Bà Nội Tỉnh Lại Và Tin Mình Mười Tám Tuổi
Mục lục
Chương 21 / 22

Chùm chìa khoá tầng một

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 26
Bà Nội Tỉnh Lại Và Tin Mình Mười Tám Tuổi — chương 21 — Chùm chìa khoá tầng một

Cả nhà lại tụ về gian giữa đúng giờ hẹn từ hôm trước. Lần này, bà đã ngồi sẵn ở chiếc ghế đầu bàn từ lúc mọi người còn chưa vào hết. Lưng bà thẳng tắp, hai tay đặt trên mặt bàn gỗ, ánh mắt nhìn thẳng ra cửa chờ người cuối cùng bước vào. Qua ô cửa sổ gian giữa, ánh nắng chiếu xuống một vệt dài trên mặt bàn, đè đúng lên tờ giấy đăng ký bà đã đặt sẵn từ trước. Bà cất giọng, tiếng không lớn nhưng đủ cho cả gian phòng nghe rõ từng chữ:

— - Nhà này tôi không chia cho ai hết, cả nhà số chín lẫn nhà tổ đều đứng nguyên tên tôi. Tôi không lên tỉnh, tôi ở lại đây coi sóc mấy cái nhà này.

Xung quanh bàn, không ai dám lên tiếng ngắt lời.

Bà đặt tay lên xấp giấy tờ mang theo từ trong túi vải, tiếp tục nói về việc vừa đăng ký xong hộ kinh doanh cá thể tên Tô Ký. Tiệm mở ngay tại tầng một nhà số 9, đứng tên Diệp Tiểu Ninh, vốn tám vạn tệ rút từ sổ tiết kiệm mười hai vạn của bà ở tín dụng xã. Bà lật từng trang giấy, bàn tay không hề run rẩy, đẩy xấp giấy về giữa bàn cho mọi người cùng xem:

— - Tiền đó là của riêng tôi dành dụm mấy chục năm, tôi cho ai là quyền của tôi.

Cậu ba ngồi im nhìn xấp giấy tờ, không nói một lời nào.

Trên tờ đăng ký ghi rõ một dòng lý do, chữ đánh máy ngay ngắn: trả công người đã dắt bà đi học lại. Nhà vẫn đứng tên bà như cũ, chỉ sang tên cái tiệm mới. Trong phòng không ai lên tiếng hỏi về dòng chữ đó, mấy cặp mắt lướt qua tờ giấy rồi lại cúi xuống. Tiểu Ninh đứng lặng ở góc phòng, hai tay ôm cuốn sổ biên bản trước ngực.

Ở cuối bàn, Cố Bồi Thịnh vẫn ngồi lặng lẽ từ đầu buổi họp, hai tay chống gậy đặt ngay ngắn trước ngực. Tiểu Ninh quay hẳn người về phía ông, hai tay đặt phẳng lên mặt bàn gỗ, ánh mắt không rời khỏi mặt ông cụ:

Chỗ quảng cáo 250px

— - Con muốn hỏi ông một câu, nhà số chín trước khi về tay họ Cố mình vốn là chỗ gì ạ?

Cả phòng cùng quay đầu nhìn về phía Cố Bồi Thịnh, chờ câu trả lời.

Cố Bồi Thịnh cất giọng, tiếng chậm rãi nhưng rõ từng chữ, hai bàn tay già nua vẫn giữ nguyên trên đầu gậy:

— - Nhà đó vốn là tiệm ảnh Tô Ký của cha bà cháu, tôi biết chuyện này từ hồi còn để chỏm.

Đây là câu ông nói dài nhất kể từ khi cả họ biết ông còn minh mẫn.

Sau câu trả lời đó, cả gian giữa im phăng phắc. Nhiều người trong phòng đã đi qua căn nhà số chín cả trăm lần, nhưng chưa từng nghe ai nhắc gốc gác thật của nó. Suốt hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên có người hỏi thẳng ông một câu. Mợ cả đưa tay che miệng, mắt mở to nhìn sang phía bà đang ngồi đầu bàn. Cố Bồi Thịnh vẫn ngồi yên, không nói thêm lời nào.

Cậu cả ngồi thẳng người lên, hắng giọng một tiếng. Hai bàn tay siết chặt vào nhau tới trắng khớp ngón, mắt nhìn xuống mặt bàn, cậu cả cất tiếng trước khi ai kịp hỏi thêm:

— - Con biết chuyện chú ba cho thuê tầng một từ tháng mười một, nghe được qua cuộc gọi tối hôm đi công chứng về, và con đã chọn im lặng tới tận hôm nay.

Bà ngồi nghe hết câu, không ngắt lời con trai cả lần nào.

Bà gật đầu một cái, không trách thêm con trai cả lời nào. Quay sang nhìn thẳng cậu ba đang ngồi cứng người ở đối diện, bà chậm rãi nói từng chữ, mắt không hề chớp:

— - Chú ba không bị đuổi khỏi họ, cũng không phải ra toà, nhưng tôi sẽ không trả thay chú một đồng nào. Ba tháng nữa tự lo đủ ba mươi vạn, và từ hôm nay chỗ ngồi đầu bàn ngày giỗ cũng không tới lượt chú nữa.

Cả phòng im phăng phắc, không ai dám lên tiếng xen vào.

Cậu ba ngồi im hồi lâu, hai tay siết chặt lấy mép bàn, sắc mặt tái đi so với lúc bước vào phòng, nhưng không nói lại câu nào. Mợ ba ngồi cạnh liếc nhìn chồng một cái rồi lại cúi xuống, không nói gì thêm. Hai tay mợ đặt yên trên đùi, không còn đeo chiếc vòng ngọc nào nữa. Cậu cả ngồi yên quan sát vợ chồng em trai, không nói thêm gì.

Cậu cả quay sang phía Tiểu Ninh. Suốt hai mươi năm cô sống ở căn nhà này, đây là lần đầu tiên ông hỏi thẳng ý kiến cô về một việc trong họ:

— - Con thấy xử vậy có ổn không?

Cùng lúc đó, cả gian giữa quay đầu về phía cô, mấy chục ánh mắt đổ dồn vào một chỗ. Tiểu Ninh đứng lặng hồi lâu trước khi mở miệng đáp lại.

Giữa gian phòng đang tĩnh lặng, cậu ba đột nhiên đứng bật dậy, đẩy ghế ra sau kêu lên một tiếng lớn:

— - Tôi sẽ kiện ra toà cho rõ trắng đen!

Nói xong, cậu ba rút chùm chìa khoá tầng một từ trong túi quần ném rần xuống mặt bàn, rồi quay lưng bước thẳng ra cửa. Trong phòng không ai đứng dậy giữ lại, tiếng bước chân vang dần ra tận ngoài sân. Tiểu Ninh với tay cầm lấy chùm chìa khoá trên mặt bàn, cả gian giữa vẫn không ai lên tiếng thêm câu nào.

Hết chương 21

Chương 22 — Dây bấm mềm trong tay bà

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

5 trên 22 chương đã có tập nghe trên kênh.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px