy xe đi làm bình thường. Cô ừ một tiếng, cảm ơn anh đã lo vụ này, rồi quay lại màn hình điện thoại.
Một lúc sau cô thấp giọng lên tiếng: - Sáng mai anh qua đón bố sớm hơn thường lệ được không, bố dặn muốn ra sạp trước giờ mở chợ để dọn lại mấy thùng hoa cúc. Lục Trừng gật đầu, bảo được, mai anh tự sắp xếp giờ. Cô ừ thêm một tiếng, đặt điện thoại xuống bàn, chậm rãi đứng lên đi rót cho anh cốc nước: - Tối nay anh có ăn gì chưa hay để cô hâm lại chỗ canh còn thừa từ trưa?
Anh run rẩy nhận lấy cốc nước, uống một ngụm hết nửa cốc, rồi đứng ở cửa phòng khách nhìn cô một lúc, sau đó bước vào phòng tắm.
Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.
@tram.truyen89