Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười
Mục lục
Chương 17 / 22

Bản lề chưa chùng một ly

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười — chương 17 — Bản lề chưa chùng một ly

Đã gần hai tháng nay, căn hộ chín mươi sáu mét vuông ở Tây Trại uyển, tầng mười một vẫn trống không. Chiều mùng bốn, Lục Trừng về tới nơi. Mấy hôm chợ nghỉ nên xe không có lịch giao. Tay anh xách theo hộp sơn trắng và cái bay trát tường mua sẵn ở tiệm vật liệu gần xưởng, thêm cuộn băng dính giấy để che mép chân tường lúc sơn cho khỏi lem. Thang máy toà nhà đang bảo trì, biển thông báo dán ngay cửa từ hôm trước, anh xách đồ nghề leo bộ mười một tầng. Dọc cầu thang vắng người, chỉ có tiếng dép loẹt xoẹt của một hộ nào đó đang dọn nhà ở tầng dưới vọng lên. Cửa mở ra, mùi ẩm mốc của căn hộ đóng cửa lâu ngày ập ra trước. Anh mở hết cửa sổ phòng khách cho gió lùa vào. Bụi phủ mỏng trên mặt bàn kính chưa ai lau từ dạo Cố Nhàn dọn hết đồ đi. Mấy chiếc ghế sofa vẫn xếp nguyên vị trí cũ, chỉ khác là không còn tấm gối tựa lưng vẫn hay để ở góc trái. Điện thoại trong túi rung một tiếng, Ngụy Đông nhắn hỏi giờ giao chuyến sáng mai cho một quầy dãy ngoài. Anh bấm trả lời đúng giờ cũ rồi cất máy vào túi, không gọi lại.

Ra ban công, anh đứng một lúc trước khi bắt tay vào việc. Gió lạnh lùa qua khe cửa kính hở, nhìn xuống con đường dưới tầng mười một, mấy chiếc xe máy chạy qua để lại vệt đèn dài trong sương chiều. Bên dưới, quán nước góc phố đã lên đèn, có người ngồi co ro hút thuốc chờ khách. Anh quay vào, đóng bớt cửa kính lại cho đỡ lạnh, rồi mới xách hộp sơn ra hành lang trong.

Vệt tường bong ở hành lang trong dẫn tới hai phòng ngủ đã lộ ra từ tháng trước. Lớp sơn bong không thành từng mảng mà kéo dài theo một vệt từ trần xuống gần sát chân tường. Anh dán băng dính giấy che phần sàn gỗ bên dưới, cạo lớp sơn bong bằng cái bay, để lộ lớp vữa bên dưới còn ẩm, hiểu ngay vì sao nó bong chứ không loang lổ như tường ẩm thường thấy. Đợt sơn lại hai năm trước hẳn quét lên lúc tường chưa khô hẳn, hơi nước bên trong không thoát ra được đành đẩy ngược lớp sơn phủ bật lên thành một dải dài theo đúng đường nước đi. Anh trát lại lớp vữa mới, để khô một lúc rồi mới sơn đè lên. Tay đưa cọ đều một lượt từ trên xuống dưới, đợi khô rồi quét thêm lượt thứ hai cho đều màu với phần tường cũ xung quanh. Buổi chiều trôi qua chậm, ánh nắng ngoài cửa sổ dịch dần từ tường bên này sang tường bên kia. Anh vẫn cặm cụi từng lượt cọ, không bật đèn dù trời đã sẩm dần.

