Bà Nội Tỉnh Lại Và Tin Mình Mười Tám Tuổi
Mục lục
Chương 6 / 22

Bốn con số cuối cùng

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 26
Bà Nội Tỉnh Lại Và Tin Mình Mười Tám Tuổi — chương 6 — Bốn con số cuối cùng

Buổi tối, bà được bệnh viện cho về ăn cơm. Cậu cả sai người xuống phòng dưới mời bà lên nhà trên ăn cùng cả nhà trước ngày cúng. Có người dìu bà bước lên hai bậc thang gỗ. Bà ngồi vào chiếc ghế bên cạnh chỗ mợ cả vẫn ngồi, không ngồi cái ghế đầu bàn vốn bỏ trống từ hôm bà ngã. Mọi người tự động dẹp sang một bên nhường lối, không ai nói ra lý do. Tiểu Ninh bưng bát canh từ bếp ra, đặt xuống trước mặt bà. Cô thấy bà chậm rãi nhìn quanh mâm cơm một lượt mới cầm đũa lên, chậm hơn mọi người nửa nhịp.

Cậu ba ngồi xuống sau cùng. Cậu mang ba chiếc điện thoại từ ngoài sân vào, đặt liền một lượt úp mặt màn hình xuống sát cạnh bát cơm. Ba chiếc máy xếp thẳng hàng cạnh nhau, đều là vỏ đen bóng, nhìn từ mặt sau không phân biệt được cái nào với cái nào. Mợ ba liếc qua ba chiếc máy một cái rồi quay sang gắp thức ăn cho con trai, tay đưa đũa đều đặn không ngừng.

Được nửa bữa, một trong ba chiếc máy bắt đầu rung lên trên mặt bàn gỗ. Tiếng rung vang lên rõ mồn một giữa lúc cả nhà đang ăn. Máy rung một hồi rồi ngừng. Chưa đầy một phút sau, nó lại rung tiếp, lặp đi lặp lại suốt từ bát cơm đầu tới bát cơm thứ hai. Cậu ba cúi đầu gắp thức ăn đều đặn, không hề đưa tay cầm máy lên xem. Mỗi lần tiếng rung nổi lên, bờ vai ông mới hơi cứng lại.

Đến lần rung thứ tư, bà đưa tay cầm lấy chiếc máy đang rung, nhìn thẳng vào màn hình. Mắt bà nheo lại vì chữ hiện lên khá nhỏ. Bà chậm rãi đọc to bốn con số cuối cùng trên màn hình: - Không, bảy, bốn, hai. Mắt vẫn nhìn vào màn hình đang sáng trên tay, chưa có ý định đặt chiếc máy xuống, bà nhạt giọng hỏi: - Ba cái máy này chú dùng để làm gì mà cái nào cũng úp mặt xuống bàn thế này?

Cậu ba đưa tay đón lấy chiếc máy từ tay bà, ấn nút tắt màn hình rồi úp mặt xuống chỗ cũ. Hai ngón tay cậu gõ nhẹ lên mặt sau máy một cái trước khi buông hẳn. Cậu ba bình thản nói: - Số của khách thôi mẹ, khách hỏi hàng ngoài chợ ấy mà. Tay ông cầm đũa gắp miếng thịt bỏ vào bát bà rồi nói thêm: - Thôi cả nhà ăn đi kẻo cơm nguội hết cả rồi. Nói xong, ông cúi đầu xuống mâm, gắp liền mấy đũa liên tiếp, không ngẩng lên nhắc lại chuyện ba chiếc máy thêm câu nào.

Mợ ba đặt bát xuống, hỏi cậu cả xem học phí trên tỉnh học kỳ này của Tiểu Đông đã đóng xong chưa. Vừa gắp cho bà miếng rau, mắt không nhìn về phía ba chiếc máy đang nằm im trên bàn, mợ ba nói thêm: - Thằng bé học xa nhà tốn kém lắm, may mà nhà mình còn lo được. Cậu cả đáp lại vài câu về số tiền học kỳ này. Không ai quay lại hỏi thêm về bốn con số vừa nghe.

Tiểu Ninh ngồi tít cuối bàn, ngay sát nồi cơm. Tay cô vẫn cầm đũa nhưng mắt đã liếc sang cuốn sổ để hờ trên đùi. Thấy bà bưng bát định đứng dậy xới cơm, cô vội đứng lên đỡ lấy bát từ tay bà. Tiểu Ninh thấp giọng nói: - Để cháu xới cho bà, bà cứ ngồi yên đấy. Nói xong, cô cầm bát đi thẳng xuống bếp.

Dưới bếp, chờ xới cơm xong, cô rút cuốn sổ nhỏ giắt trong túi áo khoác ra, lật sang trang còn trống. Nhanh tay ghi lại bốn con số vừa nghe cùng ngày giờ bữa cơm, chữ viết vừa nhỏ vừa vội. Cất sổ vào túi, cô bưng bát cơm đầy trở lên nhà trên.

Chỗ quảng cáo 250px

Bữa cơm tàn, Tiểu Ninh ở lại một mình rửa nốt chỗ bát đũa trong bếp. Cô tráng từng chiếc bát dưới vòi nước lạnh, úp ngay ngắn lên giá gỗ cạnh bồn rửa. Bát to xếp phía dưới, bát nhỏ đè lên trên. Xong việc, cô lau tay vào vạt áo, bước ra khỏi cổng nhà tổ. Cô đi thẳng ra đầu ngõ Tây Hoè mới dừng lại, tựa lưng vào chiếc cột đèn cũ. Rút cuốn sổ ra mở đúng trang vừa ghi, cô nhẩm lại bốn con số dưới ánh đèn vàng hắt xuống.

Từ chỗ đứng đó, cô nhìn ngược lại vào sân. Cậu ba đã ra khỏi nhà từ lúc nào, lặng lẽ đứng một mình giữa khoảng sân tối chưa bật đèn. Tay ông ôm khư khư ba chiếc máy áp sát vào ngực áo. Ông châm một điếu thuốc, rít liền mấy hơi liên tiếp. Làn khói toả lên che mờ nửa mặt dưới ánh trăng chiếu qua mái ngói nhà bên.

Hết chương 6

Chương 7 — Tấm ảnh nhỏ cỡ bàn tay

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

5 trên 22 chương đã có tập nghe trên kênh.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px