Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười
Mục lục
Chương 12 / 22

Sổ đứng tên Lục Trừng

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 22
Cô Dâu Bỏ Trốn, Chú Rể Lại Cười — chương 12 — Sổ đứng tên Lục Trừng

Tầng hai một toà nhà cũ gần trung tâm là phòng công chứng huyện, sảnh chờ kê hai hàng ghế nhựa đối diện dãy quầy tiếp dân đánh số từ một đến sáu. Ngay cửa vào, máy lấy số in ra một tấm phiếu nhỏ, ai tới cũng phải rút một tấm rồi ngồi đợi loa gọi tới lượt. Buổi sáng, người tới làm thủ tục không đông lắm, chủ yếu là mấy người đi sang tên nhà đất hoặc công chứng giấy tờ vay ngân hàng, ngồi rải rác trên hai hàng ghế, có người cầm theo cả tập hồ sơ dày cộp kẹp trong túi ni lông.

Lục Trừng tới từ sớm, cầm theo tập hồ sơ hợp đồng thuê cả dãy B năm mới, việc gia hạn hằng năm giữa Trừng Vận với bên chợ, đúng lịch công ty vẫn làm suốt mấy năm nay. Anh rút số, ngồi đợi chưa tới mười phút thì loa gọi tên công ty, bước vào quầy số ba, đưa hồ sơ cho người tiếp dân kiểm tra từng trang trước khi ký.

Giữa chừng, loa hệ thống gọi tới lượt một hồ sơ vay ngân hàng ở quầy hai, tiếng loa đủ to để người tiếp dân phải nhắc lại câu vừa hỏi. Giở tới trang cuối, người tiếp dân đối chiếu con dấu công ty với bản lưu năm trước, hỏi lại vài mục cho khớp số liệu rồi mới đưa bút cho anh. - Anh ký vào đây, với đây nữa, hai chữ ký cho hai bản, một bản anh giữ, một bản chúng tôi lưu. Lục Trừng ký lần lượt vào hai chỗ, không vội, tay giữ thẳng từng nét chữ như mọi lần.

Ngay bên cạnh ở quầy số bốn, Cố Nhàn đang đứng hỏi thủ tục sang tên sổ nhà cho căn hộ Tây Trại uyển. Cầm theo một tờ giấy ghi sẵn địa chỉ, cô hỏi người tiếp dân cần giấy tờ gì để sang tên, đứng tên ai. Người tiếp dân gõ số căn hộ vào máy, màn hình hiện lên thông tin sổ, đọc to đủ cho cả dãy quầy nghe. - Căn hộ Tây Trại uyển tầng mười một, chín mươi sáu mét vuông, đứng tên Lục Trừng, mua tháng năm, hai năm trước, giá một trăm mười tám vạn tệ. Cô muốn sang tên thì phải có người đứng tên hiện tại ký giấy đồng ý chuyển nhượng, cô ạ.

Cố Nhàn đứng lặng, tay vẫn cầm tờ giấy ghi địa chỉ, không hỏi lại ngay. Người xếp hàng phía sau nhích lên một bước, chờ tới lượt. Cô hỏi tiếp, giọng bình thường. - Vậy nếu người đứng tên đồng ý ký giấy chuyển nhượng thì cần thêm giấy tờ gì nữa ạ? Người tiếp dân liệt kê một loạt: chứng minh thư hai bên, giấy đăng ký kết hôn hoặc giấy tờ chứng minh quan hệ, biên bản định giá lại, đồng thời cả hai phải trực tiếp ký trước mặt công chứng viên, không ai được ký thay.

Hồi lâu, cô hỏi tiếp, giọng nhỏ hơn. - Vậy còn chiếc xe con, xe hiệu này, biển số này, tôi có thể hỏi ở đây được không? Lắc đầu, người tiếp dân bảo xe cộ không thuộc thẩm quyền, xe đứng tên công ty nào phải hỏi bên công ty đó, chỗ này chỉ giải quyết sổ đỏ với hợp đồng nhà.

Đứng thêm một nhịp, cô hỏi câu cuối. - Nếu không có giấy đăng ký kết hôn thì dùng giấy gì được ạ? Đáp lại, người tiếp dân bảo trường hợp không đứng tên vợ chồng phải có giấy tờ khác chứng minh quan hệ như hoá đơn chung, hoặc người đứng tên viết giấy xác nhận có công chứng. - Còn không có giấy nào trong mấy thứ đó thì sao ạ? Cô hỏi. Lắc đầu, người tiếp dân bảo phải chờ người đứng tên đồng ý ký thẳng, không có cách nào khác, cô về xem lại giấy tờ rồi mang tới nộp sau, không cần vội trong buổi sáng.

Ngồi ở quầy số ba, tay vẫn cầm bút, Lục Trừng nghe rõ từng chữ vọng sang. Đưa tiếp bản hợp đồng thuê dãy B để ký nốt trang phụ lục, người tiếp dân hỏi có cần công ty đóng thêm dấu giáp lai không. Gật đầu, anh bảo đóng đủ cho chắc, mắt không quay sang quầy bên dù chỉ một cái liếc. Bước sang lúc này là cho cô một chỗ bám, mà anh biết rõ cô sẽ bám, và bám xong thì hai người còn phải ngồi lại với nhau.

Chỗ quảng cáo 250px

Đây đúng là dãy quầy anh từng dẫn Cố Nhàn tới hai năm trước, ngày ký giấy mua căn hộ. Hôm ấy cô ngồi ở khu ghế chờ bấm điện thoại suốt buổi, giấy tờ anh cầm vào quầy ký một mình. Ký xong anh đưa cô xem cái bìa sổ một lượt rồi cất vào cặp. Hai năm sau, cái bìa sổ ấy chưa từng được nhắc lại.

Cảm ơn người tiếp dân, Cố Nhàn gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi xách. Đứng thêm một nhịp ở quầy, mắt nhìn xuống mặt bàn kính, cô không quay đầu sang quầy ba. Người xếp hàng phía sau nhắc khéo, cô mới bước ra, đi về phía dãy ghế chờ ngồi tạm, tay ôm chặt túi xách trước ngực. Điện thoại trong túi rung lên hai lần liền, cô lấy ra nhìn màn hình rồi tắt chuông, bỏ lại vào túi, không bấm nghe.

Lục Trừng ký nốt hai trang phụ lục, đưa cả tập hồ sơ cho người tiếp dân đóng dấu giáp lai, đợi trả lại bản anh giữ. Dặn thêm một câu về hạn nộp bản sao cho bên chợ trước cuối tháng, người tiếp dân nhận lại cái gật đầu gọn lỏn. Xếp gọn tập hồ sơ vào cặp, anh đứng dậy, không nhìn về phía dãy ghế chờ.

Ra tới hành lang, hai người đi ngược chiều nhau ở khúc quanh gần cầu thang, Cố Nhàn từ dãy ghế chờ bước ra, Lục Trừng từ quầy tiếp dân đi xuống. Xách cặp da đi ngược chiều, một người đàn ông suýt va phải cô, cô né sang một bên, không nhìn lại. Không ai chào ai, không ai dừng bước. Đi thẳng xuống cầu thang bộ, cô khuất sau khúc quanh, còn anh đứng lại một nhịp ở đầu hành lang nhìn theo rồi mới bước tiếp.

Hết chương 12

Chương 13 — Đường Dịch tới văn phòng không hẹn trước

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Bộ này chưa có tập nghe nào. Bản chữ ở đây đọc trọn được ngay.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px