Sơn xong đoạn hành lang, anh gỡ băng dính giấy, quét lại sàn nhà cho sạch bụi vôi, gom mấy thùng sơn còn thừa vào góc bếp. Vòi nước bồn rửa bát nhỏ giọt liên hồi. Anh vặn chặt lại gioăng cao su cho khỏi phí nước, kiểm luôn mấy bóng đèn trong bếp, thay một bóng đã cháy từ bao giờ không ai hay. Căn hộ này anh không định bán, cũng chưa định cho ai thuê, chỉ dọn cho sạch rồi để đó, thỉnh thoảng ghé qua như hôm nay, bật hết đèn từng phòng kiểm tra một lượt xem có chỗ nào hỏng thêm không. Dọn xong phòng khách và bếp, anh đi tới cuối hành lang, đứng trước cửa phòng thứ hai, cái phòng anh sửa lại từ hai năm trước để ông Cố lên ở cùng khi nào ông cụ muốn. Hồi đó anh tự chọn loại gạch lát chống trơn, dặn thợ lát thấp hơn nền phòng khách một chút cho dễ lên xuống. Tường thì sơn màu be nhạt, dễ nhìn với mắt người già hơn màu trắng chói. Cửa sổ cũng đặt loại chốt to bản, cầm tay run vẫn khoá được. Thợ hôm ấy hỏi lại có cần làm thêm tay vịn dọc hành lang không, anh gật, bảo cứ làm cho chắc, tiền không thành vấn đề, chỉ cần ông cụ đi lại không vấp ngã là được. Anh còn nhớ hồi ấy tự tay lắp thêm giá treo khăn thấp hơn bình thường một chút, để ông cụ với tay không phải kiễng chân, và dặn thợ chừa thêm một ổ điện gần đầu giường cho tiện cắm quạt sưởi mùa đông. Việc ấy làm xong trong đúng một tuần, anh trả tiền công sòng phẳng ngay hôm bàn giao, rồi khoá cửa phòng lại, chưa từng hỏi ai một câu trước khi làm việc đó, kể cả Cố Nhàn.

Anh đặt tay lên nắm cửa, đẩy nhẹ. Cánh cửa mở ra êm, không một tiếng kêu. Anh đứng lại, đưa ngón tay miết dọc theo khớp bản lề rồi miết ngược lại, lần thứ hai chậm hơn. Lớp dầu mỡ xuất xưởng vẫn bám nguyên trên khớp nối, chưa hề bị mài mòn bởi một lần đóng mở nào khác ngoài lần thợ lắp thử hôm bàn giao. Anh đóng cửa lại rồi mở ra thêm vài lần nữa, mỗi lần đều nghe cùng một tiếng trượt êm không đổi, không có tiếng cọt kẹt của kim loại lâu ngày khô dầu. Anh cúi xuống nhìn khe hở giữa cánh cửa và nền gạch, đều tăm tắp một đường, không có vết cạ do cánh cửa nặng dần theo thời gian kéo lệch bản lề.

Bên trong, chiếc giường đơn còn bọc nguyên lớp ni lông, tủ quần áo trống không một món đồ nào cất vào, y hệt ngày thợ bàn giao. Cửa sổ phòng khép kín, không khí bên trong đặc hơn hẳn phần còn lại của căn hộ, mùi vữa và gạch mới của đợt sửa hai năm trước vẫn còn phảng phất lẫn trong mùi bụi đóng lâu ngày. Cái chốt cửa sổ to bản anh dặn thợ lắp riêng vẫn còn nguyên lớp mạ sáng, chưa một lần bị tay ai vặn tới. Thanh tay vịn dọc tường hành lang trong phòng cũng còn mới, lớp sơn phủ lên gỗ chưa xước một vệt nào của bàn tay bám vào lúc bước đi.

Năm hai mươi mốt tuổi, anh từng bị đuổi khỏi một quầy thuê lại giữa mùa chỉ vì giấy tờ đứng tên người khác, từ đó anh chỉ tin thứ đứng tên mình. Căn phòng này lại là chuyện ngược hẳn: anh dựng nó lên cho một người khác ở, đứng tên anh, tiền anh trả, mà lại chưa từng hỏi người đó một câu có cần cái gì trong ấy hay không. Anh không khép cửa lại nữa, để nguyên nó mở như thế. Hai năm anh đi làm về ngang qua cánh cửa này mỗi tối, đặt chìa khoá lên bàn, tắt đèn hành lang, chưa một lần mở nó ra.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 17

Chương 18 — Chùm chìa khoá tủ mát

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